Phụ Nữ Sống Theo Lựa Chọn Của Mình/ Chương 4: Thẩm Hạc Quy không làm gì được cô
Mục lục
16.5px
Phụ Nữ Sống Theo Lựa Chọn Của Mình

Chương 4: Thẩm Hạc Quy không làm gì được cô

Khương Vân Đàn hiểu những người có mặt trong căn phòng lúc này đều là người đáng tin cậy. Trong tiểu thuyết gốc, Thẩm Hạc Quy dẫn theo một đội ngũ như vậy, chém giết suốt dọc đường để trở về Kinh thị.

Trên đường đi, bọn họ đều gặp được cơ duyên của riêng mình. Trong đó, cơ duyên mà Thẩm Hạc Quy nhận được là lớn nhất. Cho nên sau khi trở về Kinh thị, anh rất nhanh đã có được một chỗ đứng của riêng mình.

Dư Khác vốn đang lười biếng nằm nhoài trên sô pha lập tức ngồi thẳng người: “Dị năng này của em gái tôi thật quá tiện lợi.”

Thẩm Hạc Quy nhàn nhạt nhìn anh ấy, người kia hồn nhiên không nhận ra, ánh mắt nhìn Khương Vân Đàn, hệt như nhìn một kho báu biết phát sáng.

Khương Vân Đàn thấy bọn họ kích động như vậy, nhấn mạnh nói: “Không gian của em bây giờ chỉ có một mét khối, không chứa được bao nhiêu đồ đâu.”

“Đủ rồi đủ rồi, có thể chứa được khẩu phần ăn trong vài ngày đó.” Dư Khác vui vẻ nói.

Thẩm Hạc Quy cho Tiết Chiếu một ánh mắt, người sau ngầm hiểu, kéo một chiếc rương lớn từ dưới gầm bàn làm việc ra.

Thẩm Hạc Quy mở rương ra, trầm giọng nói: “Những người biết dùng đều chọn trước một khẩu súng, sau đó Vân Đàn cất súng đạn còn lại trước đi.”

“Còn có hai rương thuốc men đó, Vân Đàn cũng thu cất luôn đi.”

Khương Vân Đàn ngẩn người một chút, rất nhanh đã phản ứng lại. Cô đi tới thì phát hiện trong một cái rương có sáu khẩu súng lục. Vừa hay mỗi người một khẩu, còn lại đều là đạn dược.

Quả nhiên đùi lớn chính là đùi lớn. Có những người vẫn chưa nhìn rõ thực tế là mạt thế đã giáng xuống, có người đã tìm thấy súng ống đạn dược. Thậm chí còn kiếm được hai rương thuốc men lớn.

Khương Vân Đàn nhìn lướt qua, phát hiện thuốc men bên trong đa phần là thuốc tiêu viêm, kháng sinh, thuốc hạ sốt cảm cúm và các loại thuốc thường dùng khác. Còn có bột thuốc cầm máu và băng gạc v.v., thoạt nhìn đều là những thứ thường ngày dùng nhiều.

Thẩm Hạc Quy ngước mắt nhìn về phía cô: “Chắc hẳn ba anh đã từng dạy em rồi, còn biết dùng không?”

Ba Thẩm là Thẩm Thanh Sơn, một vị thủ trưởng lui về phía sau vì bị thương. Trước đây được mời đi tham quan thì dẫn theo nguyên chủ đi cùng, cũng từng dạy nguyên chủ dùng súng. Chẳng qua nguyên chủ không học cho đàng hoàng.

Khương Vân Đàn ngượng ngùng nói: “Quá lâu không dùng, có lẽ em đã quên gần hết rồi.”

Thẩm Hạc Quy thở dài cam chịu: “Lại đây, giảng lại cho em một lần nữa.”

Khương Vân Đàn chạy chậm tới, ngoan ngoãn đứng trước mặt anh. Giai đoạn đầu mạt thế có súng, sự bảo đảm an toàn lập tức được nâng lên một bậc lớn, sao có thể không tích cực được chứ?

Ở một chỗ khác, Dư Khác cũng cầm một khẩu súng lục đưa cho Tề Nhược Thủy.

Tề Nhược Thủy xua tay nói: “Tôi không biết dùng.”



“Không sao, rất đơn giản. Cô biết nổ súng là được, cầm lấy để phòng thân.” Dư Khác nói.

Tề Nhược Thủy trầm mặc một chút: “Tôi sợ tôi cầm trên tay, còn chưa nổ súng, súng đã bị kẻ địch cướp mất, ngược lại còn gây thêm phiền phức cho các anh.”

Dư Khác: ...

Tề Nhược Thủy tiếp tục nói: “Tốt xấu gì cô Khương cũng có không gian có thể thu hồi đồ vào, tôi sợ bị người ta trộm mất.”

Hơn nữa cô ấy sợ cướp cò.

“Vậy thì thôi đi, không ép cô.” Dư Khác nói.

Tiết Chiếu và Giang Duật Phong cũng thấy cô nói có lý đều đồng ý để Khương Vân Đàn giữ súng đạn trước, đợi lúc cần thì lấy ra sau.

Hơn nữa trong cả nhóm, nếu ai cũng lăm lăm súng trên tay thì quá gây chú ý. Lỡ bị trộm mất hoặc bị kẻ khác nhòm ngó thì không đáng.

Khương Vân Đàn đứng bên cạnh nghe thấy vậy nhưng không nói gì.

Sau khi Thẩm Hạc Quy dạy xong, anh dặn dò cô: “Chưa đến lúc bất đắc dĩ thì đừng dùng bừa bãi, tiếng súng sẽ thu hút zombie tới.”

Anh lại nói thêm: “Nếu súng trên tay em làm bị thương người của mình, anh sẽ thu hồi lại.”

“Vâng, em biết rồi.” Khương Vân Đàn gật đầu, nhìn rương đồ trước mắt, cô lại có thêm hy vọng vào cuộc sống ở thời mạt thế này.

Thẩm Hạc Quy thấy dáng vẻ ngoan ngoãn vâng lời của cô, bèn nhẹ nhàng khuyên: “Sau này em cách xa Lâm Thính Tuyết một chút, đừng gây sự với cô ta, tránh xảy ra xung đột.”

Khương Vân Đàn nhìn anh với vẻ mặt kỳ lạ: “Sao lời này anh không nói với cô ta? Cô ta không đến chọc em thì ai thèm để ý đến cô ta.”

Khương Vân Đàn vừa nói vừa hừ nhẹ một tiếng, tránh xa Thẩm Hạc Quy rồi ngồi xuống ghế sô pha cạnh Dư Khác.

Dư Khác thấy hơi lạ: “Sao thế này? Lại cãi nhau nữa à? Anh Thẩm, anh lớn rồi, nhường em gái chúng ta một chút không được sao?”

“Không có gì.” Thẩm Hạc Quy day thái dương, nhưng vẫn giải thích: “Tôi bảo con bé cách xa Lâm Thính Tuyết một chút, kẻo bị người ta bán đi lúc nào không hay.”

Tại sao lúc bọn họ ở đây thì cô không sao cả. Bọn họ bảo cô ở lại khách sạn, thậm chí Tề Nhược Thủy còn ở lại cùng cô, thế mà vẫn bị zombie cào bị thương.

Vừa nãy thấy dáng vẻ ngoan ngoãn mềm mỏng của cô, anh còn tưởng sau chuyện lần này cô đã hiểu chuyện hơn, ai ngờ đều là giả hết.

Khương Vân Đàn nghe lời giải thích của anh, trong lòng có chút ngượng ngùng, thì ra là cô đã hiểu lầm.



Cô suy nghĩ một lúc, rồi cứng rắn đáp: “Anh ấy nói em ngốc hơn Lâm Thính Tuyết.”

Dư Khác dè dặt khuyên một câu: “Hay là Vân Đàn em vẫn nên nghe lời anh Thẩm đi. Bây giờ là tận thế rồi, không phải mấy chuyện cãi vã ồn ào lúc trước nữa đâu, chuyện này có thể chết người đấy.”

Khương Vân Đàn: ... Được rồi, xem ra hình tượng trước đây của nguyên chủ đã ăn sâu bén rễ trong lòng họ rồi.

Nhưng nguyên chủ đã như vậy mà bây giờ họ vẫn có thể nói những lời này, chứng tỏ họ vẫn chưa ghét bỏ cô cho lắm. Chỉ cần cô không tiếp tục tự tìm đường chết, họ sẽ không vứt bỏ cô.

Lúc này cửa phòng đột nhiên có tiếng gõ.

Tiết Chiếu đứng gần cửa nhất ra mở, phát hiện người đến là Lâm Thính Tuyết.

Lâm Thính Tuyết cười nói: “Cơm nấu xong rồi.”

Mấy người nghe vậy đi ra ngoài ăn cơm.

Khương Vân Đàn vừa ngồi xuống đã nghe thấy giọng điệu khó chịu, móc mỉa của Hạ Sơ Tĩnh: “Đây đều là nguyên liệu mà trước mạt thế Thính Tuyết nhà chúng tôi định học nấu ăn nên đã nhờ người mang tới.”

“Có người làm Thính Tuyết vấp ngã, suýt chút nữa khiến cô ấy mất mạng dưới miệng zombie. Bây giờ sao còn không biết xấu hổ mà ăn đồ của Thính Tuyết chứ?”

Khương Vân Đàn nhìn những món sườn xào chua ngọt, thịt kho, cá hấp... trên bàn, cảm thấy hơi kỳ lạ. Trước mạt thế, Lâm Thính Tuyết nhờ người mang nguyên liệu tới để học nấu ăn?

Ở nhà không học lại chạy đến khách sạn lúc đi công tác để học? Không đúng, vô cùng không đúng.

Cô còn chưa kịp nói gì đã nghe Dư Khác lên tiếng: “Hả? Không phải nói mọi người gom lại ăn chung sao, nên vật tư mà chúng tôi kiếm hai ngày nay đều để chung hết rồi à?”

“Bây giờ cô nói những thứ này đều là đồ Lâm Thính Tuyết mua trước kia, không cho em gái tôi ăn, là có ý gì? Hóa ra chúng tôi mang đồ về, lại thành kẻ ăn chực sao?”

Ánh mắt lạnh lẽo của Thẩm Hạc Quy cũng hướng về phía Lâm Hiên.

“Hiểu lầm, hiểu lầm thôi, đều là hiểu lầm.” Lâm Hiên vội vàng đứng ra giải thích: “Cô bé này ở nhà không biết ăn nói, Tiểu Tĩnh, mau xin lỗi cô Khương đi.”

Trong lòng Hạ Sơ Tĩnh vô cùng không phục, nhưng giây tiếp theo đã nghe Lâm Thính Tuyết cũng không bênh mình.

“Tiểu Tĩnh, đồ ăn này là của mọi người, cậu không nên nói những lời như vậy.”

Hạ Sơ Tĩnh thấy sắc mặt đám người Thẩm Hạc Quy đều sa sầm, trong lòng xuất hiện cảm giác sợ hãi, bèn nói với Khương Vân Đàn: “Xin lỗi.”

“Ồ.” Khương Vân Đàn nhàn nhạt đáp, cũng không nói tha thứ, chỉ nói một câu: “Lần sau tôi không muốn ăn cơm cùng các người nữa.”
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục