Thần Nông Đạo Quân/ Chương 1: Ty Nông Tiểu Lại
Mục lục
16.5px
Thần Nông Đạo Quân

Chương 1: Ty Nông Tiểu Lại

Năm Cảnh Tân thứ mười lăm, cuối tháng năm, ngoại ô phía đông Cốc thành.

Mặt trời chói chang, mồ hôi như mưa, Triệu Hưng khom lưng, cắm từng cây mạ vào ruộng nước.

Mỗi lần hắn cắm một cây mạ, bên cạnh lại hiện lên từng dòng chữ số nhỏ.

【Cắm thành công một cây mạ, độ thuần thục Bối Dục Thuật cơ bản +1】

【Cắm thành công một cây mạ, độ thuần thục Bối Dục Thuật cơ bản +1】

【Cắm thành công một cây mạ, độ thuần thục Bối Dục Thuật cơ bản +1】

...

【Bối Dục Thuật cơ bản đạt cấp tối đa, ngươi lĩnh ngộ pháp thuật sơ cấp “Tráng Kiện Trưởng Thành”】

【Tráng Kiện Trưởng Thành: Pháp thuật sơ cấp】

【Tiến độ: (1/9999)】

【Hiệu quả: Tăng tốc độ hấp thu dinh dưỡng, rút ngắn thời gian trưởng thành của thực vật.

Lại cắm thêm hai khắc đồng hồ, Triệu Hưng đã mồ hôi đầm đìa, bèn lên bờ ruộng nghỉ ngơi, bổ sung nước.

Thế nhưng ánh nắng gay gắt, sự nóng nảy bồn chồn trong lòng không sao kìm nén được.

Thế là hắn đưa tay chỉ lên trời.

- Vù

Một luồng kim quang từ đầu ngón tay hắn bắn ra, tan biến ở độ cao ba bốn thước trên đỉnh đầu.

Ngay sau đó, một đám mây mù màu tro trắng hiện ra, lượn lờ trên đầu hắn.

【Ngươi thi triển pháp thuật “Hành Vân”, lần thi triển này kích hoạt Khí Vận Gia Trì, hiệu quả tăng gấp đôi, Hành Vân mười thước.】

【Pháp thuật sơ cấp “Hành Vân” độ thuần thục +2】

- Phù, giờ thì thoải mái hơn nhiều rồi.

Mây mù che khuất ánh nắng, tựa như một chiếc ô lớn, bao phủ Triệu Hưng trong bóng râm.

Triệu Hưng đi đâu, đám mây trên đầu cũng di chuyển theo đó.

Ngoại ô phía đông Cốc Huyện là công điền (ruộng công) của quan phủ, do Ty Nông Giám phụ trách; một phần chi phí ăn mặc tiêu dùng của quan viên đều từ đây mà ra.

Gần đến tiết Mang Chủng, những tiểu lại như Triệu Hưng có mặt khắp nơi ở ngoại ô phía đông.

Bởi vì “Mang Chủng bất chủng, tái chủng vô dụng”.

Ngoài ra, thu hoạch từ công điền không chỉ liên quan đến miếng cơm manh áo, mà còn quyết định liệu năm nay họ có thể được chuyển thành chính thức hay không, từ một tiểu lại không phẩm cấp trở thành Ty Nông Quan chính thức, đãi ngộ giữa hai vị trí này có thể nói là một trời một vực.

Từ khi xuyên không đến đây một năm trước, hắn phát hiện ra mình dường như đang ở trong phiên bản sơ khai của một trò chơi thần bí ở kiếp trước, nó đột ngột xuất hiện trên Trái Đất, không có tên, chỉ có một lối vào, bên trong như một thế giới thực, với độ tự do và chân thực cực cao, gây ra một chấn động quy mô lớn.

Hiện tại là thời kỳ Đại Chu Cảnh Đế, chính là phiên bản vương triều thịnh vượng, môi trường chung tương đối ổn định, so với các phiên bản sau này, hệ số an toàn gần như có thể nói là cao nhất.

Lợi thế là linh khí chưa hoàn toàn hồi phục, chỉ số chiến lực không quá cao đến mức vô lý, sẽ không xuất hiện tình trạng đại năng nào đó vung tay một cái là có thể đồ sát cả thành.



Dù sao cũng không còn là người chơi, trên bảng điều khiển không hề ghi là có thể hồi sinh.

Bất lợi là quá ổn định, thân phận ban đầu cũng bình thường, muốn tìm cơ hội với thân phận NPC trong trật tự xã hội ổn định thời kỳ đầu này là tương đối khó khăn.

- Kiếp trước chỉ mất hai ba ngày là có thể chuyển chức. Bây giờ ta đã mất gần nửa năm mà vẫn chưa thấy hy vọng.

- Thân phận ban đầu cũng chỉ tầm thường, khởi đầu là một cô nhi ở Từ Dưỡng Viện, sau đó được một gia đình giàu có nhận nuôi, tình cảnh cũng bình bình.

- Nghe nói kiếp trước có người chơi may mắn, vừa bắt đầu đã đầu thai vào nhà vương hầu tướng lĩnh…

- Không nghĩ nữa, nghỉ ngơi một lát rồi cố gắng thêm, năm nay có hoàn thành được nhiệm vụ chuyển chức hay không, phần lớn phải xem vào mảnh ruộng này rồi.

Triệu Hưng tìm một đống cỏ khô, gom một ít rơm rạ để kê, định bụng nghỉ ngơi, chờ nguyên khí hồi phục.

Lại bắt gặp một thanh niên mặc áo đơn theo kiểu chế thức, đầu đội mũ rơm, đang đứng ở đống cỏ phía trước vẫy tay với mình:

- Triệu huynh, lại đây.

Triệu Hưng bước nhanh về phía người đó:

- Tử Dư, ngươi cũng đến nghỉ ngơi à?

Trần Tử Dư, cũng là một trong những tiểu lại của Ty Nông Giám, trong một năm xuyên không, Triệu Hưng thân với hắn nhất. Quan hệ của mọi người vừa là đồng liêu, cũng coi như đồng môn, bởi vì giai đoạn này trọng điểm không phải là làm thuê, mà là học tập nhiều hơn, cố gắng sớm ngày “lên bờ”, không cần phải làm công việc chân lấm tay bùn này nữa.

Bên cạnh hắn còn có một thiếu niên đang nằm, tên là Tiền Đông, cũng là người quen.

Trần Tử Dư ngậm một cọng cỏ, nhiệt tình chào hỏi:

- Mới đến một lát, huynh trưởng cứ dùng đám mây này của tiểu đệ mà hóng mát là được, không cần lãng phí thêm một phần nguyên khí đâu.

- Cũng được.

Gật đầu, Triệu Hưng tán đi đám mây trên đầu, rồi nằm xuống bên cạnh Trần Tử Dư.

Vừa nằm xuống đã nghe đối phương than thở:

- Rõ ràng mới Lập Hạ, mà thời tiết ở Cốc thành này đã nóng nực như vậy, ở ngoại ô phía đông ngay cả một cái cây hơi lớn một chút cũng bị các đại nhân Ty Nông Giám chặt hết rồi, muốn hóng mát cũng phải tự mình dùng pháp thuật.

Triệu Hưng cười nói:

- Đây cũng là một cách rèn luyện mà.

- Muốn mát mẻ có gì khó, xem ta đây.

Tiền Đông ném chiếc mũ rơm đang dùng để quạt gió, ra vẻ ta đây nghiêng đầu chỉ lên trời:

- Phong lai (gió tới)!

Trần Tử Dư có chút kinh ngạc:

- Tiền huynh, ngươi đã học được Khởi Phong rồi sao?

Tiền Đông cười gian, nhặt lại chiếc mũ rơm, quạt về phía Trần Tử Dư:

- Ngươi xem, chẳng phải gió đã đến rồi sao?

Lúc này hắn mới hiểu ra mình bị tên này lừa, bèn vơ một nắm cỏ khô cù vào cổ Tiền Đông:



- Hay cho tên Tiền Đông nhà ngươi, dám lừa ta, không quạt gió cho ta một khắc đồng hồ, ta và ngươi không xong đâu!

- Ấy, đừng cù nữa, Tử Dư bớt giận, ta quạt cho ngươi là được chứ gì.

- ...

Tiếng cười đùa của hai người khiến đám mây trên đầu cũng rung động theo, nhìn cảnh này, Triệu Hưng không khỏi có chút cạn lời.

Trời nóng nực thế này hai người các ngươi có thể đừng mờ ám như vậy được không?

Đang định mở miệng, Tiền Đông lại nói trước:

- Được rồi, ngươi mà không dừng tay, Triệu huynh lại sắp khiển trách chúng ta vô học, không có chút đứng đắn nào rồi.

Triệu Hưng lười biếng nói:

- Đừng mà, hai người cứ tiếp tục đi. Tốt nhất là đánh nhau một trận, đánh cho cả hai cùng bị thương, bớt đi người cạnh tranh chức Ty Nông với ta, cơ hội lên bờ của ta năm nay sẽ lớn hơn một chút.

- Huynh trưởng lại nói móc rồi…

Nghỉ ngơi một khắc đồng hồ, Triệu Hưng cảm thấy nguyên khí dần hồi phục, định bụng chợp mắt thêm một lát rồi tiếp tục kế hoạch lớn chuyển chức của mình.

Thế nhưng đúng lúc này, đám mây trên đầu đột nhiên tan đi, ánh sáng chói mắt đột ngột chiếu vào mí mắt.

- Sao vậy Tử Dư, thu hồi đám mây cũng không nói một tiếng…

Tiền Đông vẫn còn đang cằn nhằn. Triệu Hưng lại chống khuỷu tay ngồi dậy, mắt hơi nheo lại, nhìn về phía trước.

Một đám mây đen khổng lồ trải dài gần ngàn thước từ từ cuộn tới từ phía trước, trên một đống thóc phía dưới tầng mây đó, có một bóng người cao ráo đang đứng.

Pháp thuật Hành Vân có tính bài trừ, chính kẻ này đã đánh tan và hấp thụ Hành Vân của Trần Tử Dư.

Bất ngờ bị cắt ngang thi pháp, cơ thể Trần Tử Dư hơi run rẩy, vì bị phản phệ cho nên nguyên khí đã bị tổn thương nhẹ.

- Lại là Lý Thừa Phong, tên ngụy quân tử này! Đồ chết tiệt!

Trần Tử Dư tức giận nhìn chằm chằm bóng người trên đống thóc phía trước.

Tại sao lại nói là ngụy quân tử ư?

Bởi vì giọng nói của Lý Thừa Phong nhờ vào pháp thuật Khởi Phong mà khuếch tán ra xung quanh.

- Chư vị đồng liêu, có thể tới dưới đám mây mù của Lý mỗ đây để nghỉ ngơi, lát nữa sẽ có một trận mưa nhỏ, giúp chư vị tẩy trần.

Không chỉ pháp thuật của Trần Tử Dư bị đánh tan, mà còn không ít người khác cũng bị ảnh hưởng.

Nhưng hắn lại đoàn kết được phần lớn mọi người, giúp họ tiết kiệm nguyên khí, không ít người vì thế mà vỗ tay khen ngợi, ca tụng Lý Thừa Phong có phong thái quân tử.

- Kẻ này vừa kéo vừa đạp, thật đúng là buồn nôn! Ngày thường đã thích thể hiện bản thân, hoàn toàn không để ý đến cảm nhận của người khác. Có lần ta tìm hắn nói lý lẽ, người khác còn nói ta hẹp hòi, ghen tị với danh tiếng quân tử của hắn… Ta ghen tị với hắn ư? Ta nhổ vào!

Trần Tử Dư hận thù nói.

Tiền Đông cũng lắc đầu:

- Nếu hắn thật sự là quân tử thì cũng thôi. Thế nhưng hắn xuất thân từ gia tộc lớn, lại chỉ giao du với con nhà giàu, trước mặt một kiểu sau lưng một kiểu. Chưa thành Ty Nông Quan chính thức mà đã ra vẻ bề trên, thật khiến người ta buồn nôn. Năm sau nếu hắn trở thành cấp trên trực tiếp của chúng ta, không biết sẽ hành hạ cấp dưới thế nào nữa, haizz…

Triệu Hưng cũng đồng tình với cách nhìn của hai người, chỉ đành vỗ vai an ủi:

- Ta cũng thấy hắn ngứa mắt, nhưng có oán trách cũng vô dụng, thực lực mới là căn bản. Cứ cố gắng làm việc, sớm muộn gì cũng có ngày vả mặt hắn.
Hết chương
Chương trước
Chương sau
Mục lục