Sơn Hà Tế
Chương 2: Hung án (2)
Mùi khoai nướng át cả mùi đan.
Thịnh Nguyên Dao nhếch miệng.
Khoai lang là đồ mới xuất hiện từ biển xa mấy năm trước…
Đạo đồng dùng đan hỏa nướng khoai, nếu ảnh hưởng đến đan, Lục Hành Chu không đánh chết hắn sao?
- A, sư phụ!
Tiểu đạo đồng thấy Lục Hành Chu, nhảy lên, chạy tới, đưa khoai nướng cười:
- Sư phụ ăn khoai.
Thịnh Nguyên Dao thấy hắn thật không biết xấu hổ, nhưng Lục Hành Chu chỉ cưng chiều xoa mặt tiểu đạo đồng:
- Ngươi ăn đi, ta xem đan trước.
- A…
Tiểu đạo đồng thấy Thịnh Nguyên Dao, đưa khoai lang cho nàng:
- Tỷ tỷ xinh đẹp ăn không? Thơm lắm.
Thịnh Nguyên Dao lắc đầu. Lục Hành Chu cười:
- Ngươi đợi chút, đan sắp xong rồi. Nếu ngươi muốn hỏi người khác, cứ tự nhiên.
Hắn không phải phạm nhân, Thịnh Nguyên Dao không nói gì, nhìn hắn ngồi khoanh chân điều chỉnh đan hỏa, rồi đánh ra một đạo hỏa quyết.
Lò lửa bùng lên, nắp lò phát sáng, đan hương ngào ngạt.
Thịnh Nguyên Dao chăm chú quan sát, hai thuộc hạ Trấn Ma ti cũng nín thở, chứng kiến đan dược ra lò.
Nắp lò mở ra, chín viên đan dược bay ra, xoay tròn trên không.
Thịnh Nguyên Dao kinh ngạc:
- Bát phẩm Ích Khí đan, một lò chín viên, đều là cực phẩm… Mà chỉ do đạo đồng coi lửa hơn một canh giờ mà thành! Nhìn như Bát phẩm, nhưng Đan sư Bát phẩm không làm được thế này, hắn không phải Bát phẩm, là Thất phẩm! Có thể là Thất phẩm thượng giai!
Mới 19 tuổi vào Bát phẩm đã là hiếm, 19 tuổi Thất phẩm thượng giai thì sao?
Đó là nhân tài hiếm có, các thế lực lớn tranh giành! Người như vậy sao lại ở Hạ Châu, làm việc cho Đan Hà bang?
Đang nghĩ, thấy Lục Hành Chu giấu ba viên đan vào tay áo, chỉ còn sáu viên trên không trung, bộ dạng chỉ luyện được sáu viên. Tiểu đạo đồng lại lấy đi một viên.
Lục Hành Chu trừng mắt, tiểu đạo đồng cười làm lành, sờ vào năm viên đan còn lại.
Thịnh Nguyên Dao thấy năm viên đan dược cực phẩm bị tiểu đạo đồng hấp thu một phần dược lực, thành ưu phẩm.
Tiểu đạo đồng vẻ mặt thoải mái.
Thịnh Nguyên Dao:
- ...
Ngoài cửa có tiếng nói:
- Xùy, chỉ luyện được Bát phẩm, một lò chỉ năm viên ưu phẩm… Yên Nhi, Thủ tịch Đan sư của các ngươi chỉ có thế thôi sao?
…
Thịnh Nguyên Dao quay đầu, vẻ mặt quái dị, đây là thuộc hạ nhà ai lại dũng mãnh như thế?
Thành thật mà nói, chín viên Ích Khí Đan Cực phẩm biến thành năm viên Ưu phẩm, nhìn qua quả thực bình thường hơn nhiều, nhưng tuyệt đối không thể coi là tầm thường. Nếu dựa vào tiêu chuẩn của một Đan sư Bát phẩm để đánh giá, kẻ này rất xuất sắc.
Luyện đan bình thường chỉ có thể luyện từng viên một, hiệu suất rất thấp. Chỉ có Đan sư trình độ cao khi luyện chế đan dược tương đối đơn giản mới dám thử luyện cùng lúc nhiều viên để tăng hiệu suất. Dĩ nhiên, luyện cùng lúc càng nhiều viên thì yêu cầu về khống chế của Đan sư càng cao. Một lò luyện được năm viên đã là rất tốt rồi.
Hơn nữa, đa số Đan sư vẫn đang vất vả với tỷ lệ thành phẩm, thường xuyên chỉ thu được cả lò phế đan hoặc thứ phẩm, có thể luyện chế ổn định Lương phẩm thông thường đã không dễ, huống chi là Ưu phẩm? Giá Ưu phẩm gấp đôi Lương phẩm.
Lục Hành Chu tuy rằng có hành vi tham ô, nhưng đầu tư dược liệu cũng tương tự các nhà khác, năm viên Đan dược Ưu phẩm hắn luyện chế ra đã mang lại hiệu quả vượt trội so với các nhà khác, không hề thiệt thòi cho Đan Hà bang. Không trách Đan Hà bang nửa năm nay phát triển tốt như vậy, đây quả là gà đẻ trứng vàng…
Người tới rốt cuộc lợi hại đến mức nào mà dám nói trình độ này không được?
Bước vào là một nam tử trung niên mặc hoa phục, cùng với một đôi nam nữ trẻ tuổi, người nói chuyện chính là nam tử trẻ tuổi kia. Lục Hành Chu chỉ mỉm cười:
- Bái kiến Bang chủ, tiểu thư. Không biết vị này là…
Thịnh Nguyên Dao đã đoán được, hoá ra là Bang chủ Đan Hà bang, Liễu Kình Thương và nữ nhi của hắn, Liễu Yên Nhi.
Liễu Yên Nhi hừ lạnh một tiếng:
- Đây là Đan sư Bát phẩm thượng giai Bạch Trì mà chúng ta bỏ nhiều công sức mời đến, Bạch tiên sinh còn đang tấn cấp Thất phẩm.
Lục Hành Chu vẻ mặt không đổi:
- Vậy ý của Liễu tiểu thư là…
Liễu Yên Nhi nói:
- Đã có Đan sư mạnh hơn tới rồi, vị trí Thủ tịch Đan sư của ngươi có thể nhường lại…
Thịnh Nguyên Dao chớp chớp mắt. Bát phẩm thượng giai… Thật ra muốn luyện ra một lò năm viên Ưu phẩm vẫn rất khó khăn, ngươi xác định hắn thật sự có tư cách khinh thường Lục Hành Chu?
Tiểu đạo đồng lặng lẽ ngồi sang một bên, bóc vỏ khoai lang rồi ăn một miếng, lại đưa cho Thịnh Nguyên Dao một củ, thầm thì:
- Tỷ tỷ, ăn không?
Thịnh Nguyên Dao lặng lẽ nhận lấy khoai lang nướng, thật thơm.
Lục Hành Chu nhàn nhạt cười:
- Đây là ý của Liễu Bang chủ hay chỉ là ý của Liễu tiểu thư?
Liễu Kình Thương khoát tay:
- Ta biết, hệ thống luyện đan của Đan Hà bang ta là do ngươi một tay xây dựng, các Đan sư phía dưới cũng do ngươi đào tạo, ngươi không nỡ là điều dễ hiểu. Nhưng thiên hạ thay đổi, người tài giỏi đương nhiên được trọng dụng, đây cũng là vì sự phát triển của Đan Hà bang ta. Ngươi có thể làm Phó tá cho Bạch tiên sinh, đây cũng là cơ hội học tập quan sát gần gũi với Đan sư cao phẩm, hãy nắm bắt thật tốt.
Lục Hành Chu bật cười:
- Vậy thì ta phải cảm ơn Liễu Bang chủ?
Liễu Kình Thương vẻ mặt hiền hoà:
- Hành Chu, đây cũng là kỳ vọng của ta. Ta biết ngươi rất có hảo cảm với Yên Nhi, công việc Phó tá sẽ không bận rộn như trước, ngươi cũng có thể dành thời gian…
Thịnh Nguyên Dao nhếch miệng.
Khoai lang là đồ mới xuất hiện từ biển xa mấy năm trước…
Đạo đồng dùng đan hỏa nướng khoai, nếu ảnh hưởng đến đan, Lục Hành Chu không đánh chết hắn sao?
- A, sư phụ!
Tiểu đạo đồng thấy Lục Hành Chu, nhảy lên, chạy tới, đưa khoai nướng cười:
- Sư phụ ăn khoai.
Thịnh Nguyên Dao thấy hắn thật không biết xấu hổ, nhưng Lục Hành Chu chỉ cưng chiều xoa mặt tiểu đạo đồng:
- Ngươi ăn đi, ta xem đan trước.
- A…
Tiểu đạo đồng thấy Thịnh Nguyên Dao, đưa khoai lang cho nàng:
- Tỷ tỷ xinh đẹp ăn không? Thơm lắm.
Thịnh Nguyên Dao lắc đầu. Lục Hành Chu cười:
- Ngươi đợi chút, đan sắp xong rồi. Nếu ngươi muốn hỏi người khác, cứ tự nhiên.
Hắn không phải phạm nhân, Thịnh Nguyên Dao không nói gì, nhìn hắn ngồi khoanh chân điều chỉnh đan hỏa, rồi đánh ra một đạo hỏa quyết.
Lò lửa bùng lên, nắp lò phát sáng, đan hương ngào ngạt.
Thịnh Nguyên Dao chăm chú quan sát, hai thuộc hạ Trấn Ma ti cũng nín thở, chứng kiến đan dược ra lò.
Nắp lò mở ra, chín viên đan dược bay ra, xoay tròn trên không.
Thịnh Nguyên Dao kinh ngạc:
- Bát phẩm Ích Khí đan, một lò chín viên, đều là cực phẩm… Mà chỉ do đạo đồng coi lửa hơn một canh giờ mà thành! Nhìn như Bát phẩm, nhưng Đan sư Bát phẩm không làm được thế này, hắn không phải Bát phẩm, là Thất phẩm! Có thể là Thất phẩm thượng giai!
Mới 19 tuổi vào Bát phẩm đã là hiếm, 19 tuổi Thất phẩm thượng giai thì sao?
Đó là nhân tài hiếm có, các thế lực lớn tranh giành! Người như vậy sao lại ở Hạ Châu, làm việc cho Đan Hà bang?
Đang nghĩ, thấy Lục Hành Chu giấu ba viên đan vào tay áo, chỉ còn sáu viên trên không trung, bộ dạng chỉ luyện được sáu viên. Tiểu đạo đồng lại lấy đi một viên.
Lục Hành Chu trừng mắt, tiểu đạo đồng cười làm lành, sờ vào năm viên đan còn lại.
Thịnh Nguyên Dao thấy năm viên đan dược cực phẩm bị tiểu đạo đồng hấp thu một phần dược lực, thành ưu phẩm.
Tiểu đạo đồng vẻ mặt thoải mái.
Thịnh Nguyên Dao:
- ...
Ngoài cửa có tiếng nói:
- Xùy, chỉ luyện được Bát phẩm, một lò chỉ năm viên ưu phẩm… Yên Nhi, Thủ tịch Đan sư của các ngươi chỉ có thế thôi sao?
…
Thịnh Nguyên Dao quay đầu, vẻ mặt quái dị, đây là thuộc hạ nhà ai lại dũng mãnh như thế?
Thành thật mà nói, chín viên Ích Khí Đan Cực phẩm biến thành năm viên Ưu phẩm, nhìn qua quả thực bình thường hơn nhiều, nhưng tuyệt đối không thể coi là tầm thường. Nếu dựa vào tiêu chuẩn của một Đan sư Bát phẩm để đánh giá, kẻ này rất xuất sắc.
Luyện đan bình thường chỉ có thể luyện từng viên một, hiệu suất rất thấp. Chỉ có Đan sư trình độ cao khi luyện chế đan dược tương đối đơn giản mới dám thử luyện cùng lúc nhiều viên để tăng hiệu suất. Dĩ nhiên, luyện cùng lúc càng nhiều viên thì yêu cầu về khống chế của Đan sư càng cao. Một lò luyện được năm viên đã là rất tốt rồi.
Hơn nữa, đa số Đan sư vẫn đang vất vả với tỷ lệ thành phẩm, thường xuyên chỉ thu được cả lò phế đan hoặc thứ phẩm, có thể luyện chế ổn định Lương phẩm thông thường đã không dễ, huống chi là Ưu phẩm? Giá Ưu phẩm gấp đôi Lương phẩm.
Lục Hành Chu tuy rằng có hành vi tham ô, nhưng đầu tư dược liệu cũng tương tự các nhà khác, năm viên Đan dược Ưu phẩm hắn luyện chế ra đã mang lại hiệu quả vượt trội so với các nhà khác, không hề thiệt thòi cho Đan Hà bang. Không trách Đan Hà bang nửa năm nay phát triển tốt như vậy, đây quả là gà đẻ trứng vàng…
Người tới rốt cuộc lợi hại đến mức nào mà dám nói trình độ này không được?
Bước vào là một nam tử trung niên mặc hoa phục, cùng với một đôi nam nữ trẻ tuổi, người nói chuyện chính là nam tử trẻ tuổi kia. Lục Hành Chu chỉ mỉm cười:
- Bái kiến Bang chủ, tiểu thư. Không biết vị này là…
Thịnh Nguyên Dao đã đoán được, hoá ra là Bang chủ Đan Hà bang, Liễu Kình Thương và nữ nhi của hắn, Liễu Yên Nhi.
Liễu Yên Nhi hừ lạnh một tiếng:
- Đây là Đan sư Bát phẩm thượng giai Bạch Trì mà chúng ta bỏ nhiều công sức mời đến, Bạch tiên sinh còn đang tấn cấp Thất phẩm.
Lục Hành Chu vẻ mặt không đổi:
- Vậy ý của Liễu tiểu thư là…
Liễu Yên Nhi nói:
- Đã có Đan sư mạnh hơn tới rồi, vị trí Thủ tịch Đan sư của ngươi có thể nhường lại…
Thịnh Nguyên Dao chớp chớp mắt. Bát phẩm thượng giai… Thật ra muốn luyện ra một lò năm viên Ưu phẩm vẫn rất khó khăn, ngươi xác định hắn thật sự có tư cách khinh thường Lục Hành Chu?
Tiểu đạo đồng lặng lẽ ngồi sang một bên, bóc vỏ khoai lang rồi ăn một miếng, lại đưa cho Thịnh Nguyên Dao một củ, thầm thì:
- Tỷ tỷ, ăn không?
Thịnh Nguyên Dao lặng lẽ nhận lấy khoai lang nướng, thật thơm.
Lục Hành Chu nhàn nhạt cười:
- Đây là ý của Liễu Bang chủ hay chỉ là ý của Liễu tiểu thư?
Liễu Kình Thương khoát tay:
- Ta biết, hệ thống luyện đan của Đan Hà bang ta là do ngươi một tay xây dựng, các Đan sư phía dưới cũng do ngươi đào tạo, ngươi không nỡ là điều dễ hiểu. Nhưng thiên hạ thay đổi, người tài giỏi đương nhiên được trọng dụng, đây cũng là vì sự phát triển của Đan Hà bang ta. Ngươi có thể làm Phó tá cho Bạch tiên sinh, đây cũng là cơ hội học tập quan sát gần gũi với Đan sư cao phẩm, hãy nắm bắt thật tốt.
Lục Hành Chu bật cười:
- Vậy thì ta phải cảm ơn Liễu Bang chủ?
Liễu Kình Thương vẻ mặt hiền hoà:
- Hành Chu, đây cũng là kỳ vọng của ta. Ta biết ngươi rất có hảo cảm với Yên Nhi, công việc Phó tá sẽ không bận rộn như trước, ngươi cũng có thể dành thời gian…
— Hết chương —