Sơn Hà Tế
Chương 12: Trèo cây tìm cá, đi thuyền trên đất (2)
Như một tia sáng chiếu vào địa ngục tăm tối.
Chết hai lần? Một lần do Hoắc gia giết, một lần là… kiếp trước xuyên không đến đây?
Hoắc Thanh hít sâu:
- Cô nương là...
- Ta là người cho vay mạng.
Thiếu nữ đảo mắt:
- Ngươi đáng ra phải chết, ta cho ngươi vay mạng, một ngày nào đó ngươi phải trả lại cho ta.
Hoắc Thanh trầm ngâm một lát:
- Cô nương cứu ta, mạng ta vốn là của cô nương, cô nương muốn lấy thì cứ lấy.
- Ừm ừm… Ngươi ở trên ngọn núi này bao lâu rồi?
- Hai năm.
- Có nghe lão đạo sĩ này nhắc tới đan dược gì không:
- Hắn ngày nào cũng luyện đan, cô nương muốn hỏi loại nào:
- Ừm… Đương nhiên là loại tiên đan cấp cao, ăn vào có thể phi thăng.
- Hắn có loại đan dược ấy thì sẽ không chỉ dừng ở Thất, Bát phẩm mà còn chết trong tay ta.
Hoắc Thanh mặt không đổi sắc:
- Có lẽ hắn nằm mơ cũng muốn luyện loại đan này, tất cả những gì hắn làm đều vì thế cả.
- Ha...
Thiếu nữ cười khúc khích:
- Nói cũng phải, ta thấy so với nơi này thì Hoắc gia khả năng có hơn. Quẻ tượng hẳn là sai rồi.
Hoắc Thanh lập tức xúi giục:
- Cô nương sao không tới Hoắc gia tìm kiếm?
- Ha… Hoắc gia rất mạnh, hiện giờ ta không muốn trêu chọc.
Thiếu nữ cười nói:
- Ta bỏ nhà ra đi, muốn tự lập sự nghiệp, đang thiếu người. Ta thấy ngươi khá ra dáng, ngươi tới giúp ta thế nào?
Thấy nàng không tìm Hoắc gia gây phiền toái, Hoắc Thanh thở dài tiếc nuối:
- Mạng ta đã là của cô nương, cô nương bảo ta đi đâu ta đi đó, chỉ có một điều kiện là cho ta mang theo A Nhu.
Thiếu nữ quay đầu nhìn đứa bé trong nôi, trong mắt cũng có vài phần yêu mến:
- Đương nhiên được.
Hoắc Thanh gật đầu, bắt đầu lục lọi đồ đạc trong người lão đạo sĩ.
Thiếu nữ hứng thú nhìn hắn lục ra công pháp, bí tịch, đan dược, thậm chí cả một tấm khế đất.
Hoắc Thanh đưa hết cho nàng:
- Không biết lấy gì báo đáp, đây là tạ lễ.
- Không cần, ngươi giữ lại đi… Sau này ngươi là đệ đệ ta, ta là Nguyên Mộ Ngư, ngươi tên gì?
- …Lục Hành Chu.
- Duyên Mộc Cầu Ngư, Lục Địa Hành Chu. Ngư tỷ tỷ là sư phụ mới của ta, nhưng sư phụ là mệnh của A Nhu.
Ầm một tiếng, cửa sổ phòng luyện đan bị phá nát, ký ức của A Nhu như gương vỡ, trở về hiện thực.
Nàng ngẩng đầu nhìn lên, một tia hàn quang trong mưa thu bắn tới, thẳng đến Lục Hành Chu đang ngồi bên lò luyện đan, vẻ ngoài như đang nhập định.
Lục Hành Chu giơ hai ngón tay lên, không biết từ bao giờ đã kẹp một tấm phù chú, tự cháy không cần lửa.
Hàn quang chưa tới gần Lục Hành Chu, A Nhu vung tay áo lên đã chặn lại, chỉ là một phi tiêu.
Đồng thời, phù chú cháy hết.
Đêm tối nổi lên sấm sét, một tia chớp bổ xuống. Ngoài cửa sổ, một bóng đen định chạy trốn nhưng làm sao tránh được tốc độ của sấm sét?
Ầm một tiếng, tia chớp bổ trúng bóng đen, bóng đen hét thảm:
- Lục Hành Chu! Ngươi, ngươi căn bản không phải là đạo tu Bát phẩm, ngươi dám giấu Diêm Quân!
- Ta không giấu nàng điều gì, chỉ giấu các ngươi những kẻ ngu xuẩn này.
- Ta được Diêm Quân phái đến đây, ngươi dám giết ta!
- Ngươi nói ngươi ngay cả tu vi ta cũng không biết, làm sao dám nói là nàng phái ngươi đến?
Lục Hành Chu thản nhiên nói:
- Giả truyền mệnh lệnh của Diêm Quân trước mặt ta… Quả nhiên là giống chủ tử ngươi, ngu xuẩn không biết trời cao đất rộng.
Tên đó kêu thảm, lăn lộn, giọng khàn đặc:
- Ngươi… Ngươi dựa vào đâu mà kết luận ta giả truyền! Mau thả ta! Nếu không… Á!
Tiếng kêu càng lúc càng nhỏ, rất nhanh không nghe thấy gì nữa, trong khoảnh khắc đã sắp chết.
Lúc hấp hối, bên tai hắn vang lên tiếng thở dài của Lục Hành Chu:
- Ta và nàng chưa từng bất hòa… Ta rời đi cũng không phải vì lời lẽ vu khống của chủ tử ngươi, chỉ vì… Nàng không yêu ta mà thôi.
Ngoài cửa sổ đã yên tĩnh.
A Nhu bò dậy, đến cửa sổ nhìn ra ngoài, mưa tạt vào thi thể, như nước hóa thi, dần dần ăn mòn thi thể đến mức không còn gì, ngay cả tro cũng không còn.
A Nhu không biết tên đó lúc chết có nghe thấy câu nói cuối cùng hay không, hy vọng là không, nếu không thì lúc chết còn phải phun ra, thật đáng thương.
- Sư phụ, lần này sao không thả hắn về như trước, không màng đến tình nghĩa nữa rồi.
- Đã tìm tới Hạ Châu rồi, thả hắn về chỉ rước phiền phức vô tận. Việc ta ở Hạ Châu rất quan trọng, không có thời gian rảnh để đối phó với đám ngu xuẩn chỉ biết khoe khoang sức mạnh đó.
- Ngư tỷ tỷ tức giận thì sao?
- Tiên lộ xa vời… Ánh mắt Nguyên Mộ Ngư căn bản không thể đặt lên người chúng ta, dù là ai.
Lục Hành Chu thở dài:
- Ngày mai lại phải sửa cửa sổ, tốn tiền.
- Chán quá đi.
A Nhu nhìn ra ngay hắn lại đang quanh co, chẳng phải là vì không được nàng ta yêu sao, làm ra vẻ thần bí.
Ngư tỷ tỷ đẹp thì đẹp, nhưng mặt không tròn như A Nhu.
Lò đan hơi rung, đan hương tràn ngập.
Ba viên đan dược vàng óng ánh nổi lên, linh khí khiến A Nhu suýt nữa thì ngạt thở.
Dưỡng Phách Đan Thất phẩm, một lò ba viên, phẩm chất… cực phẩm.
A Nhu chảy nước miếng.
Lục Hành Chu vẫn không hài lòng với bản thân, nhìn đống cặn bã trong lò, nhỏ giọng lẩm bẩm:
- Hỏng hai viên… thực lực vẫn chưa đủ.
A Nhu nói:
- Đã rất lợi hại rồi nha, sư phụ. Đan sư thất phẩm luyện thất phẩm đan, chưa từng thấy ai luyện ra cực phẩm ổn định, huống chi là nhiều viên.
- Nhưng nếu cứ hài lòng như vậy, ta làm sao đột phá Lục phẩm?
- À...
- Thất phẩm dù sao cũng chỉ là hạ tam phẩm, chất lượng vẫn chưa đủ. Muốn trị khỏi chân ta, nhất định phải đột phá Lục phẩm, mới có một chút khả năng...
Lục Hành Chu thở dài:
- Còn về cơ hội đột phá… Hy vọng Hoắc gia đừng làm ta thất vọng.
Chết hai lần? Một lần do Hoắc gia giết, một lần là… kiếp trước xuyên không đến đây?
Hoắc Thanh hít sâu:
- Cô nương là...
- Ta là người cho vay mạng.
Thiếu nữ đảo mắt:
- Ngươi đáng ra phải chết, ta cho ngươi vay mạng, một ngày nào đó ngươi phải trả lại cho ta.
Hoắc Thanh trầm ngâm một lát:
- Cô nương cứu ta, mạng ta vốn là của cô nương, cô nương muốn lấy thì cứ lấy.
- Ừm ừm… Ngươi ở trên ngọn núi này bao lâu rồi?
- Hai năm.
- Có nghe lão đạo sĩ này nhắc tới đan dược gì không:
- Hắn ngày nào cũng luyện đan, cô nương muốn hỏi loại nào:
- Ừm… Đương nhiên là loại tiên đan cấp cao, ăn vào có thể phi thăng.
- Hắn có loại đan dược ấy thì sẽ không chỉ dừng ở Thất, Bát phẩm mà còn chết trong tay ta.
Hoắc Thanh mặt không đổi sắc:
- Có lẽ hắn nằm mơ cũng muốn luyện loại đan này, tất cả những gì hắn làm đều vì thế cả.
- Ha...
Thiếu nữ cười khúc khích:
- Nói cũng phải, ta thấy so với nơi này thì Hoắc gia khả năng có hơn. Quẻ tượng hẳn là sai rồi.
Hoắc Thanh lập tức xúi giục:
- Cô nương sao không tới Hoắc gia tìm kiếm?
- Ha… Hoắc gia rất mạnh, hiện giờ ta không muốn trêu chọc.
Thiếu nữ cười nói:
- Ta bỏ nhà ra đi, muốn tự lập sự nghiệp, đang thiếu người. Ta thấy ngươi khá ra dáng, ngươi tới giúp ta thế nào?
Thấy nàng không tìm Hoắc gia gây phiền toái, Hoắc Thanh thở dài tiếc nuối:
- Mạng ta đã là của cô nương, cô nương bảo ta đi đâu ta đi đó, chỉ có một điều kiện là cho ta mang theo A Nhu.
Thiếu nữ quay đầu nhìn đứa bé trong nôi, trong mắt cũng có vài phần yêu mến:
- Đương nhiên được.
Hoắc Thanh gật đầu, bắt đầu lục lọi đồ đạc trong người lão đạo sĩ.
Thiếu nữ hứng thú nhìn hắn lục ra công pháp, bí tịch, đan dược, thậm chí cả một tấm khế đất.
Hoắc Thanh đưa hết cho nàng:
- Không biết lấy gì báo đáp, đây là tạ lễ.
- Không cần, ngươi giữ lại đi… Sau này ngươi là đệ đệ ta, ta là Nguyên Mộ Ngư, ngươi tên gì?
- …Lục Hành Chu.
- Duyên Mộc Cầu Ngư, Lục Địa Hành Chu. Ngư tỷ tỷ là sư phụ mới của ta, nhưng sư phụ là mệnh của A Nhu.
Ầm một tiếng, cửa sổ phòng luyện đan bị phá nát, ký ức của A Nhu như gương vỡ, trở về hiện thực.
Nàng ngẩng đầu nhìn lên, một tia hàn quang trong mưa thu bắn tới, thẳng đến Lục Hành Chu đang ngồi bên lò luyện đan, vẻ ngoài như đang nhập định.
Lục Hành Chu giơ hai ngón tay lên, không biết từ bao giờ đã kẹp một tấm phù chú, tự cháy không cần lửa.
Hàn quang chưa tới gần Lục Hành Chu, A Nhu vung tay áo lên đã chặn lại, chỉ là một phi tiêu.
Đồng thời, phù chú cháy hết.
Đêm tối nổi lên sấm sét, một tia chớp bổ xuống. Ngoài cửa sổ, một bóng đen định chạy trốn nhưng làm sao tránh được tốc độ của sấm sét?
Ầm một tiếng, tia chớp bổ trúng bóng đen, bóng đen hét thảm:
- Lục Hành Chu! Ngươi, ngươi căn bản không phải là đạo tu Bát phẩm, ngươi dám giấu Diêm Quân!
- Ta không giấu nàng điều gì, chỉ giấu các ngươi những kẻ ngu xuẩn này.
- Ta được Diêm Quân phái đến đây, ngươi dám giết ta!
- Ngươi nói ngươi ngay cả tu vi ta cũng không biết, làm sao dám nói là nàng phái ngươi đến?
Lục Hành Chu thản nhiên nói:
- Giả truyền mệnh lệnh của Diêm Quân trước mặt ta… Quả nhiên là giống chủ tử ngươi, ngu xuẩn không biết trời cao đất rộng.
Tên đó kêu thảm, lăn lộn, giọng khàn đặc:
- Ngươi… Ngươi dựa vào đâu mà kết luận ta giả truyền! Mau thả ta! Nếu không… Á!
Tiếng kêu càng lúc càng nhỏ, rất nhanh không nghe thấy gì nữa, trong khoảnh khắc đã sắp chết.
Lúc hấp hối, bên tai hắn vang lên tiếng thở dài của Lục Hành Chu:
- Ta và nàng chưa từng bất hòa… Ta rời đi cũng không phải vì lời lẽ vu khống của chủ tử ngươi, chỉ vì… Nàng không yêu ta mà thôi.
Ngoài cửa sổ đã yên tĩnh.
A Nhu bò dậy, đến cửa sổ nhìn ra ngoài, mưa tạt vào thi thể, như nước hóa thi, dần dần ăn mòn thi thể đến mức không còn gì, ngay cả tro cũng không còn.
A Nhu không biết tên đó lúc chết có nghe thấy câu nói cuối cùng hay không, hy vọng là không, nếu không thì lúc chết còn phải phun ra, thật đáng thương.
- Sư phụ, lần này sao không thả hắn về như trước, không màng đến tình nghĩa nữa rồi.
- Đã tìm tới Hạ Châu rồi, thả hắn về chỉ rước phiền phức vô tận. Việc ta ở Hạ Châu rất quan trọng, không có thời gian rảnh để đối phó với đám ngu xuẩn chỉ biết khoe khoang sức mạnh đó.
- Ngư tỷ tỷ tức giận thì sao?
- Tiên lộ xa vời… Ánh mắt Nguyên Mộ Ngư căn bản không thể đặt lên người chúng ta, dù là ai.
Lục Hành Chu thở dài:
- Ngày mai lại phải sửa cửa sổ, tốn tiền.
- Chán quá đi.
A Nhu nhìn ra ngay hắn lại đang quanh co, chẳng phải là vì không được nàng ta yêu sao, làm ra vẻ thần bí.
Ngư tỷ tỷ đẹp thì đẹp, nhưng mặt không tròn như A Nhu.
Lò đan hơi rung, đan hương tràn ngập.
Ba viên đan dược vàng óng ánh nổi lên, linh khí khiến A Nhu suýt nữa thì ngạt thở.
Dưỡng Phách Đan Thất phẩm, một lò ba viên, phẩm chất… cực phẩm.
A Nhu chảy nước miếng.
Lục Hành Chu vẫn không hài lòng với bản thân, nhìn đống cặn bã trong lò, nhỏ giọng lẩm bẩm:
- Hỏng hai viên… thực lực vẫn chưa đủ.
A Nhu nói:
- Đã rất lợi hại rồi nha, sư phụ. Đan sư thất phẩm luyện thất phẩm đan, chưa từng thấy ai luyện ra cực phẩm ổn định, huống chi là nhiều viên.
- Nhưng nếu cứ hài lòng như vậy, ta làm sao đột phá Lục phẩm?
- À...
- Thất phẩm dù sao cũng chỉ là hạ tam phẩm, chất lượng vẫn chưa đủ. Muốn trị khỏi chân ta, nhất định phải đột phá Lục phẩm, mới có một chút khả năng...
Lục Hành Chu thở dài:
- Còn về cơ hội đột phá… Hy vọng Hoắc gia đừng làm ta thất vọng.
— Hết chương —