Ta Thả Câu Trở Thành Thần Linh
Chương 7: Lần đầu câu cá (1)
Vài phút sau.
Thuyền câu đáp xuống mặt biển, làm bắn lên một đám bọt nước.
Ngay lập tức, tất cả mọi người đều giơ cần quăng dây. Thật khó tưởng tượng chỉ quăng bừa một cái mà lưỡi câu đã bay xa hàng trăm mét, không có máy câu mà sao có thể quăng xa như vậy? Dây không bị rối ư?
Câu cá biển không cần phao, nhưng dây câu dài mấy trăm mét mà không có máy câu thì thật sự được sao? Hàn Phi liếc nhìn cây cần câu trong tay mình, dây chỉ dài khoảng hai, ba mét, làm sao mà ném ra ngoài trăm mét được?
Trong đầu Hàn Phi đầy nghi vấn, tất cả mọi người đều nhắm mắt, tay phát ra ánh sáng nhàn nhạt, có chút giống linh khí lúc tu luyện.
Chỉ thấy dây câu của mọi người đều đang từ từ thu lại, sau đó Hàn Phi chứng kiến một cảnh tượng thần kỳ, dây câu có thể tùy ý kéo dài hoặc rút ngắn, loại dây gì thế này?
Trong đầu Hàn Phi đã có đáp án, đây chính là cái gọi là dùng linh khí điều khiển dây? Nhưng trong ký ức, thao tác như vậy cần tiêu hao nhiều linh khí.
“Cái đó, các vị, ta có một cách rất hay, chúng ta có thể vừa lái thuyền vừa câu không? Như vậy chắc sẽ có sức hấp dẫn hơn đấy.”
“Đừng nói chuyện.”
Ông chú trung niên đột nhiên mở mắt, quát: “Đây chỉ là thuyền câu bình thường, linh khí nạp vào có hạn, chúng ta phải giữ linh khí để câu cá. Làm theo cách nói của ngươi, một khi chúng ta tiêu hao hết linh khí thì chỉ có thể chờ người khác đến cứu viện.”
Hàn Phi cười gượng. Dù sao nơi này không phải Trái Đất, có nhiều chuyện mình không hiểu, không thể chỉ dựa vào ký ức, hắn vốn muốn làm quen với mấy người này, xem ra không có hy vọng rồi.
Nhưng Hàn Phi không lo lắng, trong ký ức, những thiếu niên mười mấy tuổi đều có thể mỗi ngày câu được ba, bốn trăm ký cá, chứng tỏ vùng biển này có nhiều cá. Ví dụ như con Thanh Ba Ba dài đến hai mét kia, e rằng một con đã đủ thuế cá rồi.
Hàn Phi quăng câu, dùng hết sức lực quăng ra chưa đến hai mươi mét.
“Ủa?”
Trước kia câu cá biển quăng cần đều có chì neo giữ, nhưng bây giờ chỉ có một sợi dây câu, một miếng mồi, phải dùng linh khí khống chế xa gần, thứ này hơi khó à!
Hàn Phi vội vàng quay đầu liếc nhìn, phát hiện mọi người đều không chú ý, thế là hắn cũng làm ra vẻ câu cá.
Thủ pháp của hắn rất thành thạo, kéo, thả, giật.
“Ta lắc sang trái một chút…”
“Ta lắc sang phải một chút…”
Hàn Phi thầm lẩm bẩm trong lòng, lại thấy tất cả người trên thuyền đều co giật khóe miệng.
Có người nói: “Thằng nhóc kia, ngươi có ngốc không? Mồi câu của ngươi mất rồi.”
Hàn Phi: “???”
Vẻ mặt Hàn Phi không tin, ta đang sử dụng kỹ thuật đấy, hiểu không? Hơn nữa, không hề có dấu hiệu cá cắn câu rõ ràng, sao mồi của ta có thể mất được?
Ông chú trung niên nói: “Kéo lên đi! Lục Dẫn Trùng là loại sâu ít động đậy nhất, cho nên Lục Dẫn Trùng động thì cá sẽ không chạm vào lưỡi câu của ngươi đâu.”
Hàn Phi: “Hả?”
Thiếu niên trước đó chế nhạo Hàn Phi cười khẩy: “Hả cái gì! Sâu của ngươi chắc chắn bị Tiểu Bạch Hà cắn rồi.”
Thu dây là một môn học vấn, khi mọi người nhìn Hàn Phi nửa kéo nửa giật nửa dùng linh khí thu dây, tất cả đều không nói nên lời.
Có người không nhịn được nói: “Nhóc con, ngươi làm sao lớn đến bây giờ vậy? Dùng linh khí đi chứ, ngươi kéo làm quái gì!”
Hàn Phi: “???”
Ta dùng rồi mà, nhưng nó không chịu động!
Ông chú trung niên nói: “Cảm nhận linh khí, đặt nó lên dây câu, kéo dây.”
Mặt Hàn Phi hơi đỏ, làm theo lời người ta chỉ cảm nhận linh khí của mình, khi linh khí bám vào cần câu và dây câu, hắn lộ vẻ mặt kinh ngạc, có một lực cản mơ hồ sinh ra.
“Ôi trời, còn có thể dùng như vậy sao?”
Hàn Phi phấn chấn tinh thần, linh khí trên tay lóe lên, chỉ nghe “vút” một tiếng, lưỡi câu trong nháy mắt phá nước bay ra, vẫn chưa dừng lại, chỉ thấy lưỡi câu “phập” một cái cắm vào mông của thiếu niên trạc tuổi hắn ở đầu kia thuyền.
“A!”
Hàn Phi lập tức căng cơ đít, những người khác cũng vội vàng quay người đi, cùng thít cơ mông. Ngươi thu dây hay là câu người vậy hả? Thu dây đâu cần dùng sức lớn như vậy?
“Hàn Phi, ngươi muốn chết!”
Hàn Phi nói: “Ta không cố ý, ngươi đừng động, ta rút ra cho…”
Xoẹt!
Chỉ thấy lưỡi câu lại vèo một tiếng bay từ mông thiếu niên về, mọi người vội vàng cúi đầu, Hàn Phi cũng gục mặt xuống.
Chỉ thấy trên mông thiếu niên có một mảng vải lớn bị xé rách, một dòng máu tươi phun ra.
Hàn Phi nói: “Cái đó, xin lỗi, không kiểm soát được sức mạnh.”
“Hàn Phi, ta muốn giết ngươi!”
Thiếu niên ôm mông, nước mắt sắp rơi xuống. Chơi xấu! Ta chỉ muốn yên tĩnh câu cá, ta chọc giận ai chứ? Lưỡi câu của ngươi không ném xuống nước, đi ném vào mông ta là có ý gì?
Mấy người khác trên thuyền cũng cảnh giác nhìn Hàn Phi. Chẳng lẽ thằng nhóc này hôm qua rơi xuống nước bị dọa hỏng não rồi? Sao ngay cả thao tác câu cá cơ bản cũng không biết?
Thấy thiếu niên định xông tới, Hàn Phi vội vàng giơ cần câu lên, dọa thiếu niên kia vội vàng dừng bước. Cậu ta rất nghi ngờ Hàn Phi sẽ lại ném lưỡi câu qua.
Có người sốt ruột quát: “Hàn Phi, câu cá cho tử tế vào, còn gây rối nữa chúng ta sẽ gọi đội giám sát đưa ngươi đi.”
Hàn Phi cười gượng: “Biết, biết rồi.”
Chuyện này tạm thời lắng xuống, thiếu niên tuy tức giận nhưng không thật sự đến gây sự.
Thuyền câu đáp xuống mặt biển, làm bắn lên một đám bọt nước.
Ngay lập tức, tất cả mọi người đều giơ cần quăng dây. Thật khó tưởng tượng chỉ quăng bừa một cái mà lưỡi câu đã bay xa hàng trăm mét, không có máy câu mà sao có thể quăng xa như vậy? Dây không bị rối ư?
Câu cá biển không cần phao, nhưng dây câu dài mấy trăm mét mà không có máy câu thì thật sự được sao? Hàn Phi liếc nhìn cây cần câu trong tay mình, dây chỉ dài khoảng hai, ba mét, làm sao mà ném ra ngoài trăm mét được?
Trong đầu Hàn Phi đầy nghi vấn, tất cả mọi người đều nhắm mắt, tay phát ra ánh sáng nhàn nhạt, có chút giống linh khí lúc tu luyện.
Chỉ thấy dây câu của mọi người đều đang từ từ thu lại, sau đó Hàn Phi chứng kiến một cảnh tượng thần kỳ, dây câu có thể tùy ý kéo dài hoặc rút ngắn, loại dây gì thế này?
Trong đầu Hàn Phi đã có đáp án, đây chính là cái gọi là dùng linh khí điều khiển dây? Nhưng trong ký ức, thao tác như vậy cần tiêu hao nhiều linh khí.
“Cái đó, các vị, ta có một cách rất hay, chúng ta có thể vừa lái thuyền vừa câu không? Như vậy chắc sẽ có sức hấp dẫn hơn đấy.”
“Đừng nói chuyện.”
Ông chú trung niên đột nhiên mở mắt, quát: “Đây chỉ là thuyền câu bình thường, linh khí nạp vào có hạn, chúng ta phải giữ linh khí để câu cá. Làm theo cách nói của ngươi, một khi chúng ta tiêu hao hết linh khí thì chỉ có thể chờ người khác đến cứu viện.”
Hàn Phi cười gượng. Dù sao nơi này không phải Trái Đất, có nhiều chuyện mình không hiểu, không thể chỉ dựa vào ký ức, hắn vốn muốn làm quen với mấy người này, xem ra không có hy vọng rồi.
Nhưng Hàn Phi không lo lắng, trong ký ức, những thiếu niên mười mấy tuổi đều có thể mỗi ngày câu được ba, bốn trăm ký cá, chứng tỏ vùng biển này có nhiều cá. Ví dụ như con Thanh Ba Ba dài đến hai mét kia, e rằng một con đã đủ thuế cá rồi.
Hàn Phi quăng câu, dùng hết sức lực quăng ra chưa đến hai mươi mét.
“Ủa?”
Trước kia câu cá biển quăng cần đều có chì neo giữ, nhưng bây giờ chỉ có một sợi dây câu, một miếng mồi, phải dùng linh khí khống chế xa gần, thứ này hơi khó à!
Hàn Phi vội vàng quay đầu liếc nhìn, phát hiện mọi người đều không chú ý, thế là hắn cũng làm ra vẻ câu cá.
Thủ pháp của hắn rất thành thạo, kéo, thả, giật.
“Ta lắc sang trái một chút…”
“Ta lắc sang phải một chút…”
Hàn Phi thầm lẩm bẩm trong lòng, lại thấy tất cả người trên thuyền đều co giật khóe miệng.
Có người nói: “Thằng nhóc kia, ngươi có ngốc không? Mồi câu của ngươi mất rồi.”
Hàn Phi: “???”
Vẻ mặt Hàn Phi không tin, ta đang sử dụng kỹ thuật đấy, hiểu không? Hơn nữa, không hề có dấu hiệu cá cắn câu rõ ràng, sao mồi của ta có thể mất được?
Ông chú trung niên nói: “Kéo lên đi! Lục Dẫn Trùng là loại sâu ít động đậy nhất, cho nên Lục Dẫn Trùng động thì cá sẽ không chạm vào lưỡi câu của ngươi đâu.”
Hàn Phi: “Hả?”
Thiếu niên trước đó chế nhạo Hàn Phi cười khẩy: “Hả cái gì! Sâu của ngươi chắc chắn bị Tiểu Bạch Hà cắn rồi.”
Thu dây là một môn học vấn, khi mọi người nhìn Hàn Phi nửa kéo nửa giật nửa dùng linh khí thu dây, tất cả đều không nói nên lời.
Có người không nhịn được nói: “Nhóc con, ngươi làm sao lớn đến bây giờ vậy? Dùng linh khí đi chứ, ngươi kéo làm quái gì!”
Hàn Phi: “???”
Ta dùng rồi mà, nhưng nó không chịu động!
Ông chú trung niên nói: “Cảm nhận linh khí, đặt nó lên dây câu, kéo dây.”
Mặt Hàn Phi hơi đỏ, làm theo lời người ta chỉ cảm nhận linh khí của mình, khi linh khí bám vào cần câu và dây câu, hắn lộ vẻ mặt kinh ngạc, có một lực cản mơ hồ sinh ra.
“Ôi trời, còn có thể dùng như vậy sao?”
Hàn Phi phấn chấn tinh thần, linh khí trên tay lóe lên, chỉ nghe “vút” một tiếng, lưỡi câu trong nháy mắt phá nước bay ra, vẫn chưa dừng lại, chỉ thấy lưỡi câu “phập” một cái cắm vào mông của thiếu niên trạc tuổi hắn ở đầu kia thuyền.
“A!”
Hàn Phi lập tức căng cơ đít, những người khác cũng vội vàng quay người đi, cùng thít cơ mông. Ngươi thu dây hay là câu người vậy hả? Thu dây đâu cần dùng sức lớn như vậy?
“Hàn Phi, ngươi muốn chết!”
Hàn Phi nói: “Ta không cố ý, ngươi đừng động, ta rút ra cho…”
Xoẹt!
Chỉ thấy lưỡi câu lại vèo một tiếng bay từ mông thiếu niên về, mọi người vội vàng cúi đầu, Hàn Phi cũng gục mặt xuống.
Chỉ thấy trên mông thiếu niên có một mảng vải lớn bị xé rách, một dòng máu tươi phun ra.
Hàn Phi nói: “Cái đó, xin lỗi, không kiểm soát được sức mạnh.”
“Hàn Phi, ta muốn giết ngươi!”
Thiếu niên ôm mông, nước mắt sắp rơi xuống. Chơi xấu! Ta chỉ muốn yên tĩnh câu cá, ta chọc giận ai chứ? Lưỡi câu của ngươi không ném xuống nước, đi ném vào mông ta là có ý gì?
Mấy người khác trên thuyền cũng cảnh giác nhìn Hàn Phi. Chẳng lẽ thằng nhóc này hôm qua rơi xuống nước bị dọa hỏng não rồi? Sao ngay cả thao tác câu cá cơ bản cũng không biết?
Thấy thiếu niên định xông tới, Hàn Phi vội vàng giơ cần câu lên, dọa thiếu niên kia vội vàng dừng bước. Cậu ta rất nghi ngờ Hàn Phi sẽ lại ném lưỡi câu qua.
Có người sốt ruột quát: “Hàn Phi, câu cá cho tử tế vào, còn gây rối nữa chúng ta sẽ gọi đội giám sát đưa ngươi đi.”
Hàn Phi cười gượng: “Biết, biết rồi.”
Chuyện này tạm thời lắng xuống, thiếu niên tuy tức giận nhưng không thật sự đến gây sự.
— Hết chương —