Thần Nông Đạo Quân/ Chương 3: Đại Mộng Học Cung
Mục lục
16.5px
Thần Nông Đạo Quân

Chương 3: Đại Mộng Học Cung

Thái Tổ hỏi quần thần:

- Trẫm muốn khai mở trí tuệ thiên hạ, ai ai cũng như rồng, chư vị ái khanh có kế sách gì không?

Tỷ Công nói:

- Có thể xây thần miếu, phong âm binh thần tướng, thưởng thiện phạt ác, phủ khắp mười chín châu.

Thái Tổ hơi nhíu mày.

Triệu Công nói:

- Có thể biên soạn đại điển, tập hợp vạn pháp thiện lành, truyền bá khắp thiên hạ.

Sắc mặt Thái Tổ dịu đi đôi chút.

Chu Công nói:

- Bách tính trăm họ gian khó trăm bề, mặt trời mọc thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ, không thể tăng thêm gánh nặng cho họ. Dựng thần miếu, tu đại điển nên giao cho quan lại, không nên bắt dân chịu. Xưa có tà giáo Mộng Yểm Tông, có pháp gọi là “Đại Mộng Xuân Thu”, có bảo vật tên “Nhất Mộng Thiên Địa”, có thể khiến môn nhân giết người trong mộng.

- Pháp không phân thiện ác, thần có thể đổi cách dùng. Tất cả con dân Đại Chu ta đều có thể khai mở trí tuệ trong mộng, mà không tổn hại thân xác.

Thái Tổ vỗ tay cười lớn:

- Hay!

Thế là lệnh cho Chu Công giải mộng, truyền bá khắp thiên hạ.

Những điển cố trên, dĩ nhiên là hư cấu.

Triệu Hưng nhớ rất rõ, Vân Mộng Học Cung chẳng liên quan gì tới Thái Tổ hay khai quốc công thần Chu Công Đán.

Tông phái thượng cổ Mộng Yểm Tông cũng chẳng phải tà giáo gì, mà là quốc giáo của vương triều đại khí vận Đại Lệ trước thời Chu.

Công pháp “Đại Mộng Xuân Thu” cùng chí bảo “Nhất Mộng Thiên Địa” đều có thật.

Tiền thân của Vân Mộng Học Cung, tên là “Đại Mộng Học Cung”.

Nó vốn là nơi Đại Lệ triều dùng để đào tạo tinh anh, thu nạp thiên tài, cũng thực sự có thể dùng để giết người trong mộng.

Sau khi Đại Lệ diệt vong, trải qua nhiều vương triều, chí bảo rơi vào tay Đại Chu.

Thiên tử Đại Chu muốn phá giải, biến thành của mình, nhưng hoàn toàn bất lực.

Mãi đến thời Võ Đế, chí bảo Nhất Mộng Thiên Địa mới bị phá giải, và ở trong tay Võ Đế biến thành “Vân Mộng Học Cung”.

Cũng từ đó, điển cố này mới ra đời.

Vậy tại sao Võ Đế lại đổ công lao lên đầu Thái Tổ?

Bởi vì chí bảo này căn bản không phải do ông ta tự tay phá giải, mà là có một thần tử tình cờ tìm được phương pháp nhập cảnh từ cổ tịch.



Chỉ cần dùng hai tấm phù cơ bản là An Hồn Phù, Dẫn Nguyên Phù, phối hợp với một câu chú là có thể tiến vào.

Còn các hiệu quả bên trong, thực ra Đại Lệ đã khai thác gần hết, chỉ cần sửa đổi chút là dùng được.

Nắm chí bảo bao nhiêu năm không phá giải nổi, cuối cùng phát hiện cách vào lại đơn giản đến mức khó tin!

Hơn nữa, các hoàng đế đời trước đã làm hết phần khó, chỉ còn khâu phổ cập, đơn giản hóa.

Võ Đế tự ái, cảm thấy mất mặt, cứ như bị hoàng đế Đại Lệ cười nhạo vào mặt, càng không muốn nhận công lao “đại đức” này trước thiên hạ.

Đổ cho mấy triều trước cũng không hợp, thế là dứt khoát gán hết lên Thái Tổ.

An Hồn Phù và Dẫn Nguyên Phù khẽ phát sáng, một cơn buồn ngủ mãnh liệt ập tới, Triệu Hưng chỉ thấy mí mắt nặng trĩu, chẳng mấy chốc đã ngáy khẽ.

Trong mộng, Triệu Hưng bất chợt bật dậy, ngẩng đầu nhìn quanh.

Mây dày đặc bao phủ bốn phía, đặc đến mức không nhìn rõ gì cả.

Chỉ có một cổng lớn cao mấy chục trượng hiện ra trước mắt.

Trên đó, cổ văn khắc bốn chữ: Đại Mộng Học Cung.

- Thật sự vào rồi?

Phản xạ đầu tiên của Triệu Hưng là muốn kiểm tra bảng thuộc tính, nhưng phát hiện không thể xem được, vậy là mình đã thực sự tiến vào.

Ý nghĩ thứ hai:

- Phát tài rồi!

- Đây là phụ bản Vân Mộng Học Cung ở giai đoạn đầu phiên bản, à không, bây giờ còn gọi là Đại Mộng Học Cung! Đúng là một kho báu chưa ai khai phá!

- So với về sau bị Võ Đế vét sạch bảo tàng, trở thành phụ bản thường ngày cho người chơi thì đúng là không thể so sánh!

Triệu Hưng không khỏi kích động.

Kiếp trước hắn không gặp thời, bây giờ thì khác rồi.

Ổn định lại cảm xúc, nhớ lại một số điều cần chú ý, Triệu Hưng bước vào cánh cổng mờ sương.

Vừa đặt chân qua, cảnh vật đột ngột thay đổi.

Trước mắt là từng tòa cung điện lộng lẫy, được bao phủ bởi bán cầu hào quang.

Luân Hồi Điện, Vấn Tâm Đài, Võ Thần Tháp, Thuật Pháp Mật Tàng, Thiên Cơ Các, Thánh Thú Cung, Mệnh Cung…

Lầu các, cung điện, hành lang, cầu trên không, tầng tầng lớp lớp, mây mù lượn lờ, tựa như tiên cảnh.

Triệu Hưng hoa cả mắt, nước miếng suýt thì chảy ra.

Theo “cốt truyện” mà người chơi đời trước tổng kết, Võ Đế chính là dựa vào kho báu tích lũy của Đại Lệ mà đủ tự tin chinh phạt bát hoang.

Giờ đây, những kho báu ấy bày ra trước mắt Triệu Hưng, nhưng còn chưa kịp ngắm kỹ, phần lớn cung điện đã chìm vào mây mù, biến mất không dấu vết.



Chỉ còn lại mấy tòa lầu nhỏ.

- Ủa? Sao thế này? Sao lại biến mất?

Hắn vội vàng đuổi theo hướng một cung điện vừa biến mất, mới đi được mấy chục mét đã bị một luồng lực nhẹ nhàng cản lại, đi càng lúc càng khó, đến khi không thể tiến thêm nữa.

Thử đi thử lại đều như vậy, Triệu Hưng đứng tại chỗ, nhíu mày suy nghĩ hồi lâu mới hiểu ra.

Đây là Đại Mộng Học Cung, không phải Vân Mộng Học Cung.

- Đại Mộng Học Cung của Đại Lệ là nơi chuyên bồi dưỡng thiên tài, còn Vân Mộng Học Cung của Đại Chu thì ai cũng có thể vào, không xét tư chất.

- Ở Đại Mộng Học Cung, không chỉ được học bí pháp cao cấp, còn có thể mang vật phẩm thực về, mỗi món đều là bảo vật quý giá. Nhưng vào được thì phải qua cửa, phải trải qua khảo nghiệm khó.

- Vân Mộng Học Cung thì chủ yếu là bí điển trung thấp, vật thưởng thực tế rất hiếm. Nhưng không có ngưỡng cửa, trẻ con cũng có thể đi khắp nơi, cũng chẳng có khảo nghiệm gì.

Nghĩ thông suốt, Triệu Hưng chỉ biết bất lực nhìn từng tòa bảo điện ẩn vào mây mù.

Giờ thì hắn cũng không cần tự đi tìm nữa.

Vừa mới bước chân, cơ chế đã kích hoạt, cuối cùng những nơi còn lại chính là nơi hắn có thể thử sức lấy thưởng.

- Xem còn lại cái gì, cũng chẳng cần vội. Giờ cách lúc Võ Đế vét sạch bảo tàng còn mấy trăm năm, mình có thừa thời gian mà gom dần.

Chờ thêm một lát, vạn tòa cung điện đều biến mất, chỉ còn lại một đài cao lơ lửng giữa không trung.

Mây mù cuộn xoáy, một cầu thang xoắn ốc nối từ đài cao thẳng xuống dưới chân Triệu Hưng.

- Vấn Tâm Đài?

- Xem ra cấp bậc của mình quá thấp, những nơi khác không đủ tư cách, chỉ có đài “Vấn Tâm” này không liên quan đến cảnh giới tu vi, mới có hy vọng vượt ải nhận thưởng.

Khảo nghiệm của Vấn Tâm Đài chủ yếu là thất tình lục dục, sẽ tùy người mà tạo ra cảnh tượng khác nhau.

Nó cũng có quy luật: tạo ra điều mình khao khát hoặc sợ hãi nhất lúc này.

Nhìn đài Vấn Tâm, Triệu Hưng như nhớ lại ký ức không mấy tốt đẹp.

- Đừng bảo vừa lên đã gặp cửa ải kinh dị khó nhằn nhé…

Hít sâu một hơi, cẩn thận bước lên bậc thang đầu tiên.

- Vù

Cảnh vật xung quanh đột ngột biến đổi, Triệu Hưng bỗng ngửi thấy một mùi hương thanh khiết.

Sóng nước lăn tăn, cánh hoa nổi lềnh bềnh, hơi nước bốc lên, có một mỹ nhân đang tựa mình bên thành thùng tắm.

Thân hình nửa ẩn nửa hiện, lưng trần, vai ngọc, tóc đen óng ả…

- Gì vậy? Ải tình dục à?

- Vấn Tâm Đài ngươi có nhầm không, lão phu hiện tại khao khát nhất đâu phải mấy thứ thấp kém này!
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục