Phàm Nhân Tu Tiên
Chương 4: Luyện Cốt Nhai
Nhạc đường chủ đứng trước mọi người lớn tiếng nói:
“Mọi người nghe cho kỹ, đi theo con đường nhỏ trong rừng trúc phía trước là có thể đi tới Luyện Cốt Nhai của Thất Huyền Môn. Đoạn đường đầu tiên là Trúc Lâm Đoạn Lộ, đi qua đó sẽ là giải đất bích nhai, và cuối cùng sẽ đến một sơn nhai. Ai có thể lên được đến đỉnh sơn nhai thì có thể tiến vào được Thất Huyền Môn. Trước giờ Ngọ không thể tới đích, tuy không thể chính thức trở thành đệ tử nhưng nếu biểu hiện khá thì cũng có thể trở thành đệ tử ký danh.”
Hàn Lập tự nhiên không rõ hàm nghĩa của “đệ tử ký danh”, chỉ biết rằng trước khi hết thời gian phải đi được đến đích mới là đạt kết quả.
Hắn nhìn về phía trước, thoáng qua đó là một sườn núi không tính nổi độ dốc, khá nhiều thân trúc thô tế bất đồng mọc trên đó, tựa hồ sẽ không có gì khó khăn.
Hàn Lập nhìn sang những người khác, hắn không muốn phải thua dưới những người đồng lứa tuổi, mà những hài đồng khác trong lúc đó, khí chất cũng thay đổi, phút chốc bỗng trở nên khẩn trương.
Nhạc đường chủ nhìn mặt trời ló lên, nói:
“Thời gian cũng đến rồi, chuẩn bị xuất phát! Không phải sợ hãi, các sư huynh sẽ ở phía sau bảo vệ mọi người, sẽ không để các ngươi phải gặp nguy hiểm.”
Hàn Lập quay đầu lại nhìn người thanh niên đứng gần hắn, nguyên lai người này được gọi là sư huynh, đại khái là đệ tử được thu nhận trước đó, nếu như mình được gia nhập, có phải không sẽ được mặc bộ quần áo oai phong thế này!
Chính tại đang suy nghĩ vẩn vơ, Hàn Lập phát hiện các hài đồng khác đều đã chạy ào về phía rừng trúc, nhìn thấy vậy, hắn khẩn trương chạy theo.
Trúc lâm hiển nhiên vô cùng to lớn, hơn ba mươi hài đồng, ngay khi tiến vào trúc lâm liền tản ra.
Đi sát sau Hàn Lập là vị sư huynh cao gầy, người này mặt mũi lạnh lùng, nhất ngôn bất phát. Hàn Lập có chút sợ hãi, không dám cùng vị sư huynh này lên tiếng, chỉ từ từ nhấc chân cắm đầu đi về phía trước.
Mảnh trúc lâm này nhìn thì không có gì, nhưng đến khi đi một thời gian dài mới cảm thấy khó khăn, bước chân càng lúc càng nặng, Hàn Lập phải với tay vào thân trúc phía trước để tranh thủ tiến lên, cũng giảm bớt được ít nhiều sức lực.
Kiên trì được một đoạn thời gian dài, Hàn Lập thật sự không thể chịu nổi nữa nên tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống, sau đó không ngừng hổn hển thở dốc.
Hàn Lập hít một hơi sâu, quay đầu nhìn lại vị sư huynh cao gầy, mặc dù đường đi rất khó khăn nhưng vị sư huynh này cư nhiên đứng bất động, trên thân không có lấy một giọt mồ hôi, đĩnh đạc thẳng đứng như những cây trúc ở đây, chính đang từ phía dưới không xa nhìn về phía hắn.
Hàn Lập nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của vị sư huynh, trong lòng lại nổi lên sợ hãi, vội vàng quay đầu lại, lúc này hắn nghe thấy từ phía trước vọng lại trận trận suyễn thanh không ngừng.
Biết được phía trước còn có ba người đi nhanh hơn mình đang nghỉ ngơi, Hàn Lập không dám ngồi nghỉ nữa, vội vàng nhằm phía trước đi tới.
Đoạn dốc phía trước lại càng lợi hại, sức lực của Hàn Lập càng lúc càng yếu, do không còn đủ sức mà đi nữa, Hàn Lập chỉ còn có thể hạ người xuống, dùng sức cả tay và chân để tiến về phía trước.
Do y phục gọn ghẽ, cho nên việc di chuyển cũng bớt khó khăn, chứ nếu không ngón tay ngón chân chắc sẽ bị mài phá.
Cuối cùng cũng ra khỏi được phiến trúc lâm, Hàn Lập giờ này chỉ cảm thấy càng đi càng khó khăn. Mặt đất nham thạch càng lúc càng xuất hiện nhiều, tương phản với điều đó thì lượng trúc cũng càng lúc càng ít.
Lúc nãy Hàn Lập cũng không còn có thể lợi dụng những cây trúc để tiến lên nữa rồi, lộ trình cuối cùng này chỉ còn vài chục mét nữa thôi.
Vừa khi ra khỏi trúc lâm, trước mắt là một khoảng không rộng lớn, ngay trước mặt là một tảng đá núi to lớn, phía trên đã có mấy bóng gầy nhỏ đang trèo lên.
Ngay phía sau bọn họ là các sư huynh với trang phục giống nhau. Hàn Lập không do dự nữa, nhanh chóng tiến tới thạch bích.
Khối cự thạch này là một phiến đá rộng, trên bề mặt bao phủ tầng tầng vết tích, bị gió gọt rũa biến thành vô cùng sắc bén. Có chỗ thì ngay khi đụng vào liền vỡ vụn, nhưng có những chỗ thì khá chắc chắn, cực kỳ lợi hại.
Chỉ có trong vòng thời gian ngắn, hai tay Hàn Lập đã nham nhở vết thương, quần áo cũng rách ra nhiều chỗ, da thịt bên trong cũng lộ ra không ít vết thương. Cho dù vết thương khá nhỏ, nhưng bị đá núi cứa vào cũng khiến cho cảm giác đau xót tăng lên vài phần.
Phía trước vài tên càng treo càng xa. Trong lòng Hàn Lập nhớ đến lời chúc phúc của cha mẹ và tam thúc, liền cắn chặt răng, tiếp tục trèo lên phía trước.
Trước khi xuất phát, phụ thân Hàn Lập và tam thúc cũng đã đề tỉnh Hàn Lập, nhập môn trắc thí sẽ rất gian nan, nếu không kiên trì thì sẽ không có khả năng gia nhập Thất Huyền Môn.
Vào lúc này, trong lòng Hàn Lập đã sớm không để ý đến việc nhập môn hay không nữa rồi, trong đầu chỉ có một ý niệm, nhất định phải bắt kịp những người khác.
Hàn Lập ngẩng đầu lên nhìn.
Bây giờ trèo cao nhất là Vũ Nham.
Vũ Nham không chỉ lớn hơn Hàn Lập một tuổi mà hắn còn từng tập võ công, thân thể cường tráng hơn những đứa trẻ cùng lứa tuổi nhiều. Trèo lên cao như vậy cũng không khiến người khác ngạc nhiên.
Hàn Lập quay đầu nhìn lại phía sau, phía sau còn có vài thân ảnh đang chuyển động. Hàn Lập hít một hơi thật sâu, rồi lại tiếp tục gia tốc tiến về phía trước.
Cho dù đã dùng hết khí lực nhưng Hàn Lập ngay cả đến gần người gần nhất cũng không được, mà thân thể càng trèo lên càng nặng, mắt thấy vầng thái dương càng lúc càng lên cao sát đỉnh đầu, mà Vũ Nham cũng đã trèo lên tới đỉnh cự thạch.
Ở nơi đó có một vách đá thẳng đứng, cao hơn ba mươi trượng, từ đỉnh nhai xuống tới đỉnh cự thạch có hơn mười cái dây thừng được thả xuống, trên dây thừng còn được kết nút.
Hiện tại Vũ Nham chính đang đu trên một dây, từ từ trèo lên tới đỉnh nhai.
Hàn Lập nhìn Vũ Nham phía trước, trong lòng có chút thối chí, hắn biết mình không thể đuổi theo mấy người phía trước, mà thời gian cũng không còn đủ nữa.
Ý niệm vừa khởi, đột nhiên Hàn Lập thấy cảm giác đau nhức từ các vết thương đồng thời truyền lại, tứ chi vô lực, tay bám vào nham thạch run lên, toàn thân trùng xuống.
Tâm lý Hàn Lập nhảy lên liên tục, tay bám chặt toàn thân vào núi đá, ngay cả động đậy cũng không dám.
Sau một lúc, tâm bình tĩnh lại, hắn bám tay vào một mỏm đá, thở vài cái, lúc này mới yên tâm xuống được.
Sau khi Hàn Lập quay đầu nhìn lại, thấy vị sư huynh phía sau đang mở rộng hai tay, tư thế như sẵn sàng đối phó với sơ sẩy của hắn. Khi thấy Hàn Lập an toàn rồi, mới chậm rãi đứng thẳng lên.
Trong lòng Hàn Lập nổi lên cảm kích, nếu mình mà té xuống lúc này, những khổ cực lúc trước chính là uổng phí mất rồi. Vì vậy trong chốc lát, rồi chậm rãi di động về phía trước, trèo về phía đỉnh thạch nhai.
Cuối cùng thì hắn cũng đi tới chỗ một sợi dây thừng chưa có người dùng, lúc này mặt trời cơ hồ gần lên đỉnh rồi, chỉ còn chưa đến nửa canh giờ nữa là đến giờ Ngọ.
Lúc này Vũ Nham đã leo lên đỉnh nhai, đang quay đầu nhìn xuống. Hàn Lập lên tới chỗ để dây thừng là lúc vừa nhìn thấy Vũ Nham, chỉ thấy hắn giơ cánh tay lên, ngón cái quay xuống làm động tác với những người còn chưa leo lên tới nơi, sau đó cuồng tiếu rời đi.
Trong lòng Hàn Lập tức giận, vội vàng trèo tới đỉnh.
Nhưng lúc này toàn thân Hàn Lập đã không còn chút lực, bây giờ ngay cả nắm lấy dây hắn cũng nắm không nổi.
Sau khi dốc hết sức lực còn lại, hắn cũng bò tới được nơi thả dây, ngồi tại đó, cảm thấy toàn thân mềm nhũn, đến cả ngón tay cũng cử động không nổi.
Hắn quay đầu lại nhìn ra xa xa, thấy mặt sau thạch bích còn một hài đồng nữa đang ngồi thở dốc, xem ra cũng giống như hắn, một chút khí lực cũng đã không còn.
Trong đầu Hàn Lập chỉ còn có thể cười khổ, tự mình đã quá coi thường lần kiểm tra này, may mà còn chưa có rớt xuống cuối cùng, quay đầu nhìn lại thấy vị sư huynh lạnh lùng kia, Hàn Lập do dự một lúc, lại quyết định cố gắng cố thử một lần nữa leo lên, tuy trước giờ Ngọ không thể lên tới đỉnh nhưng cũng còn hơn là bỏ cuộc vào lúc này.
Hàn Lập co duỗi hai tay có chút cứng ngắc, một lúc mới khôi phục được chút khí lực, từ từ hướng đến dây thừng tiến đến. Nhưng vào lúc này, hai tay Hàn Lập đã không còn cảm giác gì nữa rồi, ngay cả nắm lấy sợi dây thừng cũng không nổi.
“Mọi người nghe cho kỹ, đi theo con đường nhỏ trong rừng trúc phía trước là có thể đi tới Luyện Cốt Nhai của Thất Huyền Môn. Đoạn đường đầu tiên là Trúc Lâm Đoạn Lộ, đi qua đó sẽ là giải đất bích nhai, và cuối cùng sẽ đến một sơn nhai. Ai có thể lên được đến đỉnh sơn nhai thì có thể tiến vào được Thất Huyền Môn. Trước giờ Ngọ không thể tới đích, tuy không thể chính thức trở thành đệ tử nhưng nếu biểu hiện khá thì cũng có thể trở thành đệ tử ký danh.”
Hàn Lập tự nhiên không rõ hàm nghĩa của “đệ tử ký danh”, chỉ biết rằng trước khi hết thời gian phải đi được đến đích mới là đạt kết quả.
Hắn nhìn về phía trước, thoáng qua đó là một sườn núi không tính nổi độ dốc, khá nhiều thân trúc thô tế bất đồng mọc trên đó, tựa hồ sẽ không có gì khó khăn.
Hàn Lập nhìn sang những người khác, hắn không muốn phải thua dưới những người đồng lứa tuổi, mà những hài đồng khác trong lúc đó, khí chất cũng thay đổi, phút chốc bỗng trở nên khẩn trương.
Nhạc đường chủ nhìn mặt trời ló lên, nói:
“Thời gian cũng đến rồi, chuẩn bị xuất phát! Không phải sợ hãi, các sư huynh sẽ ở phía sau bảo vệ mọi người, sẽ không để các ngươi phải gặp nguy hiểm.”
Hàn Lập quay đầu lại nhìn người thanh niên đứng gần hắn, nguyên lai người này được gọi là sư huynh, đại khái là đệ tử được thu nhận trước đó, nếu như mình được gia nhập, có phải không sẽ được mặc bộ quần áo oai phong thế này!
Chính tại đang suy nghĩ vẩn vơ, Hàn Lập phát hiện các hài đồng khác đều đã chạy ào về phía rừng trúc, nhìn thấy vậy, hắn khẩn trương chạy theo.
Trúc lâm hiển nhiên vô cùng to lớn, hơn ba mươi hài đồng, ngay khi tiến vào trúc lâm liền tản ra.
Đi sát sau Hàn Lập là vị sư huynh cao gầy, người này mặt mũi lạnh lùng, nhất ngôn bất phát. Hàn Lập có chút sợ hãi, không dám cùng vị sư huynh này lên tiếng, chỉ từ từ nhấc chân cắm đầu đi về phía trước.
Mảnh trúc lâm này nhìn thì không có gì, nhưng đến khi đi một thời gian dài mới cảm thấy khó khăn, bước chân càng lúc càng nặng, Hàn Lập phải với tay vào thân trúc phía trước để tranh thủ tiến lên, cũng giảm bớt được ít nhiều sức lực.
Kiên trì được một đoạn thời gian dài, Hàn Lập thật sự không thể chịu nổi nữa nên tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống, sau đó không ngừng hổn hển thở dốc.
Hàn Lập hít một hơi sâu, quay đầu nhìn lại vị sư huynh cao gầy, mặc dù đường đi rất khó khăn nhưng vị sư huynh này cư nhiên đứng bất động, trên thân không có lấy một giọt mồ hôi, đĩnh đạc thẳng đứng như những cây trúc ở đây, chính đang từ phía dưới không xa nhìn về phía hắn.
Hàn Lập nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của vị sư huynh, trong lòng lại nổi lên sợ hãi, vội vàng quay đầu lại, lúc này hắn nghe thấy từ phía trước vọng lại trận trận suyễn thanh không ngừng.
Biết được phía trước còn có ba người đi nhanh hơn mình đang nghỉ ngơi, Hàn Lập không dám ngồi nghỉ nữa, vội vàng nhằm phía trước đi tới.
Đoạn dốc phía trước lại càng lợi hại, sức lực của Hàn Lập càng lúc càng yếu, do không còn đủ sức mà đi nữa, Hàn Lập chỉ còn có thể hạ người xuống, dùng sức cả tay và chân để tiến về phía trước.
Do y phục gọn ghẽ, cho nên việc di chuyển cũng bớt khó khăn, chứ nếu không ngón tay ngón chân chắc sẽ bị mài phá.
Cuối cùng cũng ra khỏi được phiến trúc lâm, Hàn Lập giờ này chỉ cảm thấy càng đi càng khó khăn. Mặt đất nham thạch càng lúc càng xuất hiện nhiều, tương phản với điều đó thì lượng trúc cũng càng lúc càng ít.
Lúc nãy Hàn Lập cũng không còn có thể lợi dụng những cây trúc để tiến lên nữa rồi, lộ trình cuối cùng này chỉ còn vài chục mét nữa thôi.
Vừa khi ra khỏi trúc lâm, trước mắt là một khoảng không rộng lớn, ngay trước mặt là một tảng đá núi to lớn, phía trên đã có mấy bóng gầy nhỏ đang trèo lên.
Ngay phía sau bọn họ là các sư huynh với trang phục giống nhau. Hàn Lập không do dự nữa, nhanh chóng tiến tới thạch bích.
Khối cự thạch này là một phiến đá rộng, trên bề mặt bao phủ tầng tầng vết tích, bị gió gọt rũa biến thành vô cùng sắc bén. Có chỗ thì ngay khi đụng vào liền vỡ vụn, nhưng có những chỗ thì khá chắc chắn, cực kỳ lợi hại.
Chỉ có trong vòng thời gian ngắn, hai tay Hàn Lập đã nham nhở vết thương, quần áo cũng rách ra nhiều chỗ, da thịt bên trong cũng lộ ra không ít vết thương. Cho dù vết thương khá nhỏ, nhưng bị đá núi cứa vào cũng khiến cho cảm giác đau xót tăng lên vài phần.
Phía trước vài tên càng treo càng xa. Trong lòng Hàn Lập nhớ đến lời chúc phúc của cha mẹ và tam thúc, liền cắn chặt răng, tiếp tục trèo lên phía trước.
Trước khi xuất phát, phụ thân Hàn Lập và tam thúc cũng đã đề tỉnh Hàn Lập, nhập môn trắc thí sẽ rất gian nan, nếu không kiên trì thì sẽ không có khả năng gia nhập Thất Huyền Môn.
Vào lúc này, trong lòng Hàn Lập đã sớm không để ý đến việc nhập môn hay không nữa rồi, trong đầu chỉ có một ý niệm, nhất định phải bắt kịp những người khác.
Hàn Lập ngẩng đầu lên nhìn.
Bây giờ trèo cao nhất là Vũ Nham.
Vũ Nham không chỉ lớn hơn Hàn Lập một tuổi mà hắn còn từng tập võ công, thân thể cường tráng hơn những đứa trẻ cùng lứa tuổi nhiều. Trèo lên cao như vậy cũng không khiến người khác ngạc nhiên.
Hàn Lập quay đầu nhìn lại phía sau, phía sau còn có vài thân ảnh đang chuyển động. Hàn Lập hít một hơi thật sâu, rồi lại tiếp tục gia tốc tiến về phía trước.
Cho dù đã dùng hết khí lực nhưng Hàn Lập ngay cả đến gần người gần nhất cũng không được, mà thân thể càng trèo lên càng nặng, mắt thấy vầng thái dương càng lúc càng lên cao sát đỉnh đầu, mà Vũ Nham cũng đã trèo lên tới đỉnh cự thạch.
Ở nơi đó có một vách đá thẳng đứng, cao hơn ba mươi trượng, từ đỉnh nhai xuống tới đỉnh cự thạch có hơn mười cái dây thừng được thả xuống, trên dây thừng còn được kết nút.
Hiện tại Vũ Nham chính đang đu trên một dây, từ từ trèo lên tới đỉnh nhai.
Hàn Lập nhìn Vũ Nham phía trước, trong lòng có chút thối chí, hắn biết mình không thể đuổi theo mấy người phía trước, mà thời gian cũng không còn đủ nữa.
Ý niệm vừa khởi, đột nhiên Hàn Lập thấy cảm giác đau nhức từ các vết thương đồng thời truyền lại, tứ chi vô lực, tay bám vào nham thạch run lên, toàn thân trùng xuống.
Tâm lý Hàn Lập nhảy lên liên tục, tay bám chặt toàn thân vào núi đá, ngay cả động đậy cũng không dám.
Sau một lúc, tâm bình tĩnh lại, hắn bám tay vào một mỏm đá, thở vài cái, lúc này mới yên tâm xuống được.
Sau khi Hàn Lập quay đầu nhìn lại, thấy vị sư huynh phía sau đang mở rộng hai tay, tư thế như sẵn sàng đối phó với sơ sẩy của hắn. Khi thấy Hàn Lập an toàn rồi, mới chậm rãi đứng thẳng lên.
Trong lòng Hàn Lập nổi lên cảm kích, nếu mình mà té xuống lúc này, những khổ cực lúc trước chính là uổng phí mất rồi. Vì vậy trong chốc lát, rồi chậm rãi di động về phía trước, trèo về phía đỉnh thạch nhai.
Cuối cùng thì hắn cũng đi tới chỗ một sợi dây thừng chưa có người dùng, lúc này mặt trời cơ hồ gần lên đỉnh rồi, chỉ còn chưa đến nửa canh giờ nữa là đến giờ Ngọ.
Lúc này Vũ Nham đã leo lên đỉnh nhai, đang quay đầu nhìn xuống. Hàn Lập lên tới chỗ để dây thừng là lúc vừa nhìn thấy Vũ Nham, chỉ thấy hắn giơ cánh tay lên, ngón cái quay xuống làm động tác với những người còn chưa leo lên tới nơi, sau đó cuồng tiếu rời đi.
Trong lòng Hàn Lập tức giận, vội vàng trèo tới đỉnh.
Nhưng lúc này toàn thân Hàn Lập đã không còn chút lực, bây giờ ngay cả nắm lấy dây hắn cũng nắm không nổi.
Sau khi dốc hết sức lực còn lại, hắn cũng bò tới được nơi thả dây, ngồi tại đó, cảm thấy toàn thân mềm nhũn, đến cả ngón tay cũng cử động không nổi.
Hắn quay đầu lại nhìn ra xa xa, thấy mặt sau thạch bích còn một hài đồng nữa đang ngồi thở dốc, xem ra cũng giống như hắn, một chút khí lực cũng đã không còn.
Trong đầu Hàn Lập chỉ còn có thể cười khổ, tự mình đã quá coi thường lần kiểm tra này, may mà còn chưa có rớt xuống cuối cùng, quay đầu nhìn lại thấy vị sư huynh lạnh lùng kia, Hàn Lập do dự một lúc, lại quyết định cố gắng cố thử một lần nữa leo lên, tuy trước giờ Ngọ không thể lên tới đỉnh nhưng cũng còn hơn là bỏ cuộc vào lúc này.
Hàn Lập co duỗi hai tay có chút cứng ngắc, một lúc mới khôi phục được chút khí lực, từ từ hướng đến dây thừng tiến đến. Nhưng vào lúc này, hai tay Hàn Lập đã không còn cảm giác gì nữa rồi, ngay cả nắm lấy sợi dây thừng cũng không nổi.
— Hết chương —