Phổ La Chi Chủ
Chương 10: Bọn họ đều là kẻ lừa đảo (1)
Vưu Tuyết Hàn cầm cuốn sổ ghi chép nhỏ xinh, cung kính hỏi: “Sếp Trần, tình hình thế nào ạ?”
Lão Trần châm thuốc, rít một hơi thật sâu. Nếp nhăn ở đuôi mắt và hai dấu ngoặc bên khóe miệng cùng giãn ra, trạng thái tinh thần cũng tốt hơn nhiều.
“Tố chất tâm lý của thằng nhóc này tốt lắm, có thể áp chế được cảm xúc. Có điều tôi thấy nó không phải ám năng giả đâu, có lẽ chỉ là một thằng nhãi tinh trùng lên não.
Thế nhưng chắc chắn là có biết một vài chuyện. Về phía Hà Gia Khánh, mấy hôm nay có ai gọi điện cho cậu ta không?”
Vưu Tuyết Hàn nghe vậy liền mở ra tư liệu của Lý Phán Phong: “Tôi vừa kiểm tra ghi chép trò chuyện của cậu ta, tính từ sau khi Hà Gia Khánh gặp chuyện, cậu ta đã gọi một cuộc điện thoại cấp cứu.
Trường học gọi cho cậu ta hai lần. Trừ những cái này ra, không có ghi chép trò chuyện nào khác. Đến cả một tin nhắn cũng không có luôn.”
“Tôi đoán không phải không có mà là chúng ta không tra ra được.” Lão Trần phun ra một hơi khói: “Lúc nghe thấy âm báo tin nhắn, Lý Phán Phong có hơi căng thẳng. Có người liên lạc nhưng cậu ta không muốn để người khác biết.”
Người đàn ông ngồi trên ghế phụ quay đầu lại, đưa ra đề nghị: “Nếu người này đáng ngờ, cứ bắt thẳng về đồn cho rồi.”
Người đàn ông này khoảng 30 tuổi, mày rậm, mắt to. Xương gò má, đường viền quai hàm góc cạnh rõ ràng, ngoại hình cũng coi như khôi ngô tuấn tú… chỉ là tóc hơi thưa. Có điều được chải vuốt bóng lưỡng, vô cùng chỉnh tề.
“Bắt?” Lão Trần nhíu mày, nhìn anh ta: “Dựa vào cái gì mà bắt con người ta?”
Người đàn ông làm như không nhận ra suy nghĩ của mình có vấn đề: “Nếu cậu ta có động cơ, cứ kiểm soát trong tầm tay là ổn nhất.”
“Cậu ta có động cơ gì?” Giọng điệu của lão Trần ngày càng nghiêm trọng.
Người đàn ông vẫn không để ý: “Nếu chuyện của Hà Gia Khánh không liên quan đến mình, sao cậu ta phải đưa đối phương đến bệnh viện?”
Lão Trần nghe vậy thì cả giận, mắng: “Đậu xanh, nói chuyện kiểu khốn nạn gì thế!”
Người đàn ông im lặng quay đầu, dời tầm mắt ra ngoài cửa kính xe.
Gã tên Tiêu Chính Công, người ở đây gọi gã là đội phó.
Gã cứ nhìn ra ngoài cửa sổ, biểu đạt thái độ khinh thường.
Gã chẳng e ngại lão Trần, cũng không cho rằng bản thân đã làm sai điều gì. Chỉ đơn giản là không muốn phí nước bọt với lão già này thôi.
Tuy gã đưa lưng về phía mình, thế nhưng thông qua hình ảnh phản chiếu trên kính, lão Trần vẫn có thể thấy rõ biểu cảm trên mặt đối phương.
Ông ta thở dài nói: “Từ ngày cậu đến cục, tôi đã nói: Việc phải hoàn thành, quy củ phải có, lương tâm cũng không được phép bỏ quên. Mẹ kiếp, đến tận hôm nay mà cậu vẫn chưa nghe thủng hả!”
Vưu Tuyết Hàn nhếch môi, không khí cứng nhắc khiến cô ta có chút khó chịu nên vội vàng chuyển chủ đề: “Tôi đã điều tra xong lý lịch của Lý Phán Phong. Cậu ta là trẻ mồ côi, lớn lên trong viện phúc lợi. Không có tiền sử phạm tội nhưng có vài lần bởi vì hành vi phòng vệ chính đáng mà bị điều tra.”
“Phòng vệ chính đáng?” Lão Trần cảm thấy tò mò, lấy tài liệu của Lý Phán Phong qua xem thử: “Một đánh ba, hai người bị thương nặng, một người bị thương nhẹ. Một đánh năm, một người bị thương nặng, bốn người bị thương nhẹ...
Bản lĩnh cao thế cơ à? Không giống nha, nhìn thể trạng của cậu ta thì thấy cũng bình thường thôi mà!”
Lão Trần nghiêm túc lật xem hồ sơ, được một nửa thì không nhịn được, bật cười: “Thằng nhãi này điên thật.”
Vưu Tuyết Hàn hỏi: “Sếp Trần, còn cần chú ý Lý Phán Phong không ạ?”
Lão Trần suy nghĩ một lát rồi đáp: “Kêu Bóng Đèn theo dõi cậu ta đi.”
Vưu Tuyết Hàn nhắc nhở ông ta: “Bóng Đèn mới nhậm chức được một tháng, vẫn nên bảo Đầu To đi đi.”
Lão Trần kẹp điếu thuốc, lại rít thêm một hơi thật sâu: “Một thằng nhãi thôi mà. Không cần kêu Đầu To đi đâu, vừa hay để Bóng Đèn luyện tập.
Kêu Đầu To theo dõi Hà Hải Sinh, người này cũng không dễ đối phó đâu.”
...
Trên tàu điện ngầm, Lý Phán Phong lấy di động ra.
Bên trong đúng là có một tin nhắn nhưng không phải do Hà Gia Khánh gửi.
[Xin chào, tôi là lão Trần.]
Lão Trần?
Tin nhắn là do ông ta gửi?
Lão già này, vừa nãy cố ý “chơi” mình đúng không?
Ông ta gửi tin nhắn này có ý gì?
Chỉ là vì “chơi” mình thôi à?
Cũng không hẳn. Nhận được tin nhắn tương đương với việc đã lưu số của đối phương.
Kiểu này là có ý bảo mình chủ động liên lạc lại à?
Lý Phán Phong không móc nối được suy nghĩ của lão Trần, thế nhưng có một chuyện khiến cậu rất tò mò.
Lúc hai người nói chuyện, Lý Phán Phong chưa từng nhìn thấy đối phương lấy di động ra. Ông ta gửi tin nhắn kiểu gì nhỉ?
Có người đang âm thầm phối hợp ư? Hay lão Trần này có năng lực đặc biệt?
Giờ Hà Gia Khánh đang nằm một đống trong bệnh viện, có phải con hàng này cũng có thể gửi tin nhắn cho mình không?
Lão Trần châm thuốc, rít một hơi thật sâu. Nếp nhăn ở đuôi mắt và hai dấu ngoặc bên khóe miệng cùng giãn ra, trạng thái tinh thần cũng tốt hơn nhiều.
“Tố chất tâm lý của thằng nhóc này tốt lắm, có thể áp chế được cảm xúc. Có điều tôi thấy nó không phải ám năng giả đâu, có lẽ chỉ là một thằng nhãi tinh trùng lên não.
Thế nhưng chắc chắn là có biết một vài chuyện. Về phía Hà Gia Khánh, mấy hôm nay có ai gọi điện cho cậu ta không?”
Vưu Tuyết Hàn nghe vậy liền mở ra tư liệu của Lý Phán Phong: “Tôi vừa kiểm tra ghi chép trò chuyện của cậu ta, tính từ sau khi Hà Gia Khánh gặp chuyện, cậu ta đã gọi một cuộc điện thoại cấp cứu.
Trường học gọi cho cậu ta hai lần. Trừ những cái này ra, không có ghi chép trò chuyện nào khác. Đến cả một tin nhắn cũng không có luôn.”
“Tôi đoán không phải không có mà là chúng ta không tra ra được.” Lão Trần phun ra một hơi khói: “Lúc nghe thấy âm báo tin nhắn, Lý Phán Phong có hơi căng thẳng. Có người liên lạc nhưng cậu ta không muốn để người khác biết.”
Người đàn ông ngồi trên ghế phụ quay đầu lại, đưa ra đề nghị: “Nếu người này đáng ngờ, cứ bắt thẳng về đồn cho rồi.”
Người đàn ông này khoảng 30 tuổi, mày rậm, mắt to. Xương gò má, đường viền quai hàm góc cạnh rõ ràng, ngoại hình cũng coi như khôi ngô tuấn tú… chỉ là tóc hơi thưa. Có điều được chải vuốt bóng lưỡng, vô cùng chỉnh tề.
“Bắt?” Lão Trần nhíu mày, nhìn anh ta: “Dựa vào cái gì mà bắt con người ta?”
Người đàn ông làm như không nhận ra suy nghĩ của mình có vấn đề: “Nếu cậu ta có động cơ, cứ kiểm soát trong tầm tay là ổn nhất.”
“Cậu ta có động cơ gì?” Giọng điệu của lão Trần ngày càng nghiêm trọng.
Người đàn ông vẫn không để ý: “Nếu chuyện của Hà Gia Khánh không liên quan đến mình, sao cậu ta phải đưa đối phương đến bệnh viện?”
Lão Trần nghe vậy thì cả giận, mắng: “Đậu xanh, nói chuyện kiểu khốn nạn gì thế!”
Người đàn ông im lặng quay đầu, dời tầm mắt ra ngoài cửa kính xe.
Gã tên Tiêu Chính Công, người ở đây gọi gã là đội phó.
Gã cứ nhìn ra ngoài cửa sổ, biểu đạt thái độ khinh thường.
Gã chẳng e ngại lão Trần, cũng không cho rằng bản thân đã làm sai điều gì. Chỉ đơn giản là không muốn phí nước bọt với lão già này thôi.
Tuy gã đưa lưng về phía mình, thế nhưng thông qua hình ảnh phản chiếu trên kính, lão Trần vẫn có thể thấy rõ biểu cảm trên mặt đối phương.
Ông ta thở dài nói: “Từ ngày cậu đến cục, tôi đã nói: Việc phải hoàn thành, quy củ phải có, lương tâm cũng không được phép bỏ quên. Mẹ kiếp, đến tận hôm nay mà cậu vẫn chưa nghe thủng hả!”
Vưu Tuyết Hàn nhếch môi, không khí cứng nhắc khiến cô ta có chút khó chịu nên vội vàng chuyển chủ đề: “Tôi đã điều tra xong lý lịch của Lý Phán Phong. Cậu ta là trẻ mồ côi, lớn lên trong viện phúc lợi. Không có tiền sử phạm tội nhưng có vài lần bởi vì hành vi phòng vệ chính đáng mà bị điều tra.”
“Phòng vệ chính đáng?” Lão Trần cảm thấy tò mò, lấy tài liệu của Lý Phán Phong qua xem thử: “Một đánh ba, hai người bị thương nặng, một người bị thương nhẹ. Một đánh năm, một người bị thương nặng, bốn người bị thương nhẹ...
Bản lĩnh cao thế cơ à? Không giống nha, nhìn thể trạng của cậu ta thì thấy cũng bình thường thôi mà!”
Lão Trần nghiêm túc lật xem hồ sơ, được một nửa thì không nhịn được, bật cười: “Thằng nhãi này điên thật.”
Vưu Tuyết Hàn hỏi: “Sếp Trần, còn cần chú ý Lý Phán Phong không ạ?”
Lão Trần suy nghĩ một lát rồi đáp: “Kêu Bóng Đèn theo dõi cậu ta đi.”
Vưu Tuyết Hàn nhắc nhở ông ta: “Bóng Đèn mới nhậm chức được một tháng, vẫn nên bảo Đầu To đi đi.”
Lão Trần kẹp điếu thuốc, lại rít thêm một hơi thật sâu: “Một thằng nhãi thôi mà. Không cần kêu Đầu To đi đâu, vừa hay để Bóng Đèn luyện tập.
Kêu Đầu To theo dõi Hà Hải Sinh, người này cũng không dễ đối phó đâu.”
...
Trên tàu điện ngầm, Lý Phán Phong lấy di động ra.
Bên trong đúng là có một tin nhắn nhưng không phải do Hà Gia Khánh gửi.
[Xin chào, tôi là lão Trần.]
Lão Trần?
Tin nhắn là do ông ta gửi?
Lão già này, vừa nãy cố ý “chơi” mình đúng không?
Ông ta gửi tin nhắn này có ý gì?
Chỉ là vì “chơi” mình thôi à?
Cũng không hẳn. Nhận được tin nhắn tương đương với việc đã lưu số của đối phương.
Kiểu này là có ý bảo mình chủ động liên lạc lại à?
Lý Phán Phong không móc nối được suy nghĩ của lão Trần, thế nhưng có một chuyện khiến cậu rất tò mò.
Lúc hai người nói chuyện, Lý Phán Phong chưa từng nhìn thấy đối phương lấy di động ra. Ông ta gửi tin nhắn kiểu gì nhỉ?
Có người đang âm thầm phối hợp ư? Hay lão Trần này có năng lực đặc biệt?
Giờ Hà Gia Khánh đang nằm một đống trong bệnh viện, có phải con hàng này cũng có thể gửi tin nhắn cho mình không?
— Hết chương —