Phản Ứng Bản Năng

Phản Ứng Bản Năng

Xuân Ý Hạ
Hoàn thành
Đam mỹHoàn thànhHot
48 vạn chữ
Hoàn thành
0
Tổng lượt
Văn án: Lâm Lạc Dương mười tám tuổi vượt thời gian đến mười năm sau, ngơ ngác nghe tin mình đã vật vã chết đi sống lại vì một thằng khốn nào đó, lại còn bày trò tự tử nữa mới ghê!
Mục lục
Đã ra đến Chương 59 · Chương 59: Phiên ngoại 2
Người đọc truyện này cũng đọc

Danh sách chương

57 chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Xem toàn bộ 57 chương ›
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58: Phiên ngoại 1
Chương 59: Phiên ngoại 2
Đọc miễn phí
TàngThư Các
Tìm tên truyện, tác giả
Phản Ứng Bản Năng
Phản Ứng Bản Năng
Xuân Ý Hạ · Đam mỹ · Hoàn thành
Đam mỹHoàn thànhHotMiễn phí toàn bộ
0
Tổng lượt
48 vạn chữ
Độ dài
57
Chương
Đọc miễn phí

Giới thiệu

Văn án: Lâm Lạc Dương mười tám tuổi vượt thời gian đến mười năm sau, ngơ ngác nghe tin mình đã vật vã chết đi sống lại vì một thằng khốn nào đó, lại còn bày trò tự tử nữa mới ghê! Anh thanh niên Lâm Lạc Dương đang tuổi ẩm ương chỉ biết nói rằng: mình mà bia đia sao trời? Thời gian nằm viện, cậu gặp Lý Xuyên, một cậu chàng cũng chán đời cố quyên sinh. Cậu ta rất cao, rất gầy, có cặp mắt bình thản chẳng hề phù hợp với tuổi tác mà con người cũng không thấy nhu nhược lầm lì như thiên hạ đồn. Cậu ta chia táo cho cậu ăn cùng, lại còn gọi cậu là anh. Lâm Lạc Dương thấy hơi ngại ngại, dù sao tuổi thật của cậu mới có mười tám, nhỏ hơn Lý Xuyên một tuổi. Cho đến một hôm Lý Xuyên bày tỏ rằng anh ơi em bị tiếng sét ái tình với anh. Lâm Lạc Dương: “???” Hở hở, lẽ nào anh cứ là phải bia đia??! Về sau mọi người đều bảo Lý Xuyên rất giống cái người hồi xưa cậu thích. Mười năm bỏ lỡ ấy cậu có yêu một người. “Trái tim anh không thể chia đôi được.” Lâm Lạc Dương hoảng hốt nói. Lý Xuyên lại bảo: “Đừng chia đôi, cho em tất cả là được mà.” *** “Mười tám tuổi cũng được, quên chuyện tốt, quên luôn cả chuyện xấu. Tôi ích kỷ lắm, tôi chỉ cần nó còn sống thôi.” *** Khi anh gặp em, yêu em là bản năng mách bảo. *** Niên hạ cố chấp công x dương quang thụ. Cẩu huyết, chậm nhiệt, văn án hơi lươn một tí
Tàng Thư Các
Kho truyện online miễn phí — đọc mọi lúc, không giới hạn.
Tuyên bố miễn trách
Mọi thông tin và hình ảnh truyện trên website đều được sưu tầm trên Internet, chúng tôi không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên web này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức bản quyền nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.
© 2026 Tàng Thư Các · Đọc truyện miễn phí