Thần Nông Đạo Quân/ Chương 10: Bái sư gia luyện, tiểu thử khảo hạch
Mục lục
16.5px
Thần Nông Đạo Quân

Chương 10: Bái sư gia luyện, tiểu thử khảo hạch

Đan xong người rơm đầu tiên, động tác của nó lắc lư, đứng không vững.

Đến người rơm thứ hai, tuy bước đi tập tễnh nhưng thân hình đã ổn định.

Người rơm thứ ba, đi lại đã nhanh nhẹn hơn.



Đợi đến khi Tiết Văn Trọng từ tiền viện quay lại, liền thấy trong hậu viện đã có một người rơm chạy như bay; người rơm thứ hai thì nhảy nhót giữa các đống rơm; người rơm thứ ba đu xích đu dưới gốc hòe; người rơm thứ tư đang đảo lúa; người rơm thứ năm thì làm cỏ trong vườn rau.

Dù vẫn còn vài “sản phẩm lỗi” làm đổ rổ rau, va vào sào phơi, làm gà vịt hoảng loạn, nhưng Tiết Văn Trọng đều bỏ qua.

Ông chỉ chăm chú nhìn mấy người rơm đã có thần thái, nhanh chân bước tới bên Triệu Hưng đang dựng lại sào phơi và nhặt rổ rau:

- Ta ra ngoài chưa đến nửa canh giờ, ngươi đã làm ra từng này rồi?

Triệu Hưng nhìn hậu viện hơi bừa bộn, có chút áy náy:

- Xin lỗi Tiết lão, con sẽ dọn dẹp ngay, chỉ là có một con vịt đã bay ra ngoài hàng rào… Con bồi thường cho ngài con khác nhé!

Những nếp nhăn trên mặt Tiết Văn Trọng vì nụ cười mà tụ lại, ông vỗ vai Triệu Hưng:

- Một con vịt thì có là gì? Đừng bận tâm!

Ông lại vỗ vai Triệu Hưng:

- Cố gắng lên, kỳ đánh giá mùa đông tranh lấy hạng giáp thượng, sang năm qua được khảo hạch ở miếu, chính thức nhập quan, nhất định sẽ có chỗ cho ngươi.

Triệu Hưng hơi sững lại, nhận ra lão Ty Nông không trách mình, liền mỉm cười chắp tay:

- Đa tạ lão sư.

- Chỉ là Ty Nông Giám cao thủ đông như mây, thân phận ta lại thấp kém, chưa chắc đã tranh nổi…

Tiết Văn Trọng nghe ra ý tứ trong lời Triệu Hưng, ý chỉ mấy vị Ty Nông khác nhận đồ đệ, mở lớp riêng, dốc lòng chỉ điểm.

- Ngươi có thiên tư như vậy, trước kia ta lại bỏ qua, đó là lỗi của ta. Từ nay mỗi ngày ngươi có thể đến hậu viện học thêm một canh giờ.

Triệu Hưng vừa rồi cố ý nói bóng gió là để đạt được hiệu quả này, lời Tiết Văn Trọng nói đã coi mình như đệ tử, hắn sao lại không biết thuận nước đẩy thuyền?

Lập tức đổi cách xưng hô, chắp tay bái:

- Đệ tử đa tạ lão sư đã dạy bảo.

Tiết Văn Trọng cũng là cảm xúc dâng trào, trước đây ông không tranh không giành, nhưng về già gặp được mầm non tốt, cũng có chút động lòng, liền nghiêm túc nhận lễ:

- Ngươi cứ chăm chỉ, đừng phụ thiên tư, làm việc cho tốt, sớm muộn gì cũng có ngày thành công. Người khác thế nào ta không quản, nếu sang năm ngươi vẫn chưa vào được, ta sẽ lui về nhường chỗ cho ngươi!

Nếu là lãnh đạo khác nói, Triệu Hưng chắc chỉ nghĩ là vẽ vời.

Nhưng Tiết Văn Trọng nói thì đáng tin, một là ông vốn trọng chữ tín, hai là tuổi đã cao, vốn có thể chọn lui về bất cứ lúc nào.



Nếu đến lúc đó thiếu chỉ tiêu mà Triệu Hưng lại vừa đúng ở ranh giới, rất có thể ông sẽ thật sự nhường vị trí.

- Đa tạ lão sư, con nhất định sẽ cố gắng, không phụ kỳ vọng của người.

Ba ngày tiếp theo, Triệu Hưng học thêm được bốn phương pháp đan người rơm mới từ Tiết Văn Trọng.

Ngay cả Tiết Văn Trọng cũng kinh ngạc với tốc độ tiến bộ của Triệu Hưng, bởi lẽ hắn luyện Liễu Truyền Biên Pháp chỉ trong một canh giờ mỗi ngày mà thôi!

Triệu Hưng cũng cảm khái trong lòng:

- Khí vận và bảo vật cùng gia trì, chẳng những tu luyện nhanh hơn mà còn được lão Ty Nông coi trọng, Đại Mộng Học Cung quả là nơi tốt, chỉ cần được hưởng chút lợi nhỏ thôi đã thay đổi lớn như vậy.

Chỉ có điều mấy đêm nay hắn thử vào lại Đại Mộng Học Cung thì phát hiện ngay cả Vấn Tâm Đài cũng ẩn đi mất, không biết có phải vì mình còn yếu, chưa có cửa ải phù hợp để vượt qua.

Lúc này Triệu Hưng đang đi trên cánh đồng phía đông.

Tiểu lại của Ty Nông thường buổi sáng học tập, buổi chiều lao động.

Ngoài ra còn có việc khuyến nông, nghiệm thu… và các công việc phụ trách ruộng đất, tất nhiên tùy vào cấp trên phân công.

Người đông có mặt lợi mặt hại, dưới trướng Tiết Văn Trọng thì nhẹ nhàng hơn. Vì đông người nên việc vặt chia đều, không đến nỗi bận rộn.

Như vậy có thể dành nhiều thời gian hơn cho học tập, chuẩn bị thi cử.

Chuyển chức Ty Nông quan có nhiều phần.

Một là sản lượng thu hoạch ở địa bàn phụ trách, phần này do nha huyện thống kê, không do Ty Nông Giám quản.

Đa số các hương trấn chênh lệch không nhiều, nhưng cũng có ruộng tốt ruộng xấu, ai được khu vực tốt thì thuận lợi hơn, mà Tiết Văn Trọng không tranh giành, nên ruộng tốt đều bị các Ty Nông khác phân chia hết.

Hai là đánh giá đức hạnh, bao gồm rất nhiều thứ như hoàn thành nhiệm vụ cấp trên giao phó, thái độ học tập, danh tiếng… Không có tiêu chuẩn cụ thể, vì quyền quyết định nằm ở cấp trên.

Ba là đánh giá năng lực, dựa trên nội dung hai mươi bốn tiết khí, trong đó bốn mùa tám tiết là bắt buộc: Lập Xuân, Xuân Phân, Lập Hạ, Hạ Chí, Lập Thu, Thu Phân, Lập Đông, Đông Chí; các tiết gieo trồng và thu hoạch quan trọng cũng nằm trong phạm vi khảo sát.

Ví dụ như một tháng trước là kỳ thi Mang Chủng, kiểm tra việc gieo cấy lúa Nguyên Đạo cuối cùng và tỷ lệ sống sót.

Người ra đề và chấm thi đều là chính cửu phẩm Ty Nông, là Trần Thời Tiết.

Ba phần này hợp lại thành “điểm thường ngày”, ai điểm cao sẽ được Ty Nông Giám đề cử lên Nam Dương phủ, ba phần hợp nhất gọi là “đánh giá mùa đông”.

Đánh giá mùa đông đôi khi còn thi thêm một lượt, tùy tình hình, chủ yếu xem toàn Nam Dương phủ năm đó thế nào. Nếu vượt được các phủ khác, triều đình phân nhiều chỉ tiêu thì có khi khỏi phải thi nữa.

Sang năm đầu xuân còn phải trải qua một kỳ khảo hạch ở miếu.

Do triều đình ra đề, tiếp tục sàng lọc các chỉ tiêu từng phủ gửi lên.

Qua được khảo hạch miếu mới coi như xong xuôi.

Sau đó là “chính thức nhập quan”, triều đình ban chiếu thư bổ nhiệm, vào thần miếu nhận lễ rửa khí vận, trở thành một phần của hệ thống khí vận trong vương triều Đại Chu.

Nói trắng ra, đây là một chuỗi nhiệm vụ chuyển chức liên hoàn.



Kiếp trước Triệu Hưng cũng chuyển chức đúng vào thời Cảnh Đế, nên rất quen thuộc quy trình này, thời kỳ này vẫn khá khó.

Đến phiên bản phục sinh thì dễ hơn nhiều.

Nhưng khó cũng có cái hay, nhiều thứ về sau là tuyệt bản.

- Ta có khí vận và bảo vật gia trì, chuyển chức lên bờ chắc không khó.

Triệu Hưng tự tin, nhẹ nhàng bước về phía công điền.

Hạ chí đã qua, Tiểu Thử (ngày 6, 7, 8 tháng 7) sắp đến.

Công điền của nha huyện, lúa Nguyên Đạo đã bắt đầu chín.

Năm nay, phần đánh giá năng lực của kỳ đánh giá mùa đông không kiểm tra “Hạ chí”, vậy Tiểu Thử chắc chắn sẽ không bỏ qua, nếu không sẽ thiếu lượt khảo sát cơ bản.

Lúc này, đa số tiểu lại Ty Nông Giám đều kéo ra công điền, kỳ thi đến là không đợi ai, nên công điền Cốc thành giờ đã đông nghịt tiểu lại chờ đợi.

- Ai nấy đều chờ thi Tiểu Thử, giống hệt cảnh kiếp trước ta đi học đại học, tranh nhau đăng ký môn tự chọn.

Triệu Hưng nhìn quanh, cảm thấy rất giống cảnh cũ.

Cũng phải thôi, thiếu một đợt điểm không đến mức bị loại, nhưng ảnh hưởng rất lớn. Không ai dám chắc thiếu một môn mà vẫn đủ điểm đậu.

Triệu Hưng bước vào phạm vi công điền, rõ ràng cảm nhận được hơi nóng bốc lên, mồ hôi túa ra, dù đã dùng pháp thuật Hành Vân che nắng cũng khó mà chịu nổi.

Chờ một lát, hắn thấy Trần Tử Dư, Tiền Đông, Lý Thừa Phong, Văn Nam Tinh… cũng đều đã đến.

Không ai ngoại lệ, tất cả đều ngồi thở dốc bên bờ ruộng, nóng đến mức lè lưỡi thở như chó.

- Rõ ràng mới Tiểu Thử mà trời đã nắng chẳng kém gì Đại Thử (một trong 24 tiết, khoảng 22, 23, 24 tháng 7, là khoảng thời gian nóng nhất ở Trung Quốc), Trần Ty Nông đúng là thích chơi khó người khác, huynh trưởng đoán xem lần này ra đề gì?

Trần Tử Dư hỏi.

- Ta biết sao được, chẳng phải ngươi cũng họ Trần à?

- Cùng họ thì sao, người ta là lưu quan, quê tận Tây Sơn phủ, liên quan gì đến ta.

Trần Tử Dư bĩu môi.

- Thôi bớt nói, chờ đi.

Tiền Đông yếu ớt phe phẩy nón rơm.

Đúng lúc mọi người đang nóng đến rũ rượi, bỗng phía nam vang lên tiếng xôn xao.

- Mau nhìn kìa, cái gì vậy?!

- Đề thi, đề thi tới rồi!

- Trời ơi, không ngờ lại là...
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục