Thái Nhất Đạo Chủ/ Chương 3: Những điều cần chú ý khi nuôi gà, Thọ!
Mục lục
16.5px
Thái Nhất Đạo Chủ

Chương 3: Những điều cần chú ý khi nuôi gà, Thọ!

Làm Chấp Sự ngoại môn, có cái cần tu vi, có cái phàm nhân cũng có thể đảm nhiệm.

Dù sao trong tông môn có rất nhiều việc lặt vặt, mà tu sĩ bằng lòng làm thì không nhiều.

Có được thân phận, có tích trữ rồi.

Lại xuống núi lấy vài tiểu thiếp.

Cũng coi như không uổng công đến đây.

Sau bữa tối, hắn đứng dậy đi ra ngoài sơn trang tản bộ để tiêu cơm, chủ yếu là vì mùi phân gà nồng nặc trong phòng ngủ quả thực có chút khó chịu.

Không biết Tôn lão kia chịu đựng thế nào mà sống được.

Khi hắn ngẩng đầu lẳng lặng nhìn tinh hà sáng rực trên trời,

Ở đằng xa, một đạo kiếm quang phóng lên cao!

Ngay sau đó, lại một hư ảnh người khổng lồ đứng trên không trung, chắp tay rống lớn.

Âm thanh chấn động cửu thiên.

- Đạo của ta đã thành!

Lôi đình ùn ùn, tinh hà ảm đạm!

Mà vài hơi thở sau, từng tiếng chúc mừng vang lên hết đợt này đến đợt khác, vang vọng khắp toàn bộ Đông Thánh Tông.

- Không biết đó là cảnh giới gì.

Vương Bạt hâm mộ nhìn về phía ánh đèn rực rỡ ở đằng xa.

Nhìn thật xa, mơ hồ có thể thấy từng đạo kiếm quang, bảo quang đang tụ tập lại.

- Đáng tiếc…

Vương Bạt cúi đầu, trong mắt tràn đầy vẻ buồn bã.

Điều bi ai nhất của con người, chính là tất cả mọi sự phồn hoa, đều không có liên quan gì tới ta.

Bị kích thích như vậy, hắn vốn định quay về phòng nghỉ ngơi, giờ phút này lại không có chút buồn ngủ nào.

Hắn dứt khoát không ngủ nữa, cầm một ngọn đèn dầu, đi khắp sơn trang đếm gà.

Hắn mất một lúc lâu mới đếm xong số lượng gà trong sơn trang.

Gà trống có 37 con.

Gà mái có 70 con.

Độ trưởng thành và sản lượng trứng do trời tối, đều không nhìn rõ được.

Nhưng số lượng này, lại khiến trong lòng Vương Bạt lập tức cảnh giác.



- Số lượng này không đúng!

- Trân Kê này sinh sôi rất khó.

- Nếu dựa theo thời gian trưởng thành của gà trống mà tính… nếu mỗi tháng đều phải bảo đảm thượng cống đủ số, vậy thì ít nhất phải có ba mươi sáu con gà trống ở các tháng tuổi khác nhau!

- Tương tự, gà mái là bốn năm trưởng thành, vậy thì ít nhất phải có bốn mươi tám con mới có thể lưu chuyển ổn định.

Tuy nhiên hiện tại, số lượng gà trống và gà mái đều không khớp!

Điều này có nghĩa là, nếu việc phối giống sinh sản không kịp thời, thì nhanh nhất là hai năm nữa, rất có thể về sau sẽ không thể thượng cống đủ số lượng.

Mà kết quả của việc không thể thượng cống đủ số lượng chỉ có một chữ, phạt!

Trên tờ giấy vàng không viết rõ sẽ phạt gì.

Nhưng Vương Bạt tuyệt đối không muốn lấy thân mình ra thử.

- Không được! Phải mau chóng xem tình hình đẻ trứng của gà mái!

Số lượng gà không đúng tạm thời còn có thể ứng phó, nếu sản lượng trứng cũng không đúng, đó mới là chuyện trước mắt.

Lúc này Vương Bạt hoàn toàn mất ngủ, ngay cả mùi phân gà cũng không còn chê, trực tiếp xắn tay áo đi vào góc chuồng bắt gà mái.

Kiếp trước, hắn đã theo mẹ học được một tay sờ trứng gà.

Chỉ cần tay đưa vào giữa bụng dưới của con gà, là có thể biết con gà này có sắp đẻ trứng hay không.

Nhưng điều hắn không ngờ tới là.

Hắn bắt một cái, lại bắt hụt!

Con gà mái lớn nhảy dựng lên, giống như chim bay vút lên mái hiên.

Có sự linh hoạt hoàn toàn không tương xứng với thân hình nặng nề của nó.

- Cục tác…

Con gà mái lớn đứng trên mái hiên lại quay đầu lại kêu cục tác về phía Vương Bạt, dường như đang cười nhạo hắn không đủ nhanh nhẹn.

Thế nhưng Vương Bạt lại không thể làm gì được.

Hắn chỉ là một phàm nhân, không thể bay lên được.

Mặc dù tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng may mà hắn cũng không rối rắm, lại chuyển mục tiêu sang một con gà mái khác.

Nhưng kết quả vẫn như vậy.

Hắn không tin, lại liên tục bắt mười mấy lần.

Khiến hắn câm nín là, hắn lại không bắt được một con gà nào cả!

- Không phải ta vô dụng, mà là con Trân Kê này quá chạy quá nhanh!



Trong lòng Vương Bạt tự biện giải.

Nhưng những con Trân Kê này quả thực không phải gà phàm tục, tốc độ và sức lực đều vượt xa những con gà mà hắn từng thấy trước đây.

Hắn lại thử bảy, tám lần nữa, kết quả vẫn thất bại.

Ngược lại còn khiến toàn thân hắn nồng nặc mùi hôi.

- Đừng bắt nữa, ngươi không bắt được đâu.

Giọng nói già nua đột nhiên vang lên phía sau Vương Bạt.

Vương Bạt quay đầu lại, liền thấy Tôn lão khoác trên mình bộ đạo bào đầy những miếng vá, đang lắc đầu.

- Làm phiền Tôn lão rồi, vừa hay ta không ngủ được, nên muốn xem tình hình đẻ trứng của gà…

Vương Bạt áy náy nói.

Tôn lão cũng không để ý tới hắn, y tự mình đi đến một góc khác.

Run rẩy đưa tay ra.

Ngay lập tức, trước ánh mắt kinh ngạc của Vương Bạt, y vươn tay nhanh như chớp, dễ dàng tóm lấy cánh của một con gà mái lớn.

Vặn ngược hai cánh lại, rồi ném cho Vương Bạt.

- Luyện tập Tráng Thể Kinh nhiều vào, thứ đó giúp cường thân kiện thể.

Trên mặt Tôn lão không có biểu cảm gì, nhưng vẫn mở miệng nói.

- Đa tạ Tôn lão!

Vương Bạt vội vàng đỡ lấy con gà mái lớn.

Trong lòng vô cùng phức tạp.

Vừa chấn động trước sự thâm tàng bất lộ của Tôn lão, vừa đau khổ vì sự vô dụng của mình.

Ngay cả một con gà cũng không bắt được.

Thế mà lại còn ảo tưởng cầu tiên vấn đạo.

Cũng may mắn là hắn đã dập tắt những suy nghĩ như vậy.

Trong lòng Vương Bạt âm thầm tự giễu.

Ngón tay thì thuận theo bụng tròn vo của con gà mái mà trượt xuống…

[Thọ nguyên mục tiêu: 19.2 năm]

[Thọ nguyên còn lại của bản thể hiện tại: 71.7 năm]

[Hạng mục có thể tiêu hao: Tạm thời không có]

[Hút/Lưu trữ?]
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục