Sơn Hà Tế
Chương 16: Thiên Hành Kiếm Tông (2)
- Ta đã nói, ta không vào quý tông.
- Không cần công tử phải nhập tông. Chúng ta cung cấp dược liệu, bỏ tiền ra mời công tử luyện đan. Công tử tự mình nâng cao trình độ luyện đan cũng cần luyện chế nhiều đan dược, đây cũng là một trong những nguyên nhân trước đây người nguyện ở lại Đan Hà bang làm Đan sư, đúng không?
Lục Hành Chu có phần kinh ngạc nhìn Thẩm Đường hồi lâu, thốt lên:
- Ta đối với cô nương có nhiều toan tính, sao cô nương lại nhường nhịn như vậy… Hạ Châu Đan sư nhiều lắm, ta không tin cô nương không mời được Đan sư ưu tú nào nguyện ý gia nhập, cần gì phải như vậy...
Thẩm Đường nhẹ nhàng cười:
- Một người lòng đầy tâm sự mà còn nhiều chuyện khuyên ta đừng tìm phiền toái… Đáng để ta nhường nhịn.
Lục Hành Chu mím môi không đáp.
Động lòng thương hại là A Nhu, chứ không phải ta, thiện ý này ta nhận cũng thấy áy náy.
- Huống chi...
Thẩm Đường vỗ lên xe lăn của mình, lại nhìn chân Lục Hành Chu, trong nụ cười mang chút ưu tư:
- Cùng là người lỡ bước đường đời, cũng nên tương trợ.
A Nhu vẫn luôn ngoan ngoãn không lên tiếng, nhỏ nhẹ ăn bánh, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa sư phụ và Thẩm Đường.
Ánh mắt Lục Hành Chu cũng rơi xuống chân Thẩm Đường, nhưng lại thiếu đi tiêu điểm, như đang xuất thần. Hồi lâu mới nói:
- Ta ăn cắp ở Đan Hà bang là thật, không biết lúc đó Thanh Ly cô nương có thấy không?
Thẩm Đường sững sờ, không lập tức trả lời.
Lục Hành Chu tiếp lời:
- Với tính tình ta, ngươi thật sự dám làm việc cùng ta, không sợ ta chiếm tiện nghi của các ngươi sao?
- Ha...
Thẩm Đường bật cười:
- Ta đã điều tra rồi, đãi ngộ bọn họ dành cho ngươi cũng chỉ hơn Đan sư Bát phẩm bình thường một chút, mà ngươi đáp lại bọn họ đã vượt quá mong đợi. Không chỉ luyện đan vượt phẩm cấp cần thiết mà còn giúp bọn họ xây dựng hệ thống luyện đan và bồi dưỡng học đồ. Ngươi chỉ là Đan sư chứ không phải đường chủ, vốn không cần phải tốn sức làm những việc này, chẳng lẽ ngươi không cố ý trả lại tiền đan dược cho bọn họ sao?
Đúng vậy, cho nên con gái nhà Liễu gia cảm thấy Lục Hành Chu làm quá mức, không hiểu nổi, đều cho rằng hắn vì Liễu Yên Nhi.
Nhưng trên thực tế, hắn chỉ dùng cách này để trả lại tiền đan dược trộm cắp, người ngoài làm sao hiểu được?
Thịnh Nguyên Dao từ đầu đến cuối không hiểu được điều này, Thẩm Đường chỉ nghe Thanh Ly kể lại mà đã hiểu được như vậy.
- Ngươi thật khéo giúp ta tìm cớ.
Lục Hành Chu trầm mặc hồi lâu, thản nhiên nói:
- Có khi nào ta chính là người không từ thủ đoạn kiếm tiền?
Thẩm Đường nhìn hắn, vẻ mặt ôn hòa:
- Coi như vậy đi.
Lục Hành Chu đột nhiên thấy ánh mắt này hơi chói mắt, mím môi, nghiêng đầu hỏi:
- Quý tông từ kiếm phái chuyển thành thương hội, chủ yếu làm loại sinh ý gì, hình thức ra sao?
Thẩm Đường sững lại một chút, chợt hiểu ra, người này cuối cùng cũng từ quan hệ “chủ nhà và người thuê nhà? Xa cách chuyển sang muốn giúp đỡ lẫn nhau”.
Nàng cười lên, khóe mắt cong cong, vô cùng xinh đẹp.
…
Thế giới này tuy là thế giới tu hành, nhưng theo quan sát và hiểu biết nhiều năm của Lục Hành Chu, nhiều lắm cũng chỉ là đê huyền hoặc đê tiên mà thôi.
Với trình độ Đạo tu thất phẩm hiện giờ của Lục Hành Chu, muốn phi thăng còn xa lắm, trị một cái chân gãy cũng khó khăn như muốn mạng hắn… Những chuyện dời núi lấp biển kia chỉ là truyền thuyết, huống hồ chi là đánh vỡ tinh cầu, phá nát vị diện. Nhóm tu sĩ đứng đầu đều theo đuổi “phi thăng thành tiên”, chỉ sau khi phi thăng mới được gọi là Tiên nhân.
Tiên nhân có tông phái hay không, tông phái vận hành tài nguyên ra sao, hắn tạm thời chưa biết. Tóm lại, với trình độ đê tiên hiện nay, ai nấy đều là tục nhân, tiền bạc vẫn rất hữu dụng. Mỗi tông phái hoặc bang hội đều cần kiếm tiền, kiếm tài nguyên, mỗi cá nhân cũng cần “làm việc” để tích lũy tài nguyên tu luyện.
Theo Lục Hành Chu ví von, bang hội giống như các công ty, tông môn giống như các trường đại học tư thục. Đệ tử xuất sư từ tông môn sẽ vào các bang hội hoặc gia nhập các bộ ngành triều đình, cũng có nhiều người “ở lại trường” đảm nhiệm chức vụ hoặc tiếp tục nghiên cứu.
Thương hội cũng là một loại bang hội, chủ yếu làm ăn buôn bán tài nguyên, loại cao cấp sẽ liên quan đến thiên tài địa bảo.
Đương nhiên, đó là Chính đạo. Còn có tông môn Ma đạo và bang hội, chuyên làm việc đốt giết cướp bóc, hoặc một số nghề phi pháp. Hai thế giới này vẫn có điểm tương đồng.
Trước kia, Lục Hành Chu phụ tá Nguyên Mộ Ngư lập nên tổ chức sát thủ “Diêm La Điện”, là tổ chức khiến người ta khiếp sợ nhất Đại Càn hiện nay, điển hình của Ma đạo.
Tên sát thủ Diêm La Điện ám sát hắn trước kia chắc chắn do Đan Hà bang thuê, nếu kẻ thù trong Diêm La Điện muốn giết hắn thì sẽ không chỉ phái một sát thủ cấp thấp. Nói đến Đan Hà bang thật thú vị, đá người đá phải chủ nhà, thuê sát thủ lại giết phải nguyên lão của chính tổ chức mình, quả là oan nghiệt.
Thiên Hành Kiếm Tông là tông môn Kiếm đạo rất chính thống, nhiều đệ tử xuất sư gia nhập các bộ ngành triều đình. Theo hướng tu luyện của kiếm khách, chủ yếu tập trung ở Trấn Ma ti và quân đội. Vì vậy, Thiên Hành Kiếm Tông có thế lực nhất định trong triều đình, nhưng bề ngoài khá khiêm nhường.
Thẩm Đường biết Lục Hành Chu hỏi “hình thức kinh doanh” là gì, liền nói:
- Thiên Hành Kiếm Tông trước kia ngấm ngầm là một trong những Hoàng thương, giúp Hoàng thất xử lý tài sản, kinh doanh kho riêng.
- Không cần công tử phải nhập tông. Chúng ta cung cấp dược liệu, bỏ tiền ra mời công tử luyện đan. Công tử tự mình nâng cao trình độ luyện đan cũng cần luyện chế nhiều đan dược, đây cũng là một trong những nguyên nhân trước đây người nguyện ở lại Đan Hà bang làm Đan sư, đúng không?
Lục Hành Chu có phần kinh ngạc nhìn Thẩm Đường hồi lâu, thốt lên:
- Ta đối với cô nương có nhiều toan tính, sao cô nương lại nhường nhịn như vậy… Hạ Châu Đan sư nhiều lắm, ta không tin cô nương không mời được Đan sư ưu tú nào nguyện ý gia nhập, cần gì phải như vậy...
Thẩm Đường nhẹ nhàng cười:
- Một người lòng đầy tâm sự mà còn nhiều chuyện khuyên ta đừng tìm phiền toái… Đáng để ta nhường nhịn.
Lục Hành Chu mím môi không đáp.
Động lòng thương hại là A Nhu, chứ không phải ta, thiện ý này ta nhận cũng thấy áy náy.
- Huống chi...
Thẩm Đường vỗ lên xe lăn của mình, lại nhìn chân Lục Hành Chu, trong nụ cười mang chút ưu tư:
- Cùng là người lỡ bước đường đời, cũng nên tương trợ.
A Nhu vẫn luôn ngoan ngoãn không lên tiếng, nhỏ nhẹ ăn bánh, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa sư phụ và Thẩm Đường.
Ánh mắt Lục Hành Chu cũng rơi xuống chân Thẩm Đường, nhưng lại thiếu đi tiêu điểm, như đang xuất thần. Hồi lâu mới nói:
- Ta ăn cắp ở Đan Hà bang là thật, không biết lúc đó Thanh Ly cô nương có thấy không?
Thẩm Đường sững sờ, không lập tức trả lời.
Lục Hành Chu tiếp lời:
- Với tính tình ta, ngươi thật sự dám làm việc cùng ta, không sợ ta chiếm tiện nghi của các ngươi sao?
- Ha...
Thẩm Đường bật cười:
- Ta đã điều tra rồi, đãi ngộ bọn họ dành cho ngươi cũng chỉ hơn Đan sư Bát phẩm bình thường một chút, mà ngươi đáp lại bọn họ đã vượt quá mong đợi. Không chỉ luyện đan vượt phẩm cấp cần thiết mà còn giúp bọn họ xây dựng hệ thống luyện đan và bồi dưỡng học đồ. Ngươi chỉ là Đan sư chứ không phải đường chủ, vốn không cần phải tốn sức làm những việc này, chẳng lẽ ngươi không cố ý trả lại tiền đan dược cho bọn họ sao?
Đúng vậy, cho nên con gái nhà Liễu gia cảm thấy Lục Hành Chu làm quá mức, không hiểu nổi, đều cho rằng hắn vì Liễu Yên Nhi.
Nhưng trên thực tế, hắn chỉ dùng cách này để trả lại tiền đan dược trộm cắp, người ngoài làm sao hiểu được?
Thịnh Nguyên Dao từ đầu đến cuối không hiểu được điều này, Thẩm Đường chỉ nghe Thanh Ly kể lại mà đã hiểu được như vậy.
- Ngươi thật khéo giúp ta tìm cớ.
Lục Hành Chu trầm mặc hồi lâu, thản nhiên nói:
- Có khi nào ta chính là người không từ thủ đoạn kiếm tiền?
Thẩm Đường nhìn hắn, vẻ mặt ôn hòa:
- Coi như vậy đi.
Lục Hành Chu đột nhiên thấy ánh mắt này hơi chói mắt, mím môi, nghiêng đầu hỏi:
- Quý tông từ kiếm phái chuyển thành thương hội, chủ yếu làm loại sinh ý gì, hình thức ra sao?
Thẩm Đường sững lại một chút, chợt hiểu ra, người này cuối cùng cũng từ quan hệ “chủ nhà và người thuê nhà? Xa cách chuyển sang muốn giúp đỡ lẫn nhau”.
Nàng cười lên, khóe mắt cong cong, vô cùng xinh đẹp.
…
Thế giới này tuy là thế giới tu hành, nhưng theo quan sát và hiểu biết nhiều năm của Lục Hành Chu, nhiều lắm cũng chỉ là đê huyền hoặc đê tiên mà thôi.
Với trình độ Đạo tu thất phẩm hiện giờ của Lục Hành Chu, muốn phi thăng còn xa lắm, trị một cái chân gãy cũng khó khăn như muốn mạng hắn… Những chuyện dời núi lấp biển kia chỉ là truyền thuyết, huống hồ chi là đánh vỡ tinh cầu, phá nát vị diện. Nhóm tu sĩ đứng đầu đều theo đuổi “phi thăng thành tiên”, chỉ sau khi phi thăng mới được gọi là Tiên nhân.
Tiên nhân có tông phái hay không, tông phái vận hành tài nguyên ra sao, hắn tạm thời chưa biết. Tóm lại, với trình độ đê tiên hiện nay, ai nấy đều là tục nhân, tiền bạc vẫn rất hữu dụng. Mỗi tông phái hoặc bang hội đều cần kiếm tiền, kiếm tài nguyên, mỗi cá nhân cũng cần “làm việc” để tích lũy tài nguyên tu luyện.
Theo Lục Hành Chu ví von, bang hội giống như các công ty, tông môn giống như các trường đại học tư thục. Đệ tử xuất sư từ tông môn sẽ vào các bang hội hoặc gia nhập các bộ ngành triều đình, cũng có nhiều người “ở lại trường” đảm nhiệm chức vụ hoặc tiếp tục nghiên cứu.
Thương hội cũng là một loại bang hội, chủ yếu làm ăn buôn bán tài nguyên, loại cao cấp sẽ liên quan đến thiên tài địa bảo.
Đương nhiên, đó là Chính đạo. Còn có tông môn Ma đạo và bang hội, chuyên làm việc đốt giết cướp bóc, hoặc một số nghề phi pháp. Hai thế giới này vẫn có điểm tương đồng.
Trước kia, Lục Hành Chu phụ tá Nguyên Mộ Ngư lập nên tổ chức sát thủ “Diêm La Điện”, là tổ chức khiến người ta khiếp sợ nhất Đại Càn hiện nay, điển hình của Ma đạo.
Tên sát thủ Diêm La Điện ám sát hắn trước kia chắc chắn do Đan Hà bang thuê, nếu kẻ thù trong Diêm La Điện muốn giết hắn thì sẽ không chỉ phái một sát thủ cấp thấp. Nói đến Đan Hà bang thật thú vị, đá người đá phải chủ nhà, thuê sát thủ lại giết phải nguyên lão của chính tổ chức mình, quả là oan nghiệt.
Thiên Hành Kiếm Tông là tông môn Kiếm đạo rất chính thống, nhiều đệ tử xuất sư gia nhập các bộ ngành triều đình. Theo hướng tu luyện của kiếm khách, chủ yếu tập trung ở Trấn Ma ti và quân đội. Vì vậy, Thiên Hành Kiếm Tông có thế lực nhất định trong triều đình, nhưng bề ngoài khá khiêm nhường.
Thẩm Đường biết Lục Hành Chu hỏi “hình thức kinh doanh” là gì, liền nói:
- Thiên Hành Kiếm Tông trước kia ngấm ngầm là một trong những Hoàng thương, giúp Hoàng thất xử lý tài sản, kinh doanh kho riêng.
— Hết chương —