Thần Nông Đạo Quân
Chương 20: Minh mâu dạ thị, ngũ hành quan vật
Ánh đèn lay lắt, Triệu Hưng nhìn chằm chằm trang sách chập chờn, tầm nhìn trước mắt dần sáng lên.
Vốn tưởng chỉ là dao động bình thường, không ngờ cảm giác sáng lên càng lúc càng mạnh, đến một khắc nào đó thì hoàn toàn như ban ngày.
- Ơ?
Triệu Hưng ngẩng đầu, đặt sách xuống, đảo mắt nhìn quanh.
Hắn phát hiện bên ngoài vẫn chưa sáng, vẫn là đêm khuya, trên hoàng lịch cũng hiển thị giờ Tý, không có gì khác lạ.
Nhìn lại ghi chép trên bảng thuộc tính, không khỏi bừng tỉnh.
【Ngươi đọc đêm “Bản Thảo Kinh”, thiên địa nguyên khí nhập mắt, lĩnh ngộ pháp thuật “Minh Mâu Dạ Thị“.】
【Minh Mâu Dạ Thị: Pháp thuật sơ cấp】
【Độ thuần thục: 20/9999】
【Hiệu dụng: Đêm tối có thể thấy vật, nhìn xa ngàn mét.】
- Một pháp thuật đa năng, không ngờ lại học được nó.
Triệu Hưng khẽ cười, không ngờ mới đọc một lát mà đã có thu hoạch, hơn nữa lại là một kỹ năng rất hữu dụng.
- Có điều Tụ Nguyên của ta cũng sắp đạt đến tam giai, cũng đến lúc có được pháp thuật này rồi.
Minh Mâu Dạ Thị là một pháp thuật thích ứng, vừa là bị động, vừa có thể chủ động thi triển. Có thể tùy môi trường xung quanh để thích ứng thay đổi.
Cửu phẩm cảnh giới cơ bản ai cũng có trang bị này, chưa nhập phẩm cũng có tỷ lệ nhất định có được, trong đó nghề võ giả dễ có được nhất, Tụ Nguyên nhất giai là có thể, vì thiên địa nguyên khí của họ chủ yếu là nâng cao thể phách, Ty Nông thì muộn hơn một chút.
- Tính thực dụng rất mạnh, sau này có thể tiến giai thành “Minh Sát Thu Hào”, không chỉ quan sát được động tĩnh, dao động thiên địa nguyên khí nhỏ bé hơn, thậm chí còn nắm bắt được hoạt động tâm lý của người khác, nhưng chỉ hiệu quả với người cảnh giới thấp hơn mình.
Triệu Hưng thầm nghĩ.
Nếu là cùng cảnh giới, hoặc cảnh giới cao hơn, thiên địa nguyên khí của bản thân liền thành một thể, có thể khóa lại không cho thoát ra, rất khó phát hiện, hoạt động tâm lý lại càng khó nắm bắt.
- Mạnh hơn nữa thì có Minh Cảnh Vấn Tâm của nghề Tư Khấu, thẩm vấn phạm nhân thì thôi rồi.
Có Minh Mâu Dạ Thị, Triệu Hưng đọc sách cũng dễ hơn nhiều.
Tiếp tục nghiền ngẫm Bản Thảo Kinh, Đại Quan Mộc và Bách Thảo Cương.
Nghề Ty Nông, mục tiêu cuối cùng đều là bồi dưỡng mùa màng, ba quyển sách này giới thiệu và phân loại thực vật trong thiên địa.
Phân loại theo hiệu dụng, có loại dược dụng, loại thực dụng, loại chăn nuôi.
Lại có phân chia “khoa”, “cương”, “hệ”, “môn”, “loại”.
Ví dụ như Triệu Hưng đang xem một trang của Bản Thảo Kinh, nhắc đến một loại thực vật thần kỳ, tên là “cỏ roi ngựa”, còn gọi là cỏ hồi hồn, có thể chữa trị tổn thương hồn phách, được xếp vào loại cỏ bản cương.
Lật một trang, Triệu Hưng lại thấy một cái tên quen thuộc.
- Trong Mộc Cương có kể ở một ngọn núi kỳ lạ nào đó của Minh Đạo Châu, có một loại thực vật gọi là “nấm đổi màu”, có thể đổi màu, hòa làm một với môi trường, chạm vào thì nổ, nổ thì sinh ra độc khí, có thể khiến người ta mù mắt, trúng độc, hôn mê, nặng thì tử vong.
Nấm đổi màu, kiếp trước Triệu Hưng trồng rất nhiều, lớn nhanh, dễ sống, không đắt, hiệu quả lại tốt, đúng là món mà người chơi Ty Nông thích trồng để gài người.
Phân theo loại, có loại nguyên sinh (vốn có trong thiên địa), loại diễn sinh (do con người tạo ra).
Còn có phân theo thuộc tính ngũ hành phong lôi, ví dụ như “Tử Điện Trúc” mà Triệu Hưng từng trồng kiếp trước.
Ngũ hành thuộc lôi, đốt trúc có thể phóng ra điện tím tấn công, là loại có khả năng công phạt mạnh trong hệ trúc.
Nhược điểm của người chơi Ty Nông thời kỳ đầu là chỉ có thể đánh trận địa, phòng thủ, cần phải bố trí trước. Vì thực vật không thể di chuyển.
Nhưng Tụ Nguyên đến ngũ thập giai thì hết phiền não này.
Vì có thể “đan điền dục chủng”, khai phá một mảnh đất thuần nguyên nhỏ, tương đương với một căn cứ dự trữ di động.
Gặp kẻ địch có thể “thuần nguyên chiếu ảnh” vào thế giới thực, khiến thực vật xuất hiện ở một vị trí nào đó, cắm rễ vào thế giới thực, cơ bản là có thể làm tới miểu phóng (phóng trong nháy mắt).
Vung tay một cái là có ngay một đội quân thực vật!
Đến phiên bản phục sinh thì lại càng tuyệt vời, trực tiếp ươm mầm trong nội cảnh địa, có được nhiều thực vật thần kỳ hơn, thậm chí có thể cắm rễ vào hư không, hoàn toàn thoát khỏi ảnh hưởng của địa hình, môi trường, đó là thời kỳ mạnh mẽ nhất của Ty Nông phái Bản Ngã…
- Đúng là nhớ nhung mà, không biết có sống đến lúc đó được không.
- Hệ thống khí vận vương triều, thọ mệnh đế vương dài nhất ngàn năm, thọ mệnh quan viên dài nhất là Bành Tổ của triều Ân, thọ tám trăm năm.
- Cái gông này về sau bị Võ Đế phá vỡ, thọ mệnh của quan viên còn dài hơn cả đế vương, thọ mệnh của hoàng đế lại càng ngày càng ngắn, đó là vì vương triều bắt đầu đi xuống dốc, ai nấy đều “trộm vận sống tạm bợ”.
Triệu Hưng đếm đầu ngón tay:
- Mình phải mượn hệ thống khí vận vương triều để tăng thọ, mới có khả năng chờ được thời đại phục sinh trong tương lai. Cảnh Đế, Võ Đế, sau còn mười lăm vị hoàng đế nữa, chỉ cần sống qua thời Võ Đế là những người sau đều là hoàng đế đoản mệnh.
- Mỗi triều bình quân chỉ hơn một trăm năm… Đến lúc đó tăng thọ dễ hơn nhiều, mà mình lại là Ty Nông có sinh lực dồi dào, chắc chắn sẽ sống dai hơn lũ đoản mệnh kia thôi.
- Khó nhất là triều Cảnh Đế này, không chỉ là một đế vương cần cù, mà còn là một người keo kiệt, tăng thọ cho quan viên rất keo kiệt, Võ Đế thì hào phóng, vung tay một cái là tăng đầy cho tướng quân nào đó…
Lơ đãng nghĩ một lát, Triệu Hưng tiếp tục đọc sách, mục tiêu trước mắt vẫn là chuyển chức.
【Ngươi đọc đêm “Đại Quan Mộc Kinh”, lĩnh ngộ pháp thuật “Ngũ Hành Quan Vật“.】
【Ngũ Hành Quan Vật: Pháp thuật sơ cấp】
【Độ thuần thục: 1/9999】
【Hiệu dụng: Dùng ngũ hành chi lý, nhận biết sinh cơ cỏ cây.】
- Ồ, vận may thật tốt, lại một pháp thuật hữu dụng.
Triệu Hưng cảm nhận trong đầu một môn tri thức pháp thuật, huyền diệu vô cùng.
Kỳ hoa dị thảo thiên hạ, nhiều tới đếm không xuể, các đời Ty Nông cũng không thể tường tận hết được, rất nhiều thứ đều không có ghi chép.
Ngũ Hành Quan Vật tương đương với kỹ năng dò xét cao cấp của nghề Ty Nông.
Giả sử gặp một loại thực vật không biết tên, có thể từ xa quan sát sinh cơ bên trong nó, dùng ngũ hành chi lý để phân biệt hiệu dụng của nó.
Rồi thêm các pháp thuật khác, cơ bản là có thể phán đoán chính xác.
Người chơi Ty Nông còn rất nhiều kỹ năng phân biệt khác, ví dụ như Thân Dung Biện Thức Pháp.
Cắt một phần nhỏ, đích thân nếm thử, dùng cơ thể làm lò luyện để cảm nhận hiệu quả cụ thể hơn.
Nhưng kỹ năng này lại rất “troll”, rất nhiều người chơi Ty Nông bị ngộ độc đến dở sống dở chết, Triệu Hưng thường thấy có người lên diễn đàn than vãn, mình bị dược liệu nào đó đầu độc chết.
- Có nó rồi, Thần Nông không cần nếm bách thảo, chỉ cần quan sát là được.
Liên tiếp có được hai pháp thuật hữu dụng, tâm trạng Triệu Hưng rất vui vẻ.
Dù đã qua giờ Tý, vẫn là cần cù không ngừng đọc sách.
Điển tịch do triều đình ban hành, tự mang theo một loại sức mạnh thần kỳ, có thể giúp người ngộ pháp, một quyển sách thường có thể lĩnh ngộ hai lần.
Sau hai lần, sẽ mất đi hiệu quả thần kỳ, chỉ còn tác dụng củng cố pháp thuật kiến thức đã lĩnh ngộ.
Thời gian trôi qua, Triệu Hưng hoàn toàn không biết, hoàn toàn chìm đắm trong cảm giác kỳ diệu.
Sức mạnh thần kỳ trong điển tịch tuy yếu, nhưng thỉnh thoảng lại khiến hắn “lóe sáng”, đây chính là cảm giác của sự “ngộ”, rất ngắn ngủi, như sao băng vụt qua, nhưng chỉ cần nắm bắt được, sẽ vô cùng thỏa mãn.
- Ò ó o!
Ngoài cửa gà gáy, đèn dầu sớm đã tắt, Triệu Hưng cảm thấy nên ngẩng đầu nhìn một cái, phát hiện trời đã gần sáng, ánh sáng yếu ớt trên điển tịch cũng hoàn toàn biến mất.
- Thu hoạch đêm nay đúng là không nhỏ, Đạo Phôi Đan và Diễn Nhị gia trì khí vận, không ngờ ta lại có thể đạt được thu hoạch như vậy từ những điển tịch chế thức này.
Triệu Hưng liếc nhìn bảng thuộc tính.
Vốn tưởng chỉ là dao động bình thường, không ngờ cảm giác sáng lên càng lúc càng mạnh, đến một khắc nào đó thì hoàn toàn như ban ngày.
- Ơ?
Triệu Hưng ngẩng đầu, đặt sách xuống, đảo mắt nhìn quanh.
Hắn phát hiện bên ngoài vẫn chưa sáng, vẫn là đêm khuya, trên hoàng lịch cũng hiển thị giờ Tý, không có gì khác lạ.
Nhìn lại ghi chép trên bảng thuộc tính, không khỏi bừng tỉnh.
【Ngươi đọc đêm “Bản Thảo Kinh”, thiên địa nguyên khí nhập mắt, lĩnh ngộ pháp thuật “Minh Mâu Dạ Thị“.】
【Minh Mâu Dạ Thị: Pháp thuật sơ cấp】
【Độ thuần thục: 20/9999】
【Hiệu dụng: Đêm tối có thể thấy vật, nhìn xa ngàn mét.】
- Một pháp thuật đa năng, không ngờ lại học được nó.
Triệu Hưng khẽ cười, không ngờ mới đọc một lát mà đã có thu hoạch, hơn nữa lại là một kỹ năng rất hữu dụng.
- Có điều Tụ Nguyên của ta cũng sắp đạt đến tam giai, cũng đến lúc có được pháp thuật này rồi.
Minh Mâu Dạ Thị là một pháp thuật thích ứng, vừa là bị động, vừa có thể chủ động thi triển. Có thể tùy môi trường xung quanh để thích ứng thay đổi.
Cửu phẩm cảnh giới cơ bản ai cũng có trang bị này, chưa nhập phẩm cũng có tỷ lệ nhất định có được, trong đó nghề võ giả dễ có được nhất, Tụ Nguyên nhất giai là có thể, vì thiên địa nguyên khí của họ chủ yếu là nâng cao thể phách, Ty Nông thì muộn hơn một chút.
- Tính thực dụng rất mạnh, sau này có thể tiến giai thành “Minh Sát Thu Hào”, không chỉ quan sát được động tĩnh, dao động thiên địa nguyên khí nhỏ bé hơn, thậm chí còn nắm bắt được hoạt động tâm lý của người khác, nhưng chỉ hiệu quả với người cảnh giới thấp hơn mình.
Triệu Hưng thầm nghĩ.
Nếu là cùng cảnh giới, hoặc cảnh giới cao hơn, thiên địa nguyên khí của bản thân liền thành một thể, có thể khóa lại không cho thoát ra, rất khó phát hiện, hoạt động tâm lý lại càng khó nắm bắt.
- Mạnh hơn nữa thì có Minh Cảnh Vấn Tâm của nghề Tư Khấu, thẩm vấn phạm nhân thì thôi rồi.
Có Minh Mâu Dạ Thị, Triệu Hưng đọc sách cũng dễ hơn nhiều.
Tiếp tục nghiền ngẫm Bản Thảo Kinh, Đại Quan Mộc và Bách Thảo Cương.
Nghề Ty Nông, mục tiêu cuối cùng đều là bồi dưỡng mùa màng, ba quyển sách này giới thiệu và phân loại thực vật trong thiên địa.
Phân loại theo hiệu dụng, có loại dược dụng, loại thực dụng, loại chăn nuôi.
Lại có phân chia “khoa”, “cương”, “hệ”, “môn”, “loại”.
Ví dụ như Triệu Hưng đang xem một trang của Bản Thảo Kinh, nhắc đến một loại thực vật thần kỳ, tên là “cỏ roi ngựa”, còn gọi là cỏ hồi hồn, có thể chữa trị tổn thương hồn phách, được xếp vào loại cỏ bản cương.
Lật một trang, Triệu Hưng lại thấy một cái tên quen thuộc.
- Trong Mộc Cương có kể ở một ngọn núi kỳ lạ nào đó của Minh Đạo Châu, có một loại thực vật gọi là “nấm đổi màu”, có thể đổi màu, hòa làm một với môi trường, chạm vào thì nổ, nổ thì sinh ra độc khí, có thể khiến người ta mù mắt, trúng độc, hôn mê, nặng thì tử vong.
Nấm đổi màu, kiếp trước Triệu Hưng trồng rất nhiều, lớn nhanh, dễ sống, không đắt, hiệu quả lại tốt, đúng là món mà người chơi Ty Nông thích trồng để gài người.
Phân theo loại, có loại nguyên sinh (vốn có trong thiên địa), loại diễn sinh (do con người tạo ra).
Còn có phân theo thuộc tính ngũ hành phong lôi, ví dụ như “Tử Điện Trúc” mà Triệu Hưng từng trồng kiếp trước.
Ngũ hành thuộc lôi, đốt trúc có thể phóng ra điện tím tấn công, là loại có khả năng công phạt mạnh trong hệ trúc.
Nhược điểm của người chơi Ty Nông thời kỳ đầu là chỉ có thể đánh trận địa, phòng thủ, cần phải bố trí trước. Vì thực vật không thể di chuyển.
Nhưng Tụ Nguyên đến ngũ thập giai thì hết phiền não này.
Vì có thể “đan điền dục chủng”, khai phá một mảnh đất thuần nguyên nhỏ, tương đương với một căn cứ dự trữ di động.
Gặp kẻ địch có thể “thuần nguyên chiếu ảnh” vào thế giới thực, khiến thực vật xuất hiện ở một vị trí nào đó, cắm rễ vào thế giới thực, cơ bản là có thể làm tới miểu phóng (phóng trong nháy mắt).
Vung tay một cái là có ngay một đội quân thực vật!
Đến phiên bản phục sinh thì lại càng tuyệt vời, trực tiếp ươm mầm trong nội cảnh địa, có được nhiều thực vật thần kỳ hơn, thậm chí có thể cắm rễ vào hư không, hoàn toàn thoát khỏi ảnh hưởng của địa hình, môi trường, đó là thời kỳ mạnh mẽ nhất của Ty Nông phái Bản Ngã…
- Đúng là nhớ nhung mà, không biết có sống đến lúc đó được không.
- Hệ thống khí vận vương triều, thọ mệnh đế vương dài nhất ngàn năm, thọ mệnh quan viên dài nhất là Bành Tổ của triều Ân, thọ tám trăm năm.
- Cái gông này về sau bị Võ Đế phá vỡ, thọ mệnh của quan viên còn dài hơn cả đế vương, thọ mệnh của hoàng đế lại càng ngày càng ngắn, đó là vì vương triều bắt đầu đi xuống dốc, ai nấy đều “trộm vận sống tạm bợ”.
Triệu Hưng đếm đầu ngón tay:
- Mình phải mượn hệ thống khí vận vương triều để tăng thọ, mới có khả năng chờ được thời đại phục sinh trong tương lai. Cảnh Đế, Võ Đế, sau còn mười lăm vị hoàng đế nữa, chỉ cần sống qua thời Võ Đế là những người sau đều là hoàng đế đoản mệnh.
- Mỗi triều bình quân chỉ hơn một trăm năm… Đến lúc đó tăng thọ dễ hơn nhiều, mà mình lại là Ty Nông có sinh lực dồi dào, chắc chắn sẽ sống dai hơn lũ đoản mệnh kia thôi.
- Khó nhất là triều Cảnh Đế này, không chỉ là một đế vương cần cù, mà còn là một người keo kiệt, tăng thọ cho quan viên rất keo kiệt, Võ Đế thì hào phóng, vung tay một cái là tăng đầy cho tướng quân nào đó…
Lơ đãng nghĩ một lát, Triệu Hưng tiếp tục đọc sách, mục tiêu trước mắt vẫn là chuyển chức.
【Ngươi đọc đêm “Đại Quan Mộc Kinh”, lĩnh ngộ pháp thuật “Ngũ Hành Quan Vật“.】
【Ngũ Hành Quan Vật: Pháp thuật sơ cấp】
【Độ thuần thục: 1/9999】
【Hiệu dụng: Dùng ngũ hành chi lý, nhận biết sinh cơ cỏ cây.】
- Ồ, vận may thật tốt, lại một pháp thuật hữu dụng.
Triệu Hưng cảm nhận trong đầu một môn tri thức pháp thuật, huyền diệu vô cùng.
Kỳ hoa dị thảo thiên hạ, nhiều tới đếm không xuể, các đời Ty Nông cũng không thể tường tận hết được, rất nhiều thứ đều không có ghi chép.
Ngũ Hành Quan Vật tương đương với kỹ năng dò xét cao cấp của nghề Ty Nông.
Giả sử gặp một loại thực vật không biết tên, có thể từ xa quan sát sinh cơ bên trong nó, dùng ngũ hành chi lý để phân biệt hiệu dụng của nó.
Rồi thêm các pháp thuật khác, cơ bản là có thể phán đoán chính xác.
Người chơi Ty Nông còn rất nhiều kỹ năng phân biệt khác, ví dụ như Thân Dung Biện Thức Pháp.
Cắt một phần nhỏ, đích thân nếm thử, dùng cơ thể làm lò luyện để cảm nhận hiệu quả cụ thể hơn.
Nhưng kỹ năng này lại rất “troll”, rất nhiều người chơi Ty Nông bị ngộ độc đến dở sống dở chết, Triệu Hưng thường thấy có người lên diễn đàn than vãn, mình bị dược liệu nào đó đầu độc chết.
- Có nó rồi, Thần Nông không cần nếm bách thảo, chỉ cần quan sát là được.
Liên tiếp có được hai pháp thuật hữu dụng, tâm trạng Triệu Hưng rất vui vẻ.
Dù đã qua giờ Tý, vẫn là cần cù không ngừng đọc sách.
Điển tịch do triều đình ban hành, tự mang theo một loại sức mạnh thần kỳ, có thể giúp người ngộ pháp, một quyển sách thường có thể lĩnh ngộ hai lần.
Sau hai lần, sẽ mất đi hiệu quả thần kỳ, chỉ còn tác dụng củng cố pháp thuật kiến thức đã lĩnh ngộ.
Thời gian trôi qua, Triệu Hưng hoàn toàn không biết, hoàn toàn chìm đắm trong cảm giác kỳ diệu.
Sức mạnh thần kỳ trong điển tịch tuy yếu, nhưng thỉnh thoảng lại khiến hắn “lóe sáng”, đây chính là cảm giác của sự “ngộ”, rất ngắn ngủi, như sao băng vụt qua, nhưng chỉ cần nắm bắt được, sẽ vô cùng thỏa mãn.
- Ò ó o!
Ngoài cửa gà gáy, đèn dầu sớm đã tắt, Triệu Hưng cảm thấy nên ngẩng đầu nhìn một cái, phát hiện trời đã gần sáng, ánh sáng yếu ớt trên điển tịch cũng hoàn toàn biến mất.
- Thu hoạch đêm nay đúng là không nhỏ, Đạo Phôi Đan và Diễn Nhị gia trì khí vận, không ngờ ta lại có thể đạt được thu hoạch như vậy từ những điển tịch chế thức này.
Triệu Hưng liếc nhìn bảng thuộc tính.
— Hết chương —