Ta Thả Câu Trở Thành Thần Linh/ Chương 2: Thiếu niên bị kéo xuống đáy biển (2)
Mục lục
16.5px
Ta Thả Câu Trở Thành Thần Linh

Chương 2: Thiếu niên bị kéo xuống đáy biển (2)

Mình đang mơ sao? Đây là cá gì? Đây là cua gì? Đây là loại người gì?

“Hừ!”

Người trung niên hừ lạnh một tiếng: “Không ngờ bị Thanh Ba Ba kéo xuống biển. Cỡ như ngươi mà muốn thông qua thử thách, đúng là nằm mơ giữa ban ngày.”

Lúc này trong đầu Hàn Phi nổi lên một đống câu hỏi: Tôi là ai? Tôi đang ở đâu? Tôi đang làm gì?

Bên cạnh Hàn Phi có một thiếu niên, vội vàng giải thích: “Vương Kiệt Điếu Sư, việc này là có nguyên nhân, mấy ngày trước Hàn Phi bị Đao Ngư làm bị thương cánh tay, vẫn chưa lành…”

Người đàn ông trung niên phất tay: “Không cần giải thích với ta, cá dưới biển không nghe ngươi giải thích đâu. Một Ngư Phu cấp hai quèn thì có khác gì rác rưởi?”

Hàn Phi thộn mặt ra, lúc này mới phát hiện mình đang nằm trên một chiếc thuyền nhỏ kỳ lạ. Trên mặt biển gần đó còn rải rác hàng chục chiếc thuyền kỳ lạ tương tự, rất nhiều đứa trẻ ăn mặc kỳ quái đứng ở đầu thuyền.

Những đứa trẻ này đều mặc quần áo rất lạ, bất kể nam nữ đều mặc đồng phục bó sát người, hơi giống đồ lặn. Nhưng cho dù là đồ lặn, bình dưỡng khí của các người đâu? Hơn nữa, tại sao những đứa trẻ này đều nhìn mình với vẻ khinh miệt?

Chỉ một giây sau, khi hắn nhìn thấy tay mình thì nheo mắt lại.

“Ủa! Sao tay mình nhỏ thế này?”

“Mình xuyên không rồi?”

Bên cạnh, một thiếu niên vẻ mặt quan tâm nói: “Người còn bình an là tốt rồi.”

Chưa đợi Hàn Phi hỏi kỹ đã thấy người đàn ông trung niên kia bước ra một bước, đứng trên một chiếc thuyền không người, quay mặt về phía mọi người.

Chỉ thấy trong tay ông ta cầm một quyển sổ nhỏ, hướng về phía mấy chục chiếc thuyền bắt đầu xướng tên:

“Trương Khánh, Ngư Phu cấp bốn. Thành tích câu lần này: Một con Đại Hoàng Ngư hạ phẩm.”

“Lục Linh Chi, Ngư Phu cấp năm. Thành tích lần này: Một con Thanh Ba Ba Ngư trung phẩm.”

Theo ánh mắt của mọi người nhìn qua, Hàn Phi phát hiện trên một chiếc thuyền bên cạnh mình, thiếu nữ tên Lục Linh Chi kia ngạo nghễ đứng ở đầu thuyền, vẻ mặt kiêu hãnh.



Vương Kiệt tiếp tục nói: “Hồ Khôn, Ngư Phu cấp sáu. Thành tích lần này: Một con Đao Ngư thượng phẩm.”

Trong đám đông thoáng chốc vang lên tiếng kinh hô.

“Cấp sáu đã dám câu Đao Ngư, Hồ Khôn này gan lớn đến mức nào?”

“Trên lưng Đao Ngư có một thanh đao, đao có thể rời khỏi thân, trong bãi câu bình thường ngoại trừ Đại Nhục Quy không chém được, thì Đao Ngư được gọi là chém tất cả mọi thứ. Hồ Khôn điên rồi sao?”

Một thiếu niên ngẩng cao đầu, dường như không nghe thấy tiếng kêu kinh ngạc từ xung quanh, chỉ lạnh lùng nhìn Hàn Phi.

Vương Kiệt đọc tiếp: “Đường Ca, Ngư Phu cấp bảy. Thành tích lần này: Một con Xúc Thủ Hà thượng phẩm.”

Khi thành tích này được công bố, tất cả mọi người trên thuyền đều khó tin hét lên.

“Cái gì? Câu được Xúc Thủ Hà? Sao, sao hắn dám? Xúc Thủ Hà được mệnh danh là tôm tử thần, xét về sức sát thương thì nó còn mạnh hơn Đao Ngư nhiều, một cặp râu dài như lưỡi đao sắc bén, vậy mà hắn lại câu được?”

Có thiếu niên ngưỡng mộ: “Tháng trước Đường Ca còn là cấp sáu, bây giờ đã lên cấp bảy, sớm đã không thể so sánh.”

Có thiếu nữ đặt nắm tay nhỏ lên ngực: “Ôi! Đường Ca đẹp trai quá, quả nhiên không hổ là thiên tài của trường chúng ta, sau này trở thành Điếu Sư gần như là chuyện chắc như đinh đóng cột rồi.”

Có người chế nhạo: “Hừ, một thiên tài mà suốt ngày chơi với đồ rác rưởi, thật là mất hết cả mặt mũi.”

Có cô gái tức giận: “Đều tại tên Hàn Phi đó, nếu không phải vì hắn thì thành tích của Đường Ca sẽ còn tốt hơn. Lần trước ta tận mắt nhìn thấy Đường Ca nhường canh Thôn Linh Ngư của mình cho Hàn Phi uống.”

Đám đông bàn tán xôn xao, Hàn Phi lại nhìn về phía thiếu niên bên cạnh mình – Đường Ca.

“Xuyên không rồi?”

Hàn Phi hít sâu một hơi, vô số ký ức ùa về trong đầu.

Đường Ca là huynh đệ tốt của hắn, tám năm trước đã được cha hắn cứu, từ đó về sau, hắn ta trở thành huynh đệ tốt của Hàn Phi. Nào ngờ hai năm sau, cha chết ở một nơi không rõ ngoài bãi câu cấp ba. Từ đó trở đi, chính là Đường Ca vẫn luôn chăm sóc hắn.

Hàn Phi lại hít sâu một hơi, hắn xuyên không đến thân thể của một kẻ vô dụng chết đuối dưới biển, nhưng thế giới này khá thú vị.



Đúng lúc này, Vương Kiệt nhìn về phía Hàn Phi nói: “Hàn Phi, Ngư Phu cấp hai. Lần này không có thu hoạch, hơn nữa, Hàn Phi là người duy nhất trong kỳ thi nhỏ lần này bị Thanh Ba Ba kéo xuống biển, thành tích không đạt. Nếu một tháng sau không thể thông qua thử thách câu cá sẽ trực tiếp bị đuổi học.”

“Ha ha ha!”

Nhiều người cười phá lên, nhìn Hàn Phi như xem trò hề.

Có cô gái trực tiếp chỉ trích: “Hàn Phi, ngươi làm ơn đừng chiếm dụng tài nguyên tu luyện của Đường Ca nữa, ngươi biết làm chậm trễ việc tu luyện của hắn.”

Đường Ca nổi giận, đang định cãi lại thì bị Hàn Phi giữ chặt.

Rất nhiều ký ức đã dung hợp, mình cứ nằm đây giả chết thực sự có chút không ra thể thống gì. Tuy rằng thế giới này rất thần kỳ, nhưng Hàn Phi vốn là nhân vật liều mạng phiêu lưu trên biển, từng gặp hải tặc, đấu với cá mập, có sóng gió nào mà hắn chưa từng thấy?

Khóe miệng Hàn Phi nhếch lên, cười nhạt nói: “Ta ăn Đại Hoàng Ngư của nhà ngươi à? Liên quan quái gì đến ngươi.”

Trong nháy mắt, không khí đột nhiên yên lặng.

Đường Ca kinh ngạc, ngỡ ngàng nhìn Hàn Phi. Từ khi thúc thúc ra đi không trở về, Hàn Phi trở nên cực kỳ cô độc, bình thường rất ít nói, càng chưa từng mắng người.

Cô gái kia tức đến mức sắp nhảy dựng lên, chỉ muốn quăng lưỡi câu trong tay vào miệng Hàn Phi, xé nát cái miệng đó của hắn.

Lúc này, Hồ Khôn châm chọc nói: “Ha! Hàn Phi, ngươi bây giờ chỉ có thể múa mép khua môi, đợi đến một tháng sau, một Ngư Dân hạ đẳng như ngươi ngay cả tư cách ngước nhìn chúng ta cũng không có, ngươi kiêu ngạo cái gì?”

Hàn Phi đáp trả: “Hồ Khôn đúng không? Ngươi nói xem, mặt mũi nom cũng ra dáng con người, mà sao miệng thở ra toàn mùi cặn bã thế?”

Sắc mặt Hồ Khôn lạnh đi: “Câm miệng, coi chừng ta xé miệng ngươi ra.”

Đường Ca cười nhạt: “Ngươi xé thử xem, dám động đến huynh đệ của ta thì ta lột da ngươi.”

Hồ Khôn nổi cáu: “Đường Ca, ngươi nghĩ ta sợ ngươi sao?”

“Đủ rồi!”

Vương Kiệt quát lớn: “Đường Ca, ngươi hãy đưa hắn về, cách thử thách câu cá cũng chỉ còn vài tháng nữa thôi, đấu võ mồm làm gì? Mau về tu luyện đi.”
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục