Tam Thốn Nhân Gian/ Chương 15: Phiền phức to rồi! (2)
Mục lục
16.5px
Tam Thốn Nhân Gian

Chương 15: Phiền phức to rồi! (2)

Chỉ là nguyện vọng của hắn tuy hay lắm, nhưng sau khi đám học đồ đã ổn định xong, thì mỗi một sự kiện trong phần phân khu khảo hạch mà bọn họ đã trải qua trên đường đến đây bắt đầu được đăng trên linh võng của Đạo Viện, truyền bá đi, nhanh chóng trở thành đề tài được quan tâm.

Dù sao lần này có gần trăm kinh khí cầu hình thuyền, trong đó có gần trăm phân khu đồng thời tiến vào khảo hạch, đã xuất hiện không ít người ưu tú thu hút rất nhiều sự chú ý.

- Các ngươi có nghe nói đến một tân sinh của thành Thiên Vân, tên là Lữ Kinh Nam chưa? Hắn đã sắp xếp cạm bẫy giết gọn Thứ Cốt Tích, vô cùng lợi hại.

- Cái đó tính là gì, ta nghe nói trong vòng khảo hạch tại thành Phượng Hoàng, có một cường giả tên là Trần Tử Hằng. Hắn chỉ còn cách Cổ Võ cảnh giới thứ hai Phong Thân một chút nữa thôi. Người này vừa xuất hiện, cả tám hệ đều ra sức lôi kéo, thanh danh hiển hách vô cùng.

Các hệ của đảo Hạ Viện bàn tán trên linh võng, dần dần, càng có thêm nhiều người được nhắc đến

- Mục tiêu chính lần này là Trần Nhã Mộng. Nghe đồn nàng ta bẩm sinh có linh thể, có thể luyện ra được Linh Thạch tinh khiết đến tám mươi phần trăm. Vốn có thể tiến vào đạo viện đệ nhất Liên Bang - Bạch Lộc. Nhưng được Phiêu Miểu đạo viện chúng ta bỏ ra một cái giá lớn để lôi kéo về!

- Trần Nhã Mộng quả thật có điểm hơn người. Nhưng có một người cũng không kém cạnh, thậm chí thực lực còn hơn cả nàng, chính là Trác Nhất Phàm. Nghe nói trời sinh hắn có Mặc Tinh Nhãn, mỗi lần khai mở, có thể thấy tốc độ của mọi vật chậm lại, chưa kể hắn còn đang ở đỉnh Phong Thân, thân phận bí ẩn, nghe đồn là một trong năm đời Thiên tộc, đã được hệ Chiến Võ dùng quyền hạn để cướp về.

Trong đủ thứ bình luận loạn xạ này, danh tiếng từng người từng người bắt đầu nổi tiếng lên. Dù là mấy tên học đồ cũ sau khi nghe vào tai cũng cảm nhận được áp lực to lớn. Mà Vương Bảo Nhạc nơi này, dù cho có muốn khiêm tốn, nhưng với thân phận là học đồ đặc cách cùng với biểu hiện trong khảo hạch được cả mấy trăm học đồ thành Phượng Hoàng trong cuộc khảo hạch truyền bá ra, liền giống như ngôi sao sáng lòa nổi lên bần bật.

- Học sinh đặc cách lần này chỉ có hai người, một là Trác Nhất Phàm, và người còn lại.. Chính là Vương Bảo Nhạc! Lại nói chứ, Vương Bảo Nhạc thật sự có tấm lòng cao thượng, quang minh lẫm liệt, xả thân quên mình. Vì cứu bằng hữu khỏi Hồng Cốt Bạch Anh xà mà xông vào biển rắn. Vì muốn bằng hữu có cơ hội sống sót mà mặc cho sói ăn thịt. Lại còn từng nói một câu rất rung động lòng người:

- Sinh là người của đạo viện, chết làm ma của đạo viện.



- Chưa hết, khi thấy Cổ Man Quỷ Hùng, dù cơ thể bị trọng thương nặng Vương Bảo Nhạc vẫn cố gắng bò qua, muốn lấy thân mình làm mồi nhử Quỷ Hùng, cứu toàn bộ học đồ!

Mấy sự tích này được nhanh chóng truyền đi, đưa danh tiếng Vương Bảo Nhạc nổi lên hiển hách, truyền tới hết ngóc ngách trong đảo Hạ Viện.

Chỉ là Vương Bảo Nhạc của lúc này đây, sau khi đăng nhập linh võng thông qua nhẫn truyền âm của mình, nhìn thấy tất cả mọi thứ, không chỉ trái tim lạnh ngắt, mà máu cũng lạnh luôn rồi. Hắn cảm thấy tai họa sắp đổ xuống đầu, dọa tới mức hắn vội vàng đăng một bài viết lên.

- Xin chào mọi người, ta là Vương Bảo Nhạc. Mọi người hiểu lầm rồi, thật ra khi đó ta rất sợ. Lúc ấy lao vào đám rắn không phải không có lý do, chỉ vì ta thấy Chu Tiểu Nhã rất xinh đẹp, ta muốn theo đuổi nàng thôi... Thật đó...

Mấy câu này, là hắn cắn răng mà nói ra. Giờ hắn chỉ muốn dìm mình xuống chứ không dám phách lối nữa.

Nhưng hắn không sao nghĩ ra được, bài viết vừa đăng, đã nhanh chóng nhận được vô số lượt thích và bình luận. Ở đây chủ yếu là bạn học nữ, cả đám nhốn nháo bài tỏ thái độ, nói rằng hắn thật ra dáng đàn ông!

Vương Bảo Nhạc thấy hai mắt mình tối đen, nước mắt nhanh chóng lăn dài. Rên rỉ rằng mình chỉ muốn được mọi người bớt chú ý thôi mà, ai ngờ đâu giờ ngược lại, càng nổi tiếng thêm, thế là lại viết thêm bài nữa.

- Thật ra ta ngăn đàn sói chỉ vì biết mình trúng độc phải chết, cho nên mới muốn chết sảng khoái một chút. Nhưng cuối cùng người cứu được mọi người không phải là ta, tất cả đều nhờ bạn học Trần Tử Hằng.

Viết xong mấy dòng này, Vương Bảo Nhạc vừa muốn thở phào nhẹ nhõm, hắn cảm thấy mình đổ hết công lao lên người Trần Tử Hằng rồi thì hẳn có thể dẫn sự chú ý đi, đè bản thân xuống.

Chỉ là.... Ngụm khí này của hắn vừa mới thở ra, đã lại thấy Trần Tử Hằng đăng một bài lên. Hắn nói, luận võ nghệ, Vương Bảo Nhạc không bằng hắn, nhưng nói tới mạnh mẽ oai phong, quên thân vì người, hắn không bằng Vương Bảo Nhạc.

Bài viết vừa đăng, toàn bộ linh võng lập tức sôi nổi. Dù sao Trần Tử Hằng cũng là người nổi tiếng, lời nói của hắn có sức nặng vô cùng, trong phút chốc khiến vô số người tranh nhau thảo luận. Điều ấy khiến cho kế hoạch tự dìm hàng của Vương Bảo Nhạc, lại vỡ nát thêm lần nữa, tiếp tục nổi lên như cồn. Trong khoảng thời gian ngắn, còn lấn át cả Trần Nhã Mộng.



Tất cả điều này khiến Vương Bảo Nhạc hận không thể đâm đầu đi chết, hắn tuyệt vọng, nước mắt lăn dài, tâm can run rẩy.

- Trời đất, các ngươi muốn giết ta à? Bỏ qua ta đi mà, ta sai rồi cũng không được sao?

Hắn rơi nước mắt, hung hăng cắn răng, lại đăng bài nữa.

- Các bạn đừng để ý đến ta. Ta chỉ là một gia hỏa mập ú bình thường, chẳng có ưu điểm gì cả. Vừa tham ăn háo sắc, lại hám tiền ích kỷ. Ta qua được kì thi vào đây cũng hạng áp chót, chứ tính độ tinh khiết của Linh Thạch luyện ra cũng chỉ hơn năm mươi phần trăm một chút thôi. Chẳng có gì đáng nói cả.

Vương Bảo Nhạc cảm thấy lần này hắn đã tự mình dìm mình chỉm nghỉm, dù có hay không có, chỉ cần là chuyện xấu hắn đều gõ hết vào. Nhưng hướng phát triển của sự việc khiến hắn thêm lần nữa hoảng sợ.

- Dù Trần Nhã Mộng có lợi hại đến đâu, Trác Nhất Phàm có phi phàm đến cỡ nào cùng vì bọn họ vốn đã xuất sắc giỏi giang. Bất kể cứu người hay hoàn thành khảo hạch, họ đều dư sức để làm. Riêng Vương Bảo Nhạc thì không. Hắn hy sinh cả tính mạng để cứu người khác. Giống như chuyện người giàu cho mình một trăm Linh Thạch, với chuyện người nghèo dốc cạn túi tặng cho mình một trăm Linh Thạch, hai chuyện này sao có thể giống nhau? Vương Bảo Nhạc cũng chỉ là học đồ bình thương như chúng ta. Hắn có cũng có khuyết điểm, nhưng chính vì thế, hắn đánh đổi cả tính mạng mình để cứu người khác mới khiến người khác cảm động không thôi. Ta không bao giờ quên được hình ảnh hắn một người đầy máu ngày hôm đó!

Mấy lời này, lập tức gây chấn động, khiến cho lượt thảo luận trên linh võng của đảo Hạ Viện đạt tới mức cực hạn. Trong lúc nhất thời, đề tài liên quan tới Vương Bảo Nhạc vượt qua cả Trác Nhất Phàm, khiến hắn trở thành nhân tài kiệt xuất trong nhóm học đồ mới.

Vương Bảo Nhạc hoàn toàn ngu người, ngây ngẩn nhìn vào linh võng. Bản thân hắn cũng không ngờ rằng mình vĩ đại đến thế. Tinh thần hắn thật lâu mới bình thường trở lại, ánh mắt hắn tuyệt vọng, tựa như sống mà chẳng thể yêu, lấy ra một gói đồ ăn vặt, nhai rôm rốp.

- Thôi xong, phiền to rồi!

Quả nhiên không lâu sau, một nhóm lão sư trên phi thuyền ở thành Phượng Hoàng không thể trơ mắt nhìn mọi chuyện diễn ra thêm nữa, công khai sự thật liên quan đến việc Vương Bảo Nhạc có dấu hiệu gian lận trong kỳ khảo hạch vừa rồi.

Giống như ném một viên đá khiến mặt hồ dậy ngàn sóng dữ, gây nên một trận phong ba bão tố, chấn độ toàn bộ đảo Hạ Viện!
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục