Tam Thốn Nhân Gian/ Chương 10: Phiêu Miểu đạo viện (2)
Mục lục
16.5px
Tam Thốn Nhân Gian

Chương 10: Phiêu Miểu đạo viện (2)

Trong sự kích động, Vương Bảo Nhạc vừa vật lộn thân mình bò trên mặt đất tiến về phía Quỷ Hùng, vừa gào to.

- Mọi người mau chạy đi, đừng lo cho ta, ta sẽ giúp các ngươi kéo dài thời gian!

Vương Bảo Nhạc nói xong, cố gắng nhặt hòn đá bên cạnh lên, ném về phía con quái vật kia.

- Lão Hùng, đến đây mà ăn ta, chỉ cần Vương Bảo Nhạc ta còn một hơi thở, cũng quyết không để cho ngươi làm hại bằng hữu của ta.

Vương Bảo Nhạc rống to làm đám học đồ đang chạy cảm động nghẹn ngào thêm lần nữa, không ít thiếu nữ òa khóc nức nở.

Nhìn quái vật hùng hục lao về phía Vương Bảo Nhạc, như thế muốn xé xác thân thể của hắn ra, trong phòng chính, lão y sư cười nhạt một tiếng.

- Đã thấy chưa? Trong mắt tiểu gia hỏa này toàn sự phấn kích thôi. Các ngươi từng gặp người nào trước khi chết có nét mặt này chưa? Sợ mình không chết được sao?

Rõ ràng trên màn hình, Vương Bảo Nhạc lộ rõ vẻ vui sướng làm cho nét mặt các lão sư đều rất kỳ lạ. Nếu như bình thường mà chứng kiến cảnh này sẽ thấy Vương Bảo Nhạc vô cùng anh dũng, nhưng nếu xem với sự nghi ngờ trong lòng, dù sơ hở nhỏ đến đâu cũng phát hiện ra.

- Gia hỏa này thật vô liêm sỉ!

- Gian lận thì thôi, lại còn diễn sâu như thế!

Đa phần mọi người đều không thể xem tiếp nữa, chỉ có lão râu dê lúc này nghiến răng nghiến lợi, hối hận vô cùng nhưng không biết làm thế nào, lòng đang rỉ máu, chỉ kém nước nhảy dựng lên đấm ngực dậm chân.

- Trời ơi quyền hạn của ta!

Cuối cùng lão y sư cũng vung tay lần nữa, tất cả hình ảnh trước mắt đều vỡ vụn, dần dần tan biến.



- Được rồi, đáp xuống đạo viện đi, khảo hạch kết thúc.

Thời điểm mộng cảnh trong mê trận sụp đổ, hình ảnh cuối cùng Vương Bảo Nhạc thấy được là Quỷ Hùng sừng sững che khuất bầu trời, sau đó cảnh vật chìm vào bóng tối, đen đục một màu.

Khi hắn khôi phục ý thức một lần nữa, chỉ cảm thấy toàn thân rung mạnh một cái, dường như có một sức mạnh to lớn thúc đẩy, lập tức mở mắt bật dậy thấy mình đang nằm trong phòng tu linh của phi thuyền, bên tai ồn ào tiếng mọi người xôn xao.

- Chuyện này... Không phải chúng ta đang ở trong rừng Trì Vân sao? Sao có thể như thế?

- Chắc chắn ta nằm mơ rồi... mọi người cũng đều nằm mơ rồi~

Vương Bảo Nhạc trừng mắt, nhanh chóng giả dạng thất thần mơ màng, mở miệng kêu to.

- Mọi người chạy mau, đừng lo cho ta, Lão Hùng, ta liều mạng với ngươi!

Tiếng hét của hắn quá to, thêm nữa hành động của hắn bên trong mê trận rất đáng mặt anh hùng nên không khó để thu hút sự chú ý của mọi người. Lúc này lại còn kêu lại khiến cho rất nhiều ánh mắt rơi xuống nơi Vương Bảo Nhạc nằm, nhất là những bạn học bên cạnh hắn càng kích động hơn.

- Là Vương Bảo Nhạc!

- Huynh đệ tốt!

- Vương Bảo Nhạc, từ nay về sau ngươi chính là đại ca của ta!

Ngoài ra còn có Đỗ Mẫn lẫn Tiểu bạch thỏ sống sót sau thảm họa khiến các nàng đều nhìn Vương Bảo Nhạc bằng ánh mắt khác. Nhất là Tiểu bạch thỏ bấy giờ đã giàn giụa nước mắt, nếu không phải lúc đầu mặc y phục, khoảng cách ngồi cách xa nhau, chắc nàng đã bổ nhào qua chỗ Vương Bảo Nhạc.

Nhìn thấy cảnh này, trong lòng Vương Bảo Nhạc cực kỳ đắc ý, chính lúc hắn đang cân nhắc xem làm thế nào để thu phục hết sự sùng bái của mọi người thì có một giọng nói uy nghiêm vang vọng trong phòng tu linh.



- Các bạn học đồ, phía trước các trò chính là Phiêu Miểu đạo viện. Tất cả những chuyện vừa xảy ra chỉ là kỳ khảo hạch học đồ với của Phiêu Miểu đạo viện ta, thành tích của các trò sẽ được thống kê thành điểm số. Cuối cùng, hoan nghênh các trò gia nhập Phiêu Miểu đạo viện!

Có lẽ chính giọng nói uy nghiêm khiến mọi người yên tâm, cũng có thể là do nghe nói sắp đến đạo viện nên các học đồ trong phòng dần dần bình tĩnh trở lại, đồng loạt quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Mặc dù Vương Bảo Nhạc có chút tiếc nuối nhưng tâm trạng háo hức chờ mong lộ rõ trên gương mặt hắn, lúc nhìn ra ngoài cửa số hắn thấy một vùng đất rộng lớn phía dưới, có một biển hồ nước rất lớn, tựa hồ như một chiếc gương khổng lồ nằm trên mặt đất, phản chiếu sắc trời xanh trong, vô cùng tuyệt đẹp.

Trên mặt biển hồ mọc lên ba hòn đảo, xếp thẳng hàng thành hình chữ nhất. Có thể nhìn thấy xung quanh hòn đảo ở giữa không ít thuyền bè qua lại, thậm chí tới gần, còn có thể nhìn thấy người dân đông đúc, bên cạnh vô số tòa nhà được xây dựng theo lối kiến trúc cổ kính.

Nhất là hòn đảo phía xa nhất, dân chúng không đến vạn người, tựa như một thành phố nhỏ.

- Phiêu Miểu đạo viện ta, từng mang danh một học viện, được bắt đầu xây dựng vào năm 2348 công nguyên, trải qua thời kỳ Liên Bang, tham gia cuộc chiến mãnh thú, giờ tiến vào kỷ Linh Nguyên, đổi học viện thành đạo viện. Tính đến nay đã có lịch sử 700 năm tồn tại, bồi dưỡng và đào tạo ra biết bao anh hùng, thiên kiêu. Có rất nhiều cống hiến cho nền văn minh, tổng thống Liên Bang nhiệm kỳ trước chính là cựu học đồ đã tốt nghiệp tại Phiêu Miểu đạo viện.

- Các trò có thể thấy biển hồ trước mặt gọi là hồ Thanh Mộc. Đặt theo câu thanh mộc niên hoa, du du mục chi. Nó có nghĩa là sống vui vẻ, đúng tuổi thiếu niên!

- Về ba hòn đảo kia, theo thứ tự là đảo Thiên Hành – trung tâm đạo viện, tiếp theo là đảo Thượng Viện nơi tu hành của các đạo đồ và đảo Hạ Viện, nơi ở của học đồ các trò. Tôn chỉ của Phiêu Miểu đạo viện ta được lưu truyền qua các đời chính là, trên – vì trời xanh thay đổi nhật nguyệt, dưới – vì lê dân bách tính an hưởng thái bình.

Giọng nói uy nghiêm vang vọng khắp phòng tu linh, trong giọng nói ấy ẩn chứa sự tự hào ngập tràn trong lòng mỗi người, khiến cho Vương Bảo Nhạc bị rung động bởi khí thế và nguồn gốc của Phiêu Miểu đạo viện.

Trong mắt mọi người hòn đảo Hạ Viện bỗng trở nên đồ sộ hơn rất nhiều, từ trên nhìn xuống có thể thấy được đây là hòn đảo lớn nhất, có đến hơn mười đỉnh núi sừng sững nguy nga mọc lên, tựa như mười thanh kiếm sắc bén muốn phóng lên tận trời cao.

Trên mỗi ngọn núi đều xây dựng vô số công trình kiến trúc, có khắc chữ rất lớn, dù từ trên nhìn xuống vẫn có thể thấy rõ ràng.

Hệ Pháp Binh, Hệ Đan Đạo, Hệ Chiến Võ, Hệ Trận Văn…

Chưa kịp ngắm hết toàn bộ khung cảnh đã nghe thấy ầm một tiếng, thân thể ai nấy đều rung lắc một trận. Cuối cùng sau khi phi thuyền vượt qua vạn dặm xa xôi, từ thành Phượng Hoàng đã đáp thẳng xuống đảo Hạ Viện của Phiêu Miểu đạo viện.

Phiêu Miểu đạo viện, đến nơi rồi!
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục