Tam Thốn Nhân Gian/ Chương 19: Dùng tài trí phản kích! (2)
Mục lục
16.5px
Tam Thốn Nhân Gian

Chương 19: Dùng tài trí phản kích! (2)

Vương Bảo Nhạc hít một hơi, tiến lên một bước, ôm quyền trầm giọng thưa.

- Kỳ khảo sát vừa qua, trò đã có hành vi gian lận rất nghiêm trọng trong khu khảo hạch. Dựa theo quy định của đạo viện, lẽ ra phải xóa bỏ tư cách học viên ngay lập tức. Nhưng vì ngươi là học đồ được đặc cách nên mới đưa ngươi đến đây dự cuộc họp này.

Lão giả áo đen dứt lời, dường như không muốn cho Vương Bảo Nhạc cơ hội giải thích, lập tức quay đầu tứ phía nhìn các lão sư khác.

- Các vị đồng đạo, hiện tại có thể bắt đầu rồi. Đối với hình phạt dành cho Vương Bảo Nhạc, ta đề nghị thu hồi lại quyền hạn học đồ đặc cách, xóa bỏ tư cách học viên, thông báo cho các đạo viện còn lại, vĩnh viễn không được theo học!

Một câu lạnh nhạt, chắc chắn như đinh đóng cột này được nói, khiến cho Vương Bảo Nhạc biến sắc. Trong đầu thầm nghĩ, mình với gặp lão đầu này lần đầu tiên đã gây thù chuốc oán gì đâu, sao hắn lại ác độc như thế, chẳng phải muốn phá hủy tiền đồ của hắn sao?

Cả đại điện chìm vào yên lặng. Lúc sau có một lão sư giọng điệu lạnh lùng cất tiếng.

- Xóa bỏ tư cách học viên là hoàn toàn chính khác. Kẻ vô sỉ đê tiện như thế không có tư cách tiến vào đạo viện!

- Không sai, lão phu cũng đề nghị hình phạt xóa bỏ tư cách!

- Mặc dù hình phạt như thế có phần nặng quá, nhưng nếu không nghiêm trị, để cho loại hình vi thế này tiếp diễn là vô trách nhiệm đối với Liên Bang.

Các lão sư lần lượt nói ra đề nghị của mình, đối với bọn họ thì Vương Bảo Nhạc chẳng qua chỉ là một học đồ bình thường, có cũng được, không có cũng chẳng sao. Lão giả áo đen đã quyết rồi nên bọn họ cũng không cần phải phán đổi gì nữa.

Sau khi nghe ý kiến của các vị lão sư, Vương Bảo Nhạc chậm rãi hít thở, cả người không nhúc nhích như thể bị dọa đến ngây người. Chỉ là hai tay nắm chặt khiến cho lão râu dê nhìn thấy mà thở dài.

- Lấy lại thân phận học đồ đặc cách là được, ai cũng mắc sai lầm, không cần phải trừng phạt nghiêm khắc quá như vậy!

Sau khi lão râu dê nói vậy, vì xung quanh chẳng có mấy ai tán thành, nên đề nghị của hắn nhanh chóng bị lời của các lão sư khác phủi sạch. Toàn bộ đại điện đều chỉ còn tiếng đề nghị xóa bỏ tư cách học đồ ồ ạt như sóng tràn.

Duy có lão y sư vẫn im lặng không nói. Lão giả áo đen muốn tiến đến hỏi ý kiến của lão y sư, vừa đứng dậy định tuyên bố kết quả thì Vương Bảo Nhạc bỗng ngẩng đầu, trong mắt lộ ra đau đớn và phẫn nộ.



- Kính thưa các lão sư, có thể cho ta một cơ hội để nói rõ không?

Lão giả áo đen nhíu mày, sở dĩ hắn tàn nhẫn như vậy cũng bởi vì hắn đã nhắm một học đồ đặc cách khác cho hệ Pháp Binh rồi. Nhưng chưa kịp làm gì đã bị Vương Bảo Nhạc cuỗm mất. Cho nên lúc này hắn chỉ hừ nhạt một cái, tính kệ hắn không quan tâm nhưng lại nghe Lô lão y sư nói.

- Trò nói đi!

Sau khi lão y sư cho phép, lão giả áo đen chỉ có thể im lặng đồng tình, hướng mắt về phía Vương Bảo Nhạc.

- Thưa các vị lão sư, quả thật em biết tất cả mọi thứ bên trong khảo hạch đều là giả. Nhưng ta có thể làm gì?

Vương Bảo Nhạc hít một hơi thật sâu, cơ thể run rẩy không tự chủ được.

- Chẳng lẽ ta lại nói mọi chuyện với các bạn học sao? Nói đây chỉ là khảo hạch, đây là giả? Ta có thể sao?

Nói đến câu cuối cùng, hắn gần như hét to. Không đợi các lão sư xung quanh quát mắng, dưới tâm trạng kích động, Vương Bảo Nhạc tức giận nói to.

- Một khi ta nói cho các ban khác biết tất cả chỉ là khảo hạch của đạo viện, như vậy chẳng phải bao nhiêu công sức đổ sông đổ bể sao? Đến lúc đó ta trở thành tội đồ của đạo viện, vậy các vị lão sư nói cho ta biết, ta phải làm gì?

- Thời điểm nguy hiểm, nhìn thấy các bạn học khác, người bị thương, kẻ đổ máu. Ta lại không thể nói với họ đây là giả, mà chỉ có thể lao đi cứu bọn họ. Chẳng lẽ ta cứu là sai? Các vị nói cho emta biết đi, ta nên làm gì mới phải?

Trên trán Vương Bảo Nhạc nổi rõ lằn gân xanh tím, cả người run rẩy kịch liệt, như thể muốn trút toàn bộ phẫn nộ và đau đớn mấy ngày này chịu đựng ra bên ngoài.

- Cứu người là sai sao? Không nên cứu người sao? Chẳng lẽ trong mắt mọi người, nếu đã biết đây là giả, Vương Bảo Nhạc ta phải cân nhắc xem mình có gian lận hay không, tính toán xem ta được gì mất gì, trơ mắt thờ ơ nhìn đồng đội khóc lóc, bị thương, thiệt mạng sao? Ta vẫn là một con người!

Vương Bảo Nhạc gần như gào lên, cảm xúc hắn lúc này đều hoàn toàn bùng nổ, bên trong đại điện vang vọng tiếng hắn gào thét.

Giờ phút này tất cả lão sư đều ngẩn người không biết phải phản ứng ra sao.



- Các vị lão sư cho rằng ta chỉ biết diễn trò, nhưng ta muốn hỏi các vị một câu, nếu đổi lại là các vị thì các lão sư sẽ làm gì? Trơ mắt mặc kệ bằng hữu mình chết, hay là giống ta, đi cứu bọn họ?

- Ta là học đồ của Phiêu Miểu đạo viện. Không bàn đến trên vì trời xanh hoán đổi nhật nguyệt, dưới vì lê dân bách tính an hưởng thái bình. Chỉ là Vương Bảo Nhạc ta cũng là một nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất!

Vương Bảo Nhạc nghẹn ngào, trong mắt lấp loáng bóng nước. Giơ tay phải lên đập bùm bụp thật mạnh vào ngực mình. Một câu nói này mang theo sự chân thành vô cùng, khiến cho không ít lão sư vì đó mà cảm động

Sau cùng, Vương Bảo Nhạc cười khổ sở, mở miệng nói hai câu càng làm mọi người thêm rung động.

- Nếu vì bằng hữu, xả thân quên mình bị coi là tội, ta nhận!

- Nếu thông minh tinh ý bị coi là tội, ta nhận!

- Nếu như vậy, đệ tử Vương Bảo Nhạc tình nguyện tiếp nhận hình phạt!

Trong nháy mặt toàn bộ đại điện lặng ngắt, tất cả lão sư đều hít sâu một hơi, nét mặt ai nấy đều thay đổi không ngừng, kinh ngạc nhìn về phía Vương Bảo Nhạc. Thật sự từng câu từng chữ hắn nói ra đều vì đại nghĩa, rất có đạo lý, như giáng thẳng vào tinh thần của mỗi người.

Chỉ có lão râu dê, tuy có xúc động theo dõi một màn kịch Vương Bảo Nhạc đang diễn trước mặt các vị lão sư khác, nhưng vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.

Mà lão giả áo đen thì nheo nheo cặp mắt, nhìn Vương Bảo Nhạc chằm chằm. Hắn muốn nói thêm gì đó nhưng không biết phải mở miệng thế nào. Bởi khi hắn nghe lời Vương Bảo Nhạc nói, tuy rằng có sơ sở nhưng lại khiến cho đạo đức và đại nghĩa gắn chặt với nhau. Mánh khóe này hắn biết rõ, bình thường đều có thể gặp qua ở mấy vị có chức quan lớn một chút, nhưng ở học đồ thì không thấy nhiều.

Nếu hắn phản đối, chẳng khác nào đối chọi với chính nghĩa cả. Cảm giác này khiến cho lão giả áo đen nghẹn lời không biết nói sao, lại liếc một vòng thu hết sắc mặt của mọi người vào tầm mắt, hắn biết Vương Bảo Nhạc đã qua được ải lần này rồi, thầm than khẽ một tiếng. Tưởng rằng có thể dễ dàng đập chết con kiến hôi, nhưng ai ngờ lắc mình một cái, xù lông thành nhím gai.

Lão y sư mỉm cười đầy ẩn ý, hai mắt nhắm nghiền lại.

Chỉ một lúc sau Vương Bảo Nhạc ra khỏi đại điện. Bên ngoài có đến ngàn người đang tập trung bâu quanh, trong đó không ít người ghen tỵ với thân phận học đồ đặc cách của hắn, cười trên nỗi đau của người khác, đang đợi để nhìn thấy bộ dạng đáng cười của hắn, ai ngờ từ trong đại điện truyền qua một giọng nói già nua, vang vọng khắp hệ Pháp Binh!

- Qua điều tra của đạo viện, học đồ Vương Bảo Nhạc không vi phạm quy định trong kỳ khảo hạch tân sinh vừa qua. Giữ lại thân phận học đồ được đặc cách, đây là thông cáo chính thức!
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục