Tam Thốn Nhân Gian/ Chương 17: Toàn dân là thợ mỏ (2)
Mục lục
16.5px
Tam Thốn Nhân Gian

Chương 17: Toàn dân là thợ mỏ (2)

Thật sự cái này quá mức tưởng tượng, diễn biến quá nhanh, nhất là tiếng thét kinh hồn bạt vía kia làm tất cả mọi người choáng váng đầu óc, kể cả Liễu Đạo Bân cũng bị dọa sợ đến ngây người như phỗng, không khỏi nhìn cái loa khủng bố trên tay Vương Bảo Nhạc thêm vài lần.

Nhìn thấy vẻ mặt hoảng hốt xuất hiện trên những gương mặt kia, Vương Bảo Nhạc vô cùng hài lòng, thong thả nhét lại cái loa vào túi. Đây là một trong những bảo vật hắn luôn giữ bên mình. Sau khi thuộc lòng bộ tự truyện kia, hắn biết mỗi lần tranh cử đều sẽ có một màn diễn thuyết, cho nên một cái loa khuếch đại âm thanh là cực kỳ hữu dụng.

Đảo mắt nhìn đám người bị mình dọa sợ, Vương Bảo Nhạc ngẩng cao đầu ưỡn ngực đi thẳng về phía trước. Lúc ngang qua Liễu Đạo Bân, thấy Liễu Đạo Bân do dự một chút, mắt hắn ta nhìn chằm chằm cái túi đựng loa, sau đó ngoắc ngoắc tay với Vương Bảo Nhạc.

- Liễu Đạo Bân cũng hay ghê.

Vương Bảo Nhạc mắt sáng như sao, nhanh chóng ngồi xuống cạnh hắn ta.

Đến lúc này, mọi người trong học được mới tỉnh mộng, vừa muốn nổi giận mắng chửi tiếp thì nghe thấy tiếng chuông vang lên, một lão giả già nua, mái tóc bạc trắng, thân hình gầy gò, mặc đạo phục màu đen, chậm rãi bước nào.

Nét mặt lão lạnh lùng, dáng vẻ không mấy thân thiện đừng lại gần, luồng khí tức trên thân dần dần tản ra khiến người khác cảm thấy ngột ngạt không chịu nổi, làm cho tất cả học đồ trong học đường không khỏi run rẩy trong lòng, lập tức ngậm miệng, yên lặng dõi theo bước chân lão giả áo đen đang hướng về phía bục giảng.

Vương Bảo Nhạc cũng nhanh chóng nhìn theo.

Lão giả áo đen đảo mắt qua một lượt, rồi lạnh nhạt giới thiệu.

- Hệ Pháp Binh có ba học đường chính, lần lượt là học đường Linh Thạch, học đường Linh Phôi và học đường Hồi Văn. Còn lão phu là một trong năm vị giảng sư của học đường Linh Thạch, tên ta là Trâu Vân Hải.

- Bảng thạch bích bên cạnh lão phu là bảng Pháp Binh của học đường Linh Bạch. Mong rằng có một ngày, các trò có thể đề tên mình trên tấm bảng này! Còn giờ bắt đầu tiết học! Trước khi học luyện chế Linh Thạch, các trò phải hiểu rõ đạo lý sau đây đã.. Vì sao chúng ta phải luyện chế linh thạch? Tại sao mọi người đều muốn tu luyện Dưỡng Linh Quyết?



Lão giả vừa nói, vừa giơ tay lên tùy ý nắm bàn tay lại, một lát sau trong lòng bàn tay xuất hiện một hòn đá màu trắng sữa, to gần bằng một nắm tay.

Cảnh này khiến cho không ít học đồ chấn động, Liễu Đạo Bân hiểu biết hơn người, hít một hơi, ghé giọng nói nhỏ với Vương Bảo Nhạc.

- Trâu lão sư có pháp khí trữ vật!

Vương Bảo Nhạc mở to mắt, trước kia hắn từng nghe nói qua về pháp khí trữ vật nhưng chưa bao giờ được nhìn tận mắt. Hơn nữa ở ngoài kia cũng không có người bán, Phong Thânh nghe ngóng được một số tin tức, thì chúng có thể xuất hiện ngẫu nhiên trong các hội đấu giá lớn, mà định giá mỗi cái như vậy, đều là những con số hắn không thể nào tưởng tượng được.

Còn về hòn đá màu trắng sữa kia, tất cả học đồ đều không lấy gì làm lạ lẫm, nhất định đó là Đá Rỗng dùng trong tu luyện Linh Thạch.

- Ba mươi bảy năm trước, một thanh kiếm cổ từ vũ trụ bay đến, tạo ra sự thay đổi to lớn trong đất trời, xuất hiện một nguồn năng lượng mới, cũng chính là linh khí! Linh khí nồng đậm vô cùng, vì nó xuất hiện quá đột ngột, chưa bao giờ có từ trước đến nay, cho nên căn cứ theo những nghiên cứu, suy đoán của Liên Bang đưa ra, nếu linh khí này thẩm thấu xuống nền đất, qua mấy trăm năm tích tụ sẽ ảnh hưởng đến lớp đá trầm tích dưới lòng đất, hình thành nên mỏ Linh Thạch!

Lão giả áo đen chậm rãi giải giảng, hòn đá màu trắng trong tay không ngừng phát ra ánh sáng rực rỡ, phảng phất không khí xung quanh lão giả khẽ chuyển động, như thể có từng luồng linh khí vô hình đang bị hắn điều khiển, dẫn dắt thâm nhập vào bên trong và dung hòa hòn đá.

- Nhưng tính đến năm nay, năm ba mươi bảy của kỷ Linh Nguyên, còn cách mức độ hình thành mỏ Linh Thạch rất xa, cho nên muốn có Linh Thạch, chúng ta chỉ có thể tự mình chế tạo. Chính vì vậy các thế lực khắp nơi đều phát triển rộng rãi Dưỡng Linh Quyết, đã khiến nó trở thành công pháp toàn dân. Mục đích là biến tất cả mọi người thành thợ mỏ, chế tạo ra Linh Thạch, trở thành tiền tệ giao dịch. Sản xuất một số lượng lớn Linh Thạch, cung cấp cho toàn thế giới để đáp ứng nhu cầu tu luyện.

- Ngoài ra, sự dung hợp linh khí trong cơ thể mỗi người và các nhân tố khác sẽ ảnh hưởng đến mức độ tinh khiết của Linh Thạch, hay nói cách khác là có tư chất hay không. Ví dụ như muốn thi vào Bạch Lộc đạo viện thì cần phải luyện ra tinh thạch có độ tinh khiết trên bảy mươi phần trăm, còn với Phiêu Miểu đạo viện ta thì đầu vào thấp hơn một chút, nhưng ít nhất độ tinh khiết cũng phải trên năm mươi phần trăm.

Dựa theo lời hắn nói và sự biến hóa của Đá Rỗng, làm cho đám học đồ bên trong học đường líu hết cả lưỡi lại với nhau. Thật sự những điều này khác xa với những điều bọn họ vẫn nghe ngày thường. Chưa kể tư thái thong dong của lão giả lúc luyện Linh Thạch cũng đủ để khiến người khác kinh ngạc.

- Toàn bộ dân chúng đều là thợ mỏ.. Có thể vừa nói chuyện vừa luyện Linh Thạch..



Vương Bảo Nhạc lúc này cũng không hơn là bao. Trong lòng hắn kinh ngạc không kém. Hắn cũng có thể luyện Linh Thạch, nhưng mỗi lần luyện đều phải tập trung tuyệt đối, hơi phân tâm một chút thôi đã thất bại rồi.

Lão giả áo đen không để ý đến đám học trò đang thất kinh, vừa bình thản luyện chế Linh Thạch, vừa tiếp tục nói.

- Do vậy lại xuất hiện một vấn đề mới, Dưỡng Khí Quyết có quan trọng hay không?

- Ta có thể khẳng định với các trò rằng những gì người dân đang học chỉ là phần đầu của việc nạp linh, tác dụng là tăng cường thể lực, hấp thụ linh khí vào cơ thể. Mặc dù không thể nào tồn tại lâu trong cơ thể, chỉ cần một luồng gió thổi qua cũng có thể khiến linh khí trong cơ thể tản ra bên ngoài. Nếu cầm trong tay Linh Thạch rỗng, điều khiển ý niệm, có thể biến cơ thể thành vật dẫn, chế luyện ra Linh Thạch. Linh Thạch cũng chia cấp phẩm như hạ phẩm, trung phẩm và thượng phẩm – chính là Linh Thạch tốt nhất – Linh Thạch bảy màu!

- Mà phần sau chỉ có những người tu luyện khí của Pháp Binh mới có thể tiếp cận được. Bởi vì bên trong mảnh vỡ chuôi kiếm chứa Dưỡng Khí Quyết, vốn là giảng thuật luyện khí! Chẳng qua vì phần đầu kèm theo tác dụng luyện Linh Thạch nên mới bị phát tán rộng rãi, toàn dân tu luyện.

Lão giả áo đen chầm chậm giải thích, nói đến đây hắn vung tay một cái, hòn Đá Rỗng sáng lấp lánh bỗng hóa thành tro bụi bay đi mấy, cuối cùng bên trong lộ ra một khối hình thoi bé hơn rất nhiều.. Linh Thạch!

Linh khí chuyển động, hào quang tỏa sáng!

- Phần sau tuy có tốt, nhưng nếu không thể luyện chế ra Linh Thạch tinh khiết trên tám mươi phần trăm thì không có tư cách để học. Sau này trong học đường của lão phu, không bàn phần sau, chỉ nói đến phương pháp luyện thạch ở phần đầu mà thôi!

Cả học đường im phăng phắc, ai nấy đều chăm chú nhìn Linh Thạch trong tay lão giả, họ có cảm giác nếu so sánh viên Linh Thạch bảy màu này, thì Linh Thạch họ luyện gia như hàng giả vậy!

- Trong lúc nói chuyện vẫn có thể luyện ra Linh Thạch tinh khiết ít nhất chín mươi phần trăm.. Trâu lão sư này, ngoài thân phận giảng sư ra chắc hắn phải có thân phận hiển hách khác!

Vương Bảo Nhạc hít sâu một hơi, tiết học hôm nay dường như đã mở ra một cánh cửa mới cho hắn!
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục