Ta Có Thể Nhìn Thấu Tin Tức Vạn Vật/ Chương 25: Cực Tươi Ngon (2)
Mục lục
16.5px
Ta Có Thể Nhìn Thấu Tin Tức Vạn Vật

Chương 25: Cực Tươi Ngon (2)

- Được rồi, cứ quyết định vậy đi, anh để cá ở đây, chờ thêm hai ngày, tôi thay anh mang vào thành bán, đổi thành bạc, anh lấy về lo liệu gia đình.

Lục Thanh há miệng, cuối cùng vẫn không tiếp tục kiên trì, chỉ nói:

- Vậy được, nhưng Trần gia gia, tiền bán cá phải thanh toán tiền thuốc của người trước.

- Được!

Trần lão đại phu gật đầu.

Hắn không nói cho Lục Thanh biết, riêng tiền mua thêm dược liệu quý vào thang thuốc trước đó đã không kém gì giá trị của Hồng Nguyệt Lý. Bởi vì lão đại phu nhìn ra, Lục Thanh là một thiếu niên rất tự trọng.

Nếu hắn biết giá trị thang thuốc đó, e rằng sẽ không nhận tiền bán Hồng Nguyệt Lý nữa. Trần lão đại phu lại nhìn Hồng Nguyệt Lý trong thùng.

Sau đó nhíu mày:

- Đáng tiếc là, Hồng Nguyệt Lý của anh tuy phẩm tướng tốt, nhưng hơi lớn một chút, e rằng không đáng giá trăm lượng bạc, giá trị sẽ giảm đi đôi chút.

- Sao vậy Trần gia gia, cá không phải càng lớn càng tốt sao?

Tiểu Nghiên không hiểu hỏi.

- Nói như vậy cũng đúng, nhưng Hồng Nguyệt Lý thì không giống.

Trần lão đại phu giải thích.

- Hồng Nguyệt Lý quý nhất là vị tươi của nó, mà thường thì Hồng Nguyệt Lý dài khoảng hai cân là ngon nhất, vượt quá trọng lượng này, cho dù vị tươi không giảm, nhưng thịt lại hơi già, giá trị tự nhiên là không cao như vậy.

Điểm ấy Lục Thanh ngược lại là có thể lý giải. Tựa như là kiếp trước một ít hải sản, cũng không phải là càng lớn càng quý, ngược lại là hình thể lúc nhỏ, đơn giá cao hơn.

- Mặc kệ giá trị như thế nào, dù sao làm phiền Trần gia gia.

Lục Thanh nói.

Hồng Nguyệt Lý giá trị dù cao hơn, Lục Thanh cũng không có cách nào bán. Hắn tin tưởng, nếu như hắn thực sự có can đảm mang một con kỳ ngư như vậy xuất hiện ở trong thành, coi như có thể bán được tiền, sợ cũng ra không được thành.

Có lẽ chỉ có người tu luyện như Trần lão đại phu, mới có tư cách bước chân vào giao dịch như vậy.

- Đúng rồi, Hồng Nguyệt Lý từ trước đến nay thưa thớt, lại tập tính khó nhận biết, ưa thích độc lai độc vãng, tung tích khó tìm, anh làm thế nào câu được nó?

Trần lão đại phu tò mò hỏi.

- Có lẽ là vận khí, hôm qua tôi câu lên con Thanh Giáp Ngư đó xong, lại thả câu một hồi, vừa lúc câu lên Hồng Nguyệt Lý này.

Lục Thanh hồi đáp, trong lòng lại khẽ động.

Tập tính khó mà nhận biết, nói như vậy, ngay cả lão đại phu cũng không biết Hồng Nguyệt Lý thích ăn Huyết Hạnh sao?

- Nói vậy, quả là số phận của anh.



Trần lão đại phu cảm thán.

- Có lẽ ông trời thấy hai huynh muội các anh trải qua quá nhiều khổ cực, nên mới ban xuống phúc duyên này.

Lão đại phu nghĩ đến bệnh tình của Lục Thanh trước đó bỗng nhiên chuyển biến tốt đẹp. Có lẽ, bệnh của Lục Thanh có thể đột nhiên khỏi cũng là vì nguyên nhân này?

Cảm thán một lát, Trần lão đại phu thả Hồng Nguyệt Lý vào chum nước trong nhà tạm thời nuôi dưỡng, sau đó liền châm cứu cho Lục Thanh. Lần này sau khi châm xong, thời gian Lục Thanh ngủ say ngắn hơn lần trước một chút.

Sau khi tỉnh lại, thấy lão đại phu vẫn đang trò chuyện vui vẻ với Tiểu Nghiên trong sân, trên bàn đá vẫn còn một đĩa bánh khoai.

- Tỉnh rồi à, lại đây, ăn chút gì đi.

Trần lão đại phu thấy Lục Thanh đi ra, đẩy đĩa bánh tới.

Lần này Lục Thanh không từ chối, cầm một miếng bánh từ từ ăn. Trần lão đại phu quan sát sắc mặt Lục Thanh, khẽ gật đầu.

- Không tệ, xem ra mấy hôm nay anh đã nghe lời tôi, không bạc đãi bản thân trong ăn uống.

- Trần gia gia, mấy hôm nay ngày nào tôi và anh trai cũng được ăn ngon, anh trai nấu ăn rất ngon đó!

Tiểu Nghiên ở bên cạnh khoe khoang.

- Ừ, gia gia đã nhìn ra.

Lão đại phu âu yếm xoa đầu cô bé.

Với y thuật của mình, làm sao hắn không nhận ra, khí sắc của hai huynh muội so với mấy hôm trước tốt hơn rất nhiều.

Đợi Lục Thanh ăn vài miếng bánh, lão đại phu mới chậm rãi nói:

- Trước đây ta đã nói, lần châm này xong, sẽ cho ngươi học với ta nửa canh giờ về dược liệu, anh còn nhớ chứ?

Lục Thanh lập tức ngồi thẳng dậy, cung kính đáp:

- Lục Thanh đương nhiên nhớ kỹ.

- Vậy bây giờ anh còn có tâm học hỏi về dược liệu không?

- Đương nhiên là có, Lục Thanh chưa bao giờ giảm bớt hứng thú với dược thảo.

- Vậy thì tốt.

Trần lão đại phu mỉm cười.

- Ta còn tưởng anh câu được Hồng Nguyệt Lý, sắp có một khoản tiền lớn, sẽ không muốn đi theo con đường hái thuốc nữa.

- Lục Thanh muốn học về dược liệu không chỉ vì sinh kế, mà là thật sự tò mò về các loại dược liệu thần kỳ, muốn biết chúng chữa bệnh cứu người như thế nào.

Lục Thanh thành khẩn nói.



- Nếu vậy, anh đi theo ta.

Trần lão đại phu đứng dậy đi vào nhà. Lục Thanh vội vàng đi theo. Đến trong phòng, Trần lão đại phu lấy ra một cuốn sách, đưa cho Lục Thanh.

- Đây là một quyển Bách Thảo Kinh, trong đó ghi chép tên gọi, hình vẽ và tập tính sinh trưởng của các loại dược liệu, anh cầm lấy mà nghiên cứu cho kỹ, so sánh với những dược thảo phơi ngoài sân, có gì không hiểu thì đến hỏi ta.

Lục Thanh cầm sách, sững sờ:

- Trần gia gia, không phải nói cho tôi giúp người phơi thuốc, rồi học hỏi bên cạnh người sao?

Giờ lại đưa thẳng cho hắn một quyển dược kinh. Lục Thanh biết, ở thế giới này, sách vở rất quý giá.

Thứ nhất là giấy quý, thứ hai là bút mực cũng quý. Tổ phụ của nguyên chủ, trước kia khi chạy loạn, không mang gì cả, chỉ mang theo vài cuốn sách chạy trốn. Đáng tiếc sau đó trong quá trình chạy loạn, vẫn làm mất sách.

Khi nguyên chủ còn bé, thường xuyên nghe tổ phụ thở dài, mấy cuốn cổ tịch gia truyền bị thất lạc, là nỗi hổ thẹn với tổ tiên.

Sau này lại vì nhà nghèo, không mua nổi giấy bút, khiến Lục lão gia tử cũng không thể nào biên soạn lại mấy cuốn cổ tịch gia truyền đó. Thậm chí nguyên chủ cũng vì vậy chỉ biết vài chữ, rất kém về khoản viết lách.

- Sao, chẳng lẽ anh không vui?

Trần lão đại phu hỏi.

- Đương nhiên là vui mừng.

Lục Thanh vội vàng nói. Ở thế giới này, tri thức quý giá, hắn biết rõ.

- Vậy thì tốt, giờ anh bắt đầu học đi.

Thấy lão đại phu đã nói vậy, Lục Thanh chỉ còn cách cầm sách, trở về sân nhỏ. Dặn dò Tiểu Nghiên vài câu, hắn đi đến một nơi yên tĩnh, mở sách ra.

Tuy nhiên, sau khi xem lướt qua vài trang, Lục Thanh không khỏi nhíu mày. Bởi vì, rất nhiều tên dược liệu trong Bách Thảo Kinh này đều có chút kỳ lạ, những chữ đó rất hiếm thấy.

Nguyên chủ vốn dĩ đã không biết nhiều chữ. Dù hắn có ký ức kiếp trước, nhưng chữ viết của hai thế giới có sự khác biệt.

Có vài chữ, ngay cả hắn cũng không nhận ra. Khiến cho việc đọc Bách Thảo Kinh này rất khó hiểu. Cứ tiếp tục như vậy, không biết đến khi nào hắn mới học được kiến thức trong đó.

Lục Thanh biết mình không phải người thông minh xuất chúng. Càng không có khả năng đọc nhanh như gió, hiểu thấu đáo mọi thứ. Kiếp trước hắn chỉ là một người có trí thông minh bình thường, cố gắng học tập, cũng chỉ miễn cưỡng thi đậu vào một trường đại học bình thường.

Vì vậy, để sớm ngày học được Bách Thảo Kinh này, hắn đoán chừng phải dốc sức học hành như khi xưa đi thi đại học.

Tự động viên mình, Lục Thanh tiếp tục đọc sách. Rồi, nhìn một chút, cuốn dược kinh trước mắt bỗng nhiên tỏa ra ánh sáng trắng mờ ảo.

Bách Thảo Kinh: Một cuốn sách ghi chép rất nhiều kiến thức về dược thảo.

Học được cuốn sách này, sẽ có một cái nhìn sơ lược về trăm loài thảo mộc trên thế gian.

Có muốn tải xuống không?

Hai dòng chữ đầu tiên thì không sao, nhưng khi dòng chữ thứ ba hiện ra, Lục Thanh sững sờ.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục