Quan Thiền - Mễ Hoa/ Chương 7
Mục lục
16.5px
Quan Thiền - Mễ Hoa

Chương 7

Ta chưa từng trả lời nàng.

 

Cho đến ngày mười bốn tháng mười năm ấy, đêm trước thọ yến của La Chính Giáp, Thốc Nhi lại một lần nữa tới trước lồng chó.

 

Nàng đã mười tuổi, nhưng vóc người vẫn thấp bé, trông gầy gò.

 

Chỉ có đôi mắt là sâu thẳm dị thường, xảo quyệt như hồ ly.

 

Nàng lại hỏi ta lần nữa: “Rốt cuộc ngươi có tin ta hay không?”

 

Ta vẫn không lên tiếng, chỉ nhìn chằm chằm nàng.

 

Giọng nàng có phần chói tai, đột nhiên nổi giận: 

 

“Vân nương đã tin ta, dựa vào đâu ngươi lại không tin?”

 

“Vân nương từng nói, nếu có một ngày rời khỏi La gia, sẽ dẫn ta theo cùng, vậy nên từ hôm nay trở đi, ta chính là tỷ tỷ của ngươi! Ta nguyện cùng ngươi sống chết có nhau, nếu trái lời thề, trời đánh sét giật!”

 

“Ngày mai là sinh thần của cha ta, ta sẽ tìm cơ hội thả ngươi ra, hai chúng ta cùng nhau bỏ trốn!”

 

La Thốc Nhi dù thông minh đến đâu, cũng chỉ là một đứa trẻ mười tuổi.

 

Nhưng hàm răng cắn chặt, ánh mắt trợn lên đầy quyết liệt của nàng, hoàn toàn không giống đang nói đùa.

 

Nàng từ trong tay áo lấy ra một gói giấy nhỏ, nói với ta:

 

“Trong này là thạch tín, ta phải vất vả lắm mới trộm được, ngày mai sẽ bỏ vào đồ ăn, độc chết bọn chúng.”

 

Ta nhìn ánh mắt kiên định của nàng, cuối cùng quyết định mở miệng —

 

“Chút thạch tín này của ngươi chỉ đủ độc chết một người, hơn nữa còn làm mâm bạc biến đen. Ở chuồng lừa trong khu gia súc, từ đông sang tây, cái máng đá thứ ba, dưới đáy có giấu một bình sứ, bên trong là thuốc bột do A nương đặc chế.”

 

“Ngươi rắc thuốc bột ấy vào giếng nước trong nội viện nhà bếp, bọn chúng nấu canh nấu món đều dùng nước trong giếng ấy.”

 

4

 

Dân gian có câu, ba mươi không biết, bốn mươi không hay, năm mươi giếc gà, sáu mươi bảy mươi khách đến mừng.

 

La Chính Giáp đang ở tuổi bốn mươi, lại đúng sinh thần ngày rằm tháng mười tiết hạ nguyên, theo quy củ chưa tới hoa giáp thì không làm thọ lớn, nên yến tiệc lần này bày biện cũng không long trọng.

 

Trước cổng La phủ chỉ treo đơn giản mấy chiếc đèn lồng đỏ, mời hai vị tộc lão đồng tông đến dự.

 

Trong đó có cả vị thúc công từng đảm nhiệm chức Trưởng sử địa phương.

 

La Thốc Nhi không khiến ta thất vọng, vừa qua giờ Mùi, nàng đã thành công rắc thuốc bột vào giếng nước.

 

A nương từng nói, loại thuốc bột này độc tính tuy mạnh, nhưng giống như *ma phất tán thông thường, phải đợi một canh giờ mới lan khắp toàn thân.

 

(*ma phất tán: thuốc gây mê)

 

Như vậy mới bảo đảm toàn bộ La phủ trong đêm đều chìm vào giấc ngủ, không để lọt một ai.

 

Thật ra A nương sớm đã có tính toán.

 

Nếu có một ngày ở thôn La gia chờ được người cần chờ, hoặc không thể tiếp tục ở lại nơi này, người sẽ tìm cơ hội mang ta rời đi.

 

Vì thế người đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chỉ tiếc người tính không bằng trời tính, vận khí của ta và A nương chỉ thiếu một chút.

 

Đêm ấy ta lặng lẽ chờ trong lồng chó ở hậu viện, chẳng hay phía tiền đường náo nhiệt ra sao.

 

La Thốc Nhi hẳn là biết, bởi nàng đã leo lên mái nhà.

 

Ta thấy trăng treo lơ lửng trên mái, thân ảnh nhỏ bé của nàng ngồi trên cao, hòa cùng bầu trời đêm, tan vào bóng tối.

 

Đến canh Tý, trong phủ hoàn toàn yên tĩnh, La Thốc Nhi đứng thẳng người.

 

Hồng Trần Vô Định

Nàng thả ta ra khỏi lồng chó.

 

Vì đã uống rượu, La Chính Giáp cùng hai vị tộc lão say rất nhanh, được hạ nhân sớm cõng về phòng nghỉ ngơi.

 

La Thốc Nhi nói:

 

“Xem như ngươi gặp may, cha ta trong tiệc đang bàn với hai lão già kia rằng, nếu từ miệng ngươi không hỏi ra được gì, thì chi bằng tìm sự trợ giúp khác. Họ đã liên hệ một môn phái giang hồ, nghe nói người trong môn phái ấy tinh thông tà thuật, tự có cách đối phó với ngươi…”

 

La Chính Giáp dám đánh tráo, giấu ta trong La gia, tất nhiên có cả gia tộc đứng sau chống lưng.

 

Bọn họ ở nơi này gia tài vạn bạc, ruộng tốt ngàn khoảnh, nô bộc thành đàn, lại khoác vẻ đạo mạo, lấy hai chữ ‘đức hậu’ để lừa đời gạt người, chẳng qua vì thứ dân dễ ức hiếp, quyền quý thì thông đồng cấu kết.

 

Quyền phát ngôn của thế gian này, xưa nay chưa từng nằm trong miệng kẻ bần hàn.

 

Cũng giống như đứa bé gái bị La gia ném xuống vách núi chết thảm kia, họ dùng thi thể nàng để thay thế ta, không chút kiêng dè.

 

Chỉ là điền nô ở nông trang mà thôi, mạng sống vốn đã thuộc về La gia, cả đời đừng mong bước ra ngoài nửa bước.

 

Năm bảy tuổi, con gà A nương bảo ta giếc, ta chưa giếc được.

 

Năm chín tuổi, ta bước ra khỏi lồng chó, lảo đảo đứng vững thân mình, việc đầu tiên chính là đi tới nhà bếp lấy dao.

 

Đêm đã khuya, toàn bộ La phủ chìm trong tĩnh mịch, chỉ có những chiếc đèn lồng đỏ treo trước cửa, đỏ như máu.

 

Ta và La Thốc Nhi mỗi người cầm một con dao, trước tiên thò đầu quan sát một vòng, đá một cước vào gia đinh tựa vào tảng đá ngủ mê man, rồi thẳng hướng nội viện, tiến vào phòng nơi La Chính Giáp và Tiền thị cư ngụ.

 

Canh ba, đôi vợ chồng này ngủ say như chết, hoàn toàn không hay biết, dao phay đã lơ lửng trên đầu.

 

Ta siết chặt chuôi dao, nhớ lại kỹ thuật giếc gà A nương từng dạy, lần này không hề do dự, chém thẳng vào cổ La Chính Giáp.

 

La Thốc Nhi cũng không kém, trực tiếp nhảy lên giường.

 

Con dao trong tay nàng nhắm vào Tiền thị, hung hăng vung xuống.

 

Một nhát, hai nhát, ba nhát…

 

Vừa chém, La Thốc Nhi vừa nghiến răng mắng:

 

“Vân nương không họ Mãng! Người không phải chó nhiều lông! Ta cũng không phải chó trụi lông!”

 

“Ngươi – mụ không đầu óc kia – chẳng phải rất giỏi đặt tên sao, ngươi đặt đi, đặt đi!”

 

Theo cơn phẫn nộ của La Thốc Nhi, cả gian phòng ngập tràn mùi máu tanh.

 

Vợ chồng La Chính Giáp không kêu nổi một tiếng, liền trong cơn mê mà đầu lìa khỏi cổ.

 

“Quá tiện cho các ngươi rồi!” La Thốc Nhi giận dữ nói.

 

Ta và nàng cầm dao nhuốm máu, cả người đầy vết máu bắn lên, trước sau bước ra khỏi phòng.

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục