Sau Khi Nhận Nuôi Chính Mình

Sau Khi Nhận Nuôi Chính Mình

Mạnh Kim Khán
Hoàn thành
Đam mỹHoàn thànhHot
78 vạn chữ
Hoàn thành
0
Tổng lượt
1. Một vụ tai nạn xe hơi đã đưa Khương Hồi trở về mười lăm năm trước. Cách duy nhất để trở lại là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ. Khi anh bước qua con ngõ tối tăm trong ký ức
Mục lục
Đã ra đến Chương 87 · Chương 87
Người đọc truyện này cũng đọc

Danh sách chương

83 chương
Chương 1: Xuyên qua
Chương 2: Nhiệm vụ
Chương 3: Nhậm chức
Chương 4: Hắc Tể
Chương 5: Gặp lại
Chương 6: Vi phạm
Chương 7: Nhận nuôi
Chương 8: Sinh nhật
Chương 9: Cuộc gọi
Chương 10: Bắt nạt
Chương 11: Mắt phải
Chương 12: Chống lưng
Chương 13: 99
Chương 14: Không sợ
Chương 15: Năm năm
Chương 16: Món quà
Chương 17: Thư tình
Chương 18: Yêu đương
Chương 19: Hiểu lầm
Chương 21: Mộng mị
Chương 22: Vấn đề
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 27: Giằng co
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Xem toàn bộ 83 chương ›
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Đọc miễn phí
TàngThư Các
Tìm tên truyện, tác giả
Sau Khi Nhận Nuôi Chính Mình
Sau Khi Nhận Nuôi Chính Mình
Mạnh Kim Khán · Đam mỹ · Hoàn thành
Đam mỹXuyên KhôngHoàn thànhHotMiễn phí toàn bộ
0
Tổng lượt
78 vạn chữ
Độ dài
83
Chương
Đọc miễn phí

Giới thiệu

1. Một vụ tai nạn xe hơi đã đưa Khương Hồi trở về mười lăm năm trước. Cách duy nhất để trở lại là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ. Khi anh bước qua con ngõ tối tăm trong ký ức, anh nhìn thấy chính mình thời thơ ấu đang ngồi trên bậc đá phủ đầy rêu xanh, trong cơn tuyết rơi dày đặc, ôm gối im lặng, như một bức tượng không chút sinh khí. Bước chân anh đi qua, rồi lại quay trở lại. Anh dừng bước trước ký ức u ám của chính mình. Chiếc ô trong tay anh cũng nghiêng về phía bản thân thời thơ ấu. 2. Khương Hồi nhận nuôi cậu bé ấy. Và đặt cho cậu một cái tên mới, mang họ của nguyên chủ, gọi là Triệu Hi. Hi, mang ý nghĩa rực rỡ, sáng ngời. Anh từng bước hoàn thành nhiệm vụ của mình. Đồng thời trong thời gian rảnh rỗi chăm sóc, nuôi dưỡng chính mình thời thơ ấu. Giúp cậu xử lý mọi chuyện mà cậu không thể tự giải quyết, mang đến cho cậu sự tin tưởng, dựa dẫm, tình thân và tình yêu. Tất cả những thứ mà chính anh chưa từng có được. Để cậu được tắm trong tình yêu, từng chút một trưởng thành. Vào năm thứ mười nhận nuôi Triệu Hi, ngày cậu tròn hai mươi tuổi, cũng là ngày Khương Hồi buộc phải trở về. Triệu Hi dường như nhận ra điều gì đó, hỏi anh: “Có thể không đi được không?” Khương Hồi mỉm cười, lắc đầu. Quyết liệt từ chối. “Không thể.” Tại sao? Tại sao Triệu Hi có tất cả mọi thứ? Còn anh thì chẳng có gì. Mối quan hệ không cân bằng này sớm muộn cũng sẽ kết thúc. Và Khương Hồi không muốn để bản thân, trước mặt một “bản thân” khác trong quá khứ, lộ ra vẻ đố kỵ xấu xí như vậy. Cứu rỗi thì tốt đấy, nhưng Triệu Hi rốt cuộc cũng không phải là Khương Hồi. Anh vẫn không thể cứu được chính mình. 3. Khương Hồi trở về, quay lại thế giới thuộc về mình. Từ đó về sau, nhiều năm trôi qua, anh luôn cô độc một mình. Cho đến khi một người mới trong ngành xuất hiện. Người ấy mặc bộ vest chỉnh tề, lịch sự đưa ra một tấm danh thiếp. Nhưng trong ánh mắt lại ẩn chứa sự khao khát, cháy bỏng, và một tình yêu thầm lặng chôn giấu bao năm. “Tiền bối, em tên là Triệu Hi.” 【Anh hận vì không ai yêu thương anh.】 【Vậy lần này, để em yêu thương anh.】 Hướng dẫn đọc: 1. 1v1, HE, niên hạ niên hạ niên hạ 2. Tự công tự thụ, không có quan hệ huyết thống, cũng không cùng hộ khẩu, cùng nhau xuyên không, không có logic , công thụ đều không hoàn mỹ, công điên cuồng, yêu đương mù quáng (in đậm, gạch chân) 3. Bối cảnh giả tưởng, tự viết tự đọc, không thích xin đừng vào . Một câu tóm tắt: Song hướng cứu rỗi, tự công tự thụ. Chủ đề lập ý: Người duy nhất có thể cứu rỗi chính mình chỉ có bản thân mình. — Capu có lời muốn nói: tui iu tự công tự thụ, tui iu niên hạ, nên tui tự đào hố chôn tui Đã mua raw ủng hộ tác giả. Cảm ơn cái bìa siêu xinh đến từ bà Bông Lá
Tàng Thư Các
Kho truyện online miễn phí — đọc mọi lúc, không giới hạn.
Tuyên bố miễn trách
Mọi thông tin và hình ảnh truyện trên website đều được sưu tầm trên Internet, chúng tôi không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên web này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức bản quyền nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.
© 2026 Tàng Thư Các · Đọc truyện miễn phí