Phụ Nữ Sống Theo Lựa Chọn Của Mình
Chương 13: Tiến Bảo: Cô coi tủ kính là nhà kho đấy à?
Động tác trên tay Khương Vân Đàn không hề rề rà chút nào, nhanh thoăn thoắt gom đồ đạc vào trong không gian.
Thẩm Hạc Quy và Tiết Chiếu canh gác bên cạnh cô, giải quyết những con zombie đang định nhào tới chỗ bọn họ. Bọn họ chỉ có ngần ấy người, siêu thị lại rộng lớn nhường này, muốn bọn họ dọn dẹp sạch sẽ toàn bộ zombie trong siêu thị rồi mới kiếm vật tư là chuyện không thể nào.
Thêm nữa, ở đây có nhiều vật tư như thế, bọn họ cũng không thể gom mang đi hết được.
Vốn dĩ còn tưởng dựa theo tính cách của Khương Vân Đàn, bọn họ còn phải chờ thêm một lúc nữa.
Kết quả là chưa đến ba phút, Khương Vân Đàn đã hối thúc bọn họ: “Đi đi đi, còn phải thu gì nữa, chúng ta qua khu vực tiếp theo thôi.”
Thẩm Hạc Quy nghe vậy, đưa mắt quét một vòng cách bày trí trong siêu thị, lên tiếng: “Theo sát anh, Tiết Chiếu đi bọc hậu.”
Sau đó anh đi trước mở đường chém chết một con zombie.
Khương Vân Đàn lại cầm lấy thanh sắt kia để phòng thân.
Đến quầy trưng bày socola, Thẩm Hạc Quy dặn: “Mấy món này thu gom một nửa thôi nhé, chừa lại chút không gian để đựng những thứ khác.”
Khương Vân Đàn gật đầu, hiểu rõ dụng ý của anh, nên cất thoăn thoắt vào không gian.
Thẩm Hạc Quy không biết kéo từ đâu ra một chiếc xe đẩy siêu thị, nhét socola vào được một phần ba xe.
Ba người phối hợp ăn ý, lại thu gom thêm vào không gian một đống mì gói, lẩu tự sôi, sữa tươi sữa chua, nước suối. Thậm chí còn càn quét sạch sành sanh tất cả thịt khô trên kệ hàng.
Cuối cùng còn cất vào không gian của cô 20 túi gạo tẻ thượng hạng loại mười cân.
Đồ ăn vặt nhìn thấy trên đường, Khương Vân Đàn cũng tiện tay hốt khá nhiều, nào là que cay, snack khoai tây, trái cây sấy, cà phê các loại, hễ quơ được cái gì là cô lại cho hết vào trong.
Giữa chừng, cô còn nhìn thấy bật lửa và băng vệ sinh, cô cũng cất luôn vào.
Thẩm Hạc Quy thấy cô lấy mấy thứ thoạt nhìn chẳng no bụng này cũng không thấy lạ. Đây vốn là cái vị tổ tông không bao giờ chịu để bản thân phải chịu uất ức. Hơn nữa không gian là của em ấy, em ấy muốn cất gì mà chẳng được.
Bọn họ đâu phải là không tự tay cầm đồ được, không gian chỉ là sự bảo đảm cuối cùng mà bọn họ dành cho đội ngũ.
Đã cất kha khá đồ đạc, không gian của cô giờ chỉ còn lại ba mét khối.
Trùng hợp thay, Khương Vân Đàn phát hiện ra một cánh cửa nhỏ. Lúc còn ở thế giới kia, cô từng nhìn thấy có nhân viên mang hàng hóa từ trong những cánh cửa nhỏ này ra.
Khương Vân Đàn kêu lên một tiếng: “Đợi chút.”
Thẩm Hạc Quy tiện tay chém chết một con zombie, sau đó quay đầu nhìn cô: “Sao vậy?”
“Chắc chỗ này một cái nhà kho, em muốn vào trong xem thử.” Khương Vân Đàn nói.
Thẩm Hạc Quy phỏng đoán chắc không gian của cô cũng chẳng còn lại bao nhiêu, hỏi thêm một câu: “Em đang muốn tìm thứ gì, ở ngoài này không tìm thấy sao?”
“Em chỉ là muốn vào trong đó xem thử thôi.” Khương Vân Đàn nhấn mạnh.
Thẩm Hạc Quy thầm thở dài trong lòng: “Cho em thời gian mười phút.”
“Được.” Khương Vân Đàn gật đầu.
Thẩm Hạc Quy ra hiệu cho cô tránh đường, giơ tay đẩy cửa nhà kho ra.
Cửa vừa mở, một con zombie nhào tới. Thẩm Hạc Quy vung một nhát đao chém chết con zombie. Ngay giây tiếp theo, qua khóe mắt anh nhìn thấy một con zombie khác đang lao về phía Khương Vân Đàn.
Trái tim anh lập tức treo lơ lửng, dù sao thì cũng không phải bọn họ chưa từng mang Khương Vân Đàn ra ngoài. Cô không những giúp càng thêm rối, mà còn chỉ biết chờ người khác đến cứu.
Mặc dù vừa nãy ở cửa siêu thị, cô cũng đã giết zombie rồi, nhưng ấn tượng của anh về cô, vẫn chưa thể thay đổi trong một sớm một chiều.
Còn Tiết Chiếu thì đang đứng canh ở cửa kho, không đi vào cùng hai người, cô chỉ có thể tự cứu lấy mình.
Khương Vân Đàn cũng nhận thấy điều đó, cô lách mình ra sau lưng con zombie, gõ thật mạnh vào gáy nó. Sau đó lại nện thêm hai cái nữa, con zombie ngã gục ầm ầm.
Trong mắt Thẩm Hạc Quy xẹt qua ý thăm dò hỏi: “Em không chỉ thức tỉnh dị năng không gian thôi đâu nhỉ? Anh thấy tốc độ của em hình như nhanh hơn trước kia khá nhiều.”
“Hình như là vậy, em còn tưởng đây là sự thay đổi do dị năng mang lại cơ.” Khương Vân Đàn buông lời thuận miệng.
Zombie lại xông tới, bọn họ không có thời gian để nói nhiều. Sau khi hai người giải quyết xong ba con zombie nữa, phát hiện không còn con zombie nào tiến lại đây.
Thẩm Hạc Quy trầm giọng nhắc: “Mười phút, muốn gì thì mau lấy đi.”
“Dạ.” Khương Vân Đàn xông đến chỗ mấy thùng hàng đầu tiên, cô thử nghiệm trước một chút. Xem có thể bỏ thùng hàng vào trong tủ kính hàng hóa của hệ thống vị diện được không.
Kết quả phát hiện ra được. Hai mắt cô lập tức sáng rực lên.
Thế là cô nhìn từng dãy thùng hàng trước mặt, cũng chẳng rõ bên trong là thứ gì, nhưng đại khái có thể nhận ra đó là thức ăn.
Tay cô bắt đầu chạm từ dãy thùng thứ ba trở đi, thu hết đống thùng ở phía sau vào, cho đến khi đạt mức giới hạn chín trăm chín mươi chín thì mới dừng tay. Sau đó cô bước ra phía trước, tượng trưng thu một chiếc thùng vào không gian nhà kho.
Chủ yếu là để cho Thẩm Hạc Quy xem.
Nhà kho của siêu thị lớn rất rộng, hàng hóa cũng được chia thành từng vách ngăn. Cô không thu gom hai dãy thùng phía trước, nhìn từ bên ngoài vào, sẽ chẳng ai biết các dãy thùng phía sau đã bị vét sạch bách. Chuyện này còn phải cảm ơn nhân viên siêu thị đã sắp xếp ngăn nắp.
Khương Vân Đàn làm theo cách này, nhét đầy nốt giới hạn chín trăm chín mươi chín món vào bốn tủ kính hàng hóa, các thùng hàng có kích thước lớn nhỏ khác nhau.
Đang mải suy tính, Tiến Bảo bỗng nhiên phát nổ kêu la.
[A a a, sếp đã làm cái quái gì vậy!!! Tại sao tôi lại nhận được thông báo rối loạn hệ thống thế này.]
Khương Vân Đàn tỏ vẻ vô tội đáp: “Tôi có làm gì đâu, chỉ đưa vài món hàng lên kệ thôi mà.”
Tiến Bảo vừa nhìn, đã hét lên to hơn.
[Sếp nhìn lại xem sếp đã đặt mấy thứ hổ lốn gì lên đó đi, bên trong rương đựng cái gì vậy hả?]
[Có phải sếp coi tủ kính là nhà kho luôn rồi không? Nhiều thùng hàng như thế bên trong chứa đồ đâu có giống nhau, hệ thống không tính xuể nữa rồi này.]
Khương Vân Đàn mặt không đổi sắc nói: “Đó là do hệ thống vẫn cho phép đưa vào, chẳng phải là chứng tỏ không có vấn đề gì sao? Các cậu có thể lấy một giá trị trung bình để định giá mà.”
“Hệ thống vị diện các cậu thần thông quảng đại, chắc hẳn cũng biết đến cách chơi hộp mù chứ. Mấy thùng hàng này của tôi, người mua đều không thấy được bên trong. Chẳng phải người mua đến để tìm kiếm sự kích thích sao? Các cậu có thể ghi chú trên phần giới thiệu sản phẩm rằng đây là cách chơi hộp mù, biết đâu thật sự sẽ có người cảm thấy hứng thú đấy?” Khương Vân Đàn tốt bụng đề nghị.
Cô mặc kệ, dù sao đồ cũng đã cất vào hết rồi, cô không đời nào bỏ ra đâu.
Tiến Bảo: ...
Mất một lúc lâu nó mới lên tiếng: [Để tôi đi xin chỉ thị của hệ thống chính.]
Bên này, Thẩm Hạc Quy đã bắt đầu hối thúc cô rồi.
Khương Vân Đàn vội vã đi tới, Thẩm Hạc Quy thấy cô vừa nãy đã cất đi khá nhiều đồ hỏi: “Không gian chẳng còn lại bao nhiêu đâu nhỉ?”
“Vẫn còn lại khoảng hai mét khối không gian.” Khương Vân Đàn đã nắm thóp được tính cách của anh, đưa ra yêu cầu: “Em còn muốn lấy một ít quần áo và trang sức vàng bạc ngọc thạch.”
“Trang sức?” Thẩm Hạc Quy ngạc nhiên.
“Vâng.” Khương Vân Đàn gật đầu không chút do dự: “Anh nghe không nhầm đâu.”
Thẩm Hạc Quy: ...
Phải nhanh chóng tống cổ cái của nợ phiền phức này về Kinh thị, để cho ông già tự đi mà nhức đầu.
Anh hít sâu một hơi rồi nói: “Mang đồ đạc xuống dưới trước rồi tính sau.”
Thế là hai người tập hợp với Tiết Chiếu, phát hiện nhóm ba người Dư Khác cũng đã tìm đến.
Sáu người mỗi người đẩy một chiếc xe chở đầy ắp hàng hóa đi xuống, may mà thang cuốn đi xuống bên trung tâm thương mại này là loại phẳng. Vừa đi đến trước thang máy, bọn họ đụng phải ba người Lâm Hiên cũng đang đẩy xe hàng đi tới.
Thẩm Hạc Quy và Tiết Chiếu canh gác bên cạnh cô, giải quyết những con zombie đang định nhào tới chỗ bọn họ. Bọn họ chỉ có ngần ấy người, siêu thị lại rộng lớn nhường này, muốn bọn họ dọn dẹp sạch sẽ toàn bộ zombie trong siêu thị rồi mới kiếm vật tư là chuyện không thể nào.
Thêm nữa, ở đây có nhiều vật tư như thế, bọn họ cũng không thể gom mang đi hết được.
Vốn dĩ còn tưởng dựa theo tính cách của Khương Vân Đàn, bọn họ còn phải chờ thêm một lúc nữa.
Kết quả là chưa đến ba phút, Khương Vân Đàn đã hối thúc bọn họ: “Đi đi đi, còn phải thu gì nữa, chúng ta qua khu vực tiếp theo thôi.”
Thẩm Hạc Quy nghe vậy, đưa mắt quét một vòng cách bày trí trong siêu thị, lên tiếng: “Theo sát anh, Tiết Chiếu đi bọc hậu.”
Sau đó anh đi trước mở đường chém chết một con zombie.
Khương Vân Đàn lại cầm lấy thanh sắt kia để phòng thân.
Đến quầy trưng bày socola, Thẩm Hạc Quy dặn: “Mấy món này thu gom một nửa thôi nhé, chừa lại chút không gian để đựng những thứ khác.”
Khương Vân Đàn gật đầu, hiểu rõ dụng ý của anh, nên cất thoăn thoắt vào không gian.
Thẩm Hạc Quy không biết kéo từ đâu ra một chiếc xe đẩy siêu thị, nhét socola vào được một phần ba xe.
Ba người phối hợp ăn ý, lại thu gom thêm vào không gian một đống mì gói, lẩu tự sôi, sữa tươi sữa chua, nước suối. Thậm chí còn càn quét sạch sành sanh tất cả thịt khô trên kệ hàng.
Cuối cùng còn cất vào không gian của cô 20 túi gạo tẻ thượng hạng loại mười cân.
Đồ ăn vặt nhìn thấy trên đường, Khương Vân Đàn cũng tiện tay hốt khá nhiều, nào là que cay, snack khoai tây, trái cây sấy, cà phê các loại, hễ quơ được cái gì là cô lại cho hết vào trong.
Giữa chừng, cô còn nhìn thấy bật lửa và băng vệ sinh, cô cũng cất luôn vào.
Thẩm Hạc Quy thấy cô lấy mấy thứ thoạt nhìn chẳng no bụng này cũng không thấy lạ. Đây vốn là cái vị tổ tông không bao giờ chịu để bản thân phải chịu uất ức. Hơn nữa không gian là của em ấy, em ấy muốn cất gì mà chẳng được.
Bọn họ đâu phải là không tự tay cầm đồ được, không gian chỉ là sự bảo đảm cuối cùng mà bọn họ dành cho đội ngũ.
Đã cất kha khá đồ đạc, không gian của cô giờ chỉ còn lại ba mét khối.
Trùng hợp thay, Khương Vân Đàn phát hiện ra một cánh cửa nhỏ. Lúc còn ở thế giới kia, cô từng nhìn thấy có nhân viên mang hàng hóa từ trong những cánh cửa nhỏ này ra.
Khương Vân Đàn kêu lên một tiếng: “Đợi chút.”
Thẩm Hạc Quy tiện tay chém chết một con zombie, sau đó quay đầu nhìn cô: “Sao vậy?”
“Chắc chỗ này một cái nhà kho, em muốn vào trong xem thử.” Khương Vân Đàn nói.
Thẩm Hạc Quy phỏng đoán chắc không gian của cô cũng chẳng còn lại bao nhiêu, hỏi thêm một câu: “Em đang muốn tìm thứ gì, ở ngoài này không tìm thấy sao?”
“Em chỉ là muốn vào trong đó xem thử thôi.” Khương Vân Đàn nhấn mạnh.
Thẩm Hạc Quy thầm thở dài trong lòng: “Cho em thời gian mười phút.”
“Được.” Khương Vân Đàn gật đầu.
Thẩm Hạc Quy ra hiệu cho cô tránh đường, giơ tay đẩy cửa nhà kho ra.
Cửa vừa mở, một con zombie nhào tới. Thẩm Hạc Quy vung một nhát đao chém chết con zombie. Ngay giây tiếp theo, qua khóe mắt anh nhìn thấy một con zombie khác đang lao về phía Khương Vân Đàn.
Trái tim anh lập tức treo lơ lửng, dù sao thì cũng không phải bọn họ chưa từng mang Khương Vân Đàn ra ngoài. Cô không những giúp càng thêm rối, mà còn chỉ biết chờ người khác đến cứu.
Mặc dù vừa nãy ở cửa siêu thị, cô cũng đã giết zombie rồi, nhưng ấn tượng của anh về cô, vẫn chưa thể thay đổi trong một sớm một chiều.
Còn Tiết Chiếu thì đang đứng canh ở cửa kho, không đi vào cùng hai người, cô chỉ có thể tự cứu lấy mình.
Khương Vân Đàn cũng nhận thấy điều đó, cô lách mình ra sau lưng con zombie, gõ thật mạnh vào gáy nó. Sau đó lại nện thêm hai cái nữa, con zombie ngã gục ầm ầm.
Trong mắt Thẩm Hạc Quy xẹt qua ý thăm dò hỏi: “Em không chỉ thức tỉnh dị năng không gian thôi đâu nhỉ? Anh thấy tốc độ của em hình như nhanh hơn trước kia khá nhiều.”
“Hình như là vậy, em còn tưởng đây là sự thay đổi do dị năng mang lại cơ.” Khương Vân Đàn buông lời thuận miệng.
Zombie lại xông tới, bọn họ không có thời gian để nói nhiều. Sau khi hai người giải quyết xong ba con zombie nữa, phát hiện không còn con zombie nào tiến lại đây.
Thẩm Hạc Quy trầm giọng nhắc: “Mười phút, muốn gì thì mau lấy đi.”
“Dạ.” Khương Vân Đàn xông đến chỗ mấy thùng hàng đầu tiên, cô thử nghiệm trước một chút. Xem có thể bỏ thùng hàng vào trong tủ kính hàng hóa của hệ thống vị diện được không.
Kết quả phát hiện ra được. Hai mắt cô lập tức sáng rực lên.
Thế là cô nhìn từng dãy thùng hàng trước mặt, cũng chẳng rõ bên trong là thứ gì, nhưng đại khái có thể nhận ra đó là thức ăn.
Tay cô bắt đầu chạm từ dãy thùng thứ ba trở đi, thu hết đống thùng ở phía sau vào, cho đến khi đạt mức giới hạn chín trăm chín mươi chín thì mới dừng tay. Sau đó cô bước ra phía trước, tượng trưng thu một chiếc thùng vào không gian nhà kho.
Chủ yếu là để cho Thẩm Hạc Quy xem.
Nhà kho của siêu thị lớn rất rộng, hàng hóa cũng được chia thành từng vách ngăn. Cô không thu gom hai dãy thùng phía trước, nhìn từ bên ngoài vào, sẽ chẳng ai biết các dãy thùng phía sau đã bị vét sạch bách. Chuyện này còn phải cảm ơn nhân viên siêu thị đã sắp xếp ngăn nắp.
Khương Vân Đàn làm theo cách này, nhét đầy nốt giới hạn chín trăm chín mươi chín món vào bốn tủ kính hàng hóa, các thùng hàng có kích thước lớn nhỏ khác nhau.
Đang mải suy tính, Tiến Bảo bỗng nhiên phát nổ kêu la.
[A a a, sếp đã làm cái quái gì vậy!!! Tại sao tôi lại nhận được thông báo rối loạn hệ thống thế này.]
Khương Vân Đàn tỏ vẻ vô tội đáp: “Tôi có làm gì đâu, chỉ đưa vài món hàng lên kệ thôi mà.”
Tiến Bảo vừa nhìn, đã hét lên to hơn.
[Sếp nhìn lại xem sếp đã đặt mấy thứ hổ lốn gì lên đó đi, bên trong rương đựng cái gì vậy hả?]
[Có phải sếp coi tủ kính là nhà kho luôn rồi không? Nhiều thùng hàng như thế bên trong chứa đồ đâu có giống nhau, hệ thống không tính xuể nữa rồi này.]
Khương Vân Đàn mặt không đổi sắc nói: “Đó là do hệ thống vẫn cho phép đưa vào, chẳng phải là chứng tỏ không có vấn đề gì sao? Các cậu có thể lấy một giá trị trung bình để định giá mà.”
“Hệ thống vị diện các cậu thần thông quảng đại, chắc hẳn cũng biết đến cách chơi hộp mù chứ. Mấy thùng hàng này của tôi, người mua đều không thấy được bên trong. Chẳng phải người mua đến để tìm kiếm sự kích thích sao? Các cậu có thể ghi chú trên phần giới thiệu sản phẩm rằng đây là cách chơi hộp mù, biết đâu thật sự sẽ có người cảm thấy hứng thú đấy?” Khương Vân Đàn tốt bụng đề nghị.
Cô mặc kệ, dù sao đồ cũng đã cất vào hết rồi, cô không đời nào bỏ ra đâu.
Tiến Bảo: ...
Mất một lúc lâu nó mới lên tiếng: [Để tôi đi xin chỉ thị của hệ thống chính.]
Bên này, Thẩm Hạc Quy đã bắt đầu hối thúc cô rồi.
Khương Vân Đàn vội vã đi tới, Thẩm Hạc Quy thấy cô vừa nãy đã cất đi khá nhiều đồ hỏi: “Không gian chẳng còn lại bao nhiêu đâu nhỉ?”
“Vẫn còn lại khoảng hai mét khối không gian.” Khương Vân Đàn đã nắm thóp được tính cách của anh, đưa ra yêu cầu: “Em còn muốn lấy một ít quần áo và trang sức vàng bạc ngọc thạch.”
“Trang sức?” Thẩm Hạc Quy ngạc nhiên.
“Vâng.” Khương Vân Đàn gật đầu không chút do dự: “Anh nghe không nhầm đâu.”
Thẩm Hạc Quy: ...
Phải nhanh chóng tống cổ cái của nợ phiền phức này về Kinh thị, để cho ông già tự đi mà nhức đầu.
Anh hít sâu một hơi rồi nói: “Mang đồ đạc xuống dưới trước rồi tính sau.”
Thế là hai người tập hợp với Tiết Chiếu, phát hiện nhóm ba người Dư Khác cũng đã tìm đến.
Sáu người mỗi người đẩy một chiếc xe chở đầy ắp hàng hóa đi xuống, may mà thang cuốn đi xuống bên trung tâm thương mại này là loại phẳng. Vừa đi đến trước thang máy, bọn họ đụng phải ba người Lâm Hiên cũng đang đẩy xe hàng đi tới.
— Hết chương —