Rơi Khỏi Thần Đàn/ Chương 12
Mục lục
16.5px
Rơi Khỏi Thần Đàn

Chương 12

“Còn cả dải phướn kinh kia nữa!” Nụ cười trên môi ta rực rỡ như lưỡi dao vừa mài sắc, “Muốn dùng máu của ta để lấy lòng Thái hậu sao? Đừng có nằm mơ! Ta chỉ có thể tiễn tỷ ta xuống Địa ngục thôi.”

“Chẳng phải tỷ tỷ là Phật nữ sao? Tại sao không thể gặp dữ hóa lành? Những chuyện tỷ ta làm, so với Yêu nữ ma tà thì có gì khác biệt?” Ta không hề giấu giếm vẻ mỉa mai trong đáy mắt.

Cha ta và Đại phu nhân sững sờ hồi lâu. Đôi mắt Đại phu nhân như muốn rỉ máu: “Nó thừa nhận rồi! Nó thừa nhận hết rồi! Mau bắt nó giải lên quan!”

Ta bật cười: “Giải lên quan? Ai sẽ tin các người chứ? Chính là đương kim Thánh thượng đã nổi giận trách tỷ tỷ là Phật nữ giả mạo kia mà?”

Sắc mặt cha ta xanh mét, ông ôm ngực th* d*c: “Người đâu! Mở Từ đường, mang tộc phổ ra đây! Loại tiện chủng tuyệt tình tuyệt nghĩa, hãm hại cả đích tỷ và mẫu thân thế này, không thể giữ lại được! Ta phải đuổi nó ra khỏi nhà, để nó tự sinh tự diệt!”

Ta lạnh lùng đứng nhìn cha ta dùng bút chu sa quẹt một đường thật mạnh, gạch tên ta khỏi tộc phổ. Kể từ nay về sau, ta chính là “người chết” của Lâm gia, không còn Lâm Chi nào nữa.

Đôi môi Đại phu nhân nhếch lên đầy khoái trá. Cha ta ném một tờ giấy đoạn tuyệt quan hệ cha con vào mặt ta: “Cút đi! Ta không có đứa nữ nhi độc ác bất hiếu như ngươi!”

Ta vân vê tờ giấy đó, cuối cùng cũng cầm được bùa hộ mệnh rồi. Ta cố tình nói ra những lời đó chính là để ép bọn họ đoạn tuyệt quan hệ, đuổi ta khỏi Lâm gia. Đợi đến lúc Lâm gia bị tru di cửu tộc, ta sẽ không bị vạ lây!

Từ lúc trùng sinh tới nay, ta tính toán từng bước một. Ta có được tập chữ mẫu của tỷ tỷ, không dám lơ là mà ngày đêm mô phỏng theo. Chính là để chờ đợi ngày này...

Ta vĩnh viễn nhớ rõ dáng vẻ đích tỷ không vướng bụi trần tựa vào lòng tên nghịch tặc Tam hoàng tử, coi mạng người như cỏ rác. Tỷ ta hại chết biết bao nhiêu người mà không một chút cắn rứt, xoay người từ Phật nữ trở thành Hoàng hậu bên cạnh Tân đế. Kiếp này, ta sẽ đích thân chặt đứt con đường thăng tiến của bọn họ!

Ta dùng bút tích của đích tỷ viết một bức thư cầu cứu, vương vất vết máu và lệ nhòa, rồi bí mật gửi cho Tam hoàng tử. Tam hoàng tử có tâm mưu phản muốn đoạt vị, hắn che giấu rất kỹ, có lẽ chỉ mình tỷ tỷ biết. Nhưng ta sống lại một đời nên biết rõ xu hướng tương lai.

Trong thư, ta dùng giọng điệu của tỷ tỷ kể lể về những cực hình phải chịu trong ngục, đáng thương biết bao, nhớ hắn biết bao, cầu xin Tam hoàng tử khởi binh cứu tỷ ta ra ngoài...

Bức thư này đương nhiên không được người của Tam hoàng tử nhận lấy. Ta cố tình để nó gửi sai chỗ, bị người của Thánh thượng chặn lại và đưa thẳng vào Ngự Thư Phòng.

Cá Chép Bay Trên Trời Ca

18.

Chốn thiên gia vốn chẳng có tình phụ tử, lại càng không có cái gọi là cốt nhục tình thâm. Để tranh đoạt vị trí cửu ngũ chí tôn, thà giếc nhầm còn hơn bỏ sót. Bức thư nọ chính là mồi lửa hoàn hảo nhất!

Ta thuê một gian nhà nhỏ trong con ngõ vắng vẻ, dùng hết số tiền riêng tích cóp được để chuộc Liên Vân ra, để nàng tiếp tục ở bên cạnh bầu bạn với mình. Liên Vân biết ta thích ăn cá, sáng sớm đã ra chợ mua một con cá trắm cỏ còn tươi roi rói mang về nấu canh. Rời khỏi Lâm gia, cuối cùng ta cũng được nếm mùi thịt.

Liên Vân một tay xách cá, một tay ôm ngực, gương mặt vẫn chưa hết bàng hoàng: “Tiểu thư, trong thành đột nhiên xuất hiện rất nhiều quan binh, đâu đâu cũng thấy tuần tra giới nghiêm, hay là có đại sự gì rồi ạ?”

Ta đón lấy con cá trong tay nàng, thong dong đáp: “Đúng là có đại sự, có kẻ đã đến lúc phải chết rồi!”

Tam hoàng tử bị Thánh thượng nghi kỵ, tước đi đất phong và tước vị. Hắn uất ức không chịu nổi, bèn khởi binh mưu phản sớm hơn vài năm so với kiếp trước.

Kết quả chẳng ngoài dự đoán. Tam hoàng tử lông cánh chưa đủ cứng, vây cánh cũng chẳng được bao nhiêu, trong khi Thiên tử vẫn còn tráng kiện. Sau vài lần đích thân cầm quân chinh phạt, Thiên tử đã đánh cho Tam hoàng tử thảm bại, phải rút chạy thê thảm. Nếu không có đám tử sĩ bên cạnh liều chết bảo vệ, có lẽ Tam hoàng tử đã bị bắt sống và xử tử từ lâu rồi!

Vì cảnh phụ tử tương tàn chốn hoàng gia, cục diện biến động, bách tính trong hoàng thành ai nấy đều sống trong lo sợ. Ta biết, thời cơ đã đến. Khúc “Phật cốt” kia trên lưng tỷ tỷ, đã đến lúc phải đào lên rồi. Kiếp này Tam hoàng tử tự lo thân còn chẳng xong, sẽ chẳng còn ai đến cứu tỷ ta nữa!

Ta che mặt bằng một tấm khăn voan, phát cho mấy tiểu hài tử chạy rông trong ngõ vài đồng tiền xu, mỉm cười hiền từ hỏi: “Bài thơ vừa rồi ta dạy, các con đã nhớ kỹ chưa?”

Các hài tử đồng thanh đáp bằng giọng sữa non nớt: “Dạ... chúng con nhớ cả rồi ạ!”



Chẳng biết từ đâu phát ra câu nói đầu tiên, mà giờ đây đám tiểu hài tử khắp hoàng thành đều nghêu ngao hát: “Phật cốt chẳng phải Phật, ấy là xương yêu tà. Đem xương này tế lễ, thiên hạ mới thái hòa!”

Bách tính vốn đang lầm than trong khói lửa chiến tranh, nghe được bài đồng dao này liền tìm được nơi để trút giận. Họ bắt đầu tin sái cổ rằng, chính vì khúc xương mọc thêm trên lưng tỷ tỷ mới dẫn đến cảnh thiên hạ đại loạn. Không ít người kéo đến cửa Lâm gia hắt nước bẩn, ném đồ đạc đập phá tan tành.

 

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục