Thiên Mệnh Chi Thượng
Chương 3: Đại nạn không chết, chắc chắn còn hậu chiêu (1)
Tuy ngành vật lý trong các tác phẩm giờ đây đã không còn tồn tại, nhưng điều này chẳng ngăn cản mọi người vẫn sống trong một thế giới rất “vật lý”.
Là sinh viên năm hai sắp lên năm ba khoa Cơ khí trường Đại học Thiên Môn, Quý Giác đương nhiên không nghi ngờ nền tảng mưu sinh trong tương lai của mình, nhưng chiếc đồng hồ này thực sự quá kỳ quặc.
Quá nhiều điểm hắn không hiểu, có thể nói mỗi chi tiết đều toát lên sự kỳ lạ về công nghệ và thiết kế.
Nhưng hắn không dám tháo ra, chỉ có thể chờ sau này tìm cơ hội... Tiếc là, nhiều năm trôi qua, cơ hội vẫn chưa tìm thấy, chính hắn cũng đeo quen rồi.
Kỳ quặc thì kỳ quặc, chẳng lẽ lại vứt đi hay sao?
Chàng trai tựa vào ghế, duỗi người một cái mới phát hiện, không biết trên bàn từ lúc nào đã có thêm một đĩa dưa hấu, quay đầu lại mới thấy mọi người đã ăn xong, đang tán gẫu. Chỉ có cậu út đang làm bài tập thò đầu ra từ quầy hàng, nhìn chằm chằm vào phần của mình.
- Cảm ơn Lục mẫu!
Quý Giác mỉm cười, vẫy tay ra hiệu cho cậu bé lại gần, chia cho nó một nửa phần của mình.
- Tiểu Quý, cái gì của con ấy nhỉ…
Lục mẫu đột nhiên nhớ ra, vỗ đầu:
- Đúng… Kỳ thi nhân viên cứu hộ, thế nào rồi?
- Vừa đăng ký xong ạ.
- Không đúng.
Lục Phong phản ứng lại:
- Năm ngoái hình như em đã thi đậu rồi mà?
- Năm ngoái em thi phần cấp cứu khẩn cấp.
Quý Giác mỉm cười:
- Năm nay em giúp đỡ một thời gian ở câu lạc bộ thể thao mạo hiểm của trường, em muốn nhân tiện thi luôn cứu hộ thương bệnh viện, lần này cũng coi như là nhân viên cứu hộ cấp hai rồi.
- Có ích gì không?
Lục Phong không hiểu, ấn tượng của hắn về nhân viên cứu hộ là bãi biển đầy nắng, ghế dài, quần đùi, nằm dài phơi nắng, thổi gió biển ngắm gái đẹp.
Nếu may mắn, còn có thể giúp bôi kem chống nắng, dùng kinh nghiệm thành thạo và cả những đêm bận rộn để giành khách hàng tán thưởng.
Nhưng chuyện này hoàn toàn không liên quan gì đến Quý Giác mỗi ngày ước gì chia thành bốn mươi tám tiếng để học hành!
- Em vừa đến đây phụ giúp việc, vừa đi học đại học, lại còn bận rộn với luận văn… Thi cái này để làm gì? Cảm thấy chẳng có ích gì cả.
Lục mẫu nghe vậy, lập tức phát động kỹ năng “cái nhìn giận dữ của mẹ”!
Trong mắt một tín đồ trung thành của học thuyết học hành là trên hết như Lục mẫu, những đứa trẻ học giỏi làm gì cũng có lý do của chúng, một người không thi đậu đại học, xuất ngũ rồi về nhà lông bông như Lục Phong, bản thân không cầu tiến thì thôi, lại còn dám chất vấn đứa trẻ ngoan?
Chẳng lẽ bạt tai của mẹ không còn hiệu nghiệm nữa?
- Không còn cách nào khác, dù sao em cũng khá xui xẻo mà.
Quý Giác cười tự giễu, cho Lục mẫu xem vết cắt trên tay do tờ giấy A4 cứa vào sáng nay. Lục mẫu im lặng, nhìn vết sẹo từ cổ Quý Giác lan xuống hồi lâu, thở dài một tiếng, không nói gì nữa.
- Máy tính! Máy tính!
Cô con gái thứ hai kinh hãi, chỉ vào phía sau Quý Giác:
- Máy tính bốc khói rồi!
- Khoan đã, chết tiệt…
Quý Giác tái mặt, quay đầu nhìn tập tin trên màn hình, còn chưa kịp làm gì, máy tính đã tắt ngúm, không còn phản ứng.
Hỏng hoàn toàn.
Nguồn bị cháy.
Sau một hồi kiểm tra, Quý Giác bất lực đưa ra kết luận: Máy tính cũ quá rồi.
Thực ra, nói nó là máy tính cũ… không bằng nói nó là con quái vật Frankenstein sử thi được Quý Giác lắp ráp từ đủ loại linh kiện cũ. Nhiều năm qua, vá víu chỗ này, thay thế chỗ kia, linh kiện ban đầu của máy tính có lẽ chỉ còn lại cái vỏ.
Điều không may là, việc máy tính bị hư giữa chừng như thế này đã xảy ra không chỉ một lần.
Nhưng may mắn trong bất hạnh là, Quý Giác vì vậy mà mắc chứng ám ảnh lưu trữ. Các tập tin quan trọng nhất định phải có ba bản sao trên ổ cứng, đám mây và điện thoại, hơn nữa mỗi khi dừng làm hắn đều có thói quen nhấn nút lưu.
Nếu may mắn, chỉ mất vài trăm chữ, viết lại là được.
Còn máy tính…
Quý Giác gãi đầu, chỉ còn cách đợi lát nữa sang “bãi rác” sửa chữa đồ cũ bên kia đường xem có nguồn nào còn dùng được không.
Về việc mua máy tính mới?
Tiết kiệm tiền thì không thành vấn đề, nhưng hắn sợ sau vài tháng tích góp, vừa mua máy tính mới xong, lại vô tình đổ một cốc nước lên...
Vậy thì ngoài việc tức điên lên rơi vài giọt nước mắt ra thì hắn còn làm được gì?
Dù sao hắn cũng chẳng dám hy vọng gì vào cái vận xui quỷ quái của mình nữa.
Từ khi còn bé, vận may của Quý Giác chưa bao giờ tốt cả.
Mở gói mì ăn liền không có gói gia vị là chuyện thường, bóc da tay bị bong cả mảng cũng là lẽ đương nhiên.
Cả lớp đi dã ngoại chỉ có mình hắn suýt bị bọn buôn người bắt cóc, thời trung học lưu lạc đầu đường xó chợ, muốn đi làm thêm kiếm tiền học phí lại lọt vào ổ lừa đảo, may mà phản ứng nhanh nên mới chạy thoát kịp thời.
Sau đó ngay cả khi đến tiệm sửa xe ở đại lục tìm việc, vì vô tình đi vào từ cửa sau, hắn suýt bị Lục Phong vừa xuất ngũ trở về coi là kẻ trộm, đá một cú bay thẳng...
Muôn vàn vết thương lòng, thật khó mà nói hết.
Sau bao nhiêu năm, hắn có thể sống sót để thi đậu đại học, chỉ có thể nói là mệnh lớn.
Hắn còn tưởng mình đã hết cơn bĩ cực đến ngày thái lai, nhưng ngày đầu tiên nhập học, vừa ăn bát cơm thịt kho tàu nổi tiếng nhất của nhà ăn trường Đại học Thiên Môn, hắn đã gặp phải vụ ngộ độc thực phẩm quy mô lớn, đến lượt hắn được đưa vào phòng cấp cứu thì nghe nói đã gần tắt thở rồi...
Lục Phong thật sự được mở mang tầm mắt, hắn ở Trung Đông lăn lộn trong vũng bùn, xem giàn khoan dầu bị đánh tan nát, sống dở chết dở bao nhiêu năm, cũng chưa từng thấy ai xui xẻo mà lại sống dai như Quý Giác.
Cho dù là ở Nhai Thành, nơi yêu ma hoành hành, thì hắn cũng là một người hiếm thấy.
Sau khi máy tính bị hỏng, Quý Giác không còn mày mò nữa.
Rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, hắn tiện thể chỉ bảo cậu Ba và cậu Út làm bài tập hè.
Còn nhiệt tình giới thiệu cho Lục mẫu mấy bộ sách bài tập mà hắn từng dùng, không cần phải mua, bộ sách của hắn vẫn còn ở nhà, chỉ cần dùng tẩy xóa đi là có thể dùng tiếp, không cần lãng phí tiền... Ơ kìa, khách sáo gì chứ, đều là hàng xóm láng giềng cả, đừng khách sáo, nhà hắn còn một bộ “30 quyển sách luyện thi” chưa dùng đến nữa!
Hắn thấy Lục Phong kính sợ, cô Hai kinh ngạc, cậu Ba sợ hãi và cậu Út buồn rười rượi.
Thật vui khi giúp đỡ được mọi người.
Quý Giác vui vẻ ăn miếng dưa Lục mẫu cắt, biết mình “sắp chết” nên cậu Út bắt đầu khóc lóc đòi đồ ăn vặt.
- Để anh đi mua cho.
Kẻ gây ra mọi chuyện là Quý Giác lau tay vào quần, hưởng thụ ánh mắt oán trách phía sau, mở miệng nói:
- Tiện thể đi kiếm cái nguồn miễn phí về.
- Mua giúp em lon Coca.
Cô Hai vừa thi đậu đại học nên may mắn thoát nạn đã bình tĩnh lại.
- Mua giúp gói thuốc.
Là sinh viên năm hai sắp lên năm ba khoa Cơ khí trường Đại học Thiên Môn, Quý Giác đương nhiên không nghi ngờ nền tảng mưu sinh trong tương lai của mình, nhưng chiếc đồng hồ này thực sự quá kỳ quặc.
Quá nhiều điểm hắn không hiểu, có thể nói mỗi chi tiết đều toát lên sự kỳ lạ về công nghệ và thiết kế.
Nhưng hắn không dám tháo ra, chỉ có thể chờ sau này tìm cơ hội... Tiếc là, nhiều năm trôi qua, cơ hội vẫn chưa tìm thấy, chính hắn cũng đeo quen rồi.
Kỳ quặc thì kỳ quặc, chẳng lẽ lại vứt đi hay sao?
Chàng trai tựa vào ghế, duỗi người một cái mới phát hiện, không biết trên bàn từ lúc nào đã có thêm một đĩa dưa hấu, quay đầu lại mới thấy mọi người đã ăn xong, đang tán gẫu. Chỉ có cậu út đang làm bài tập thò đầu ra từ quầy hàng, nhìn chằm chằm vào phần của mình.
- Cảm ơn Lục mẫu!
Quý Giác mỉm cười, vẫy tay ra hiệu cho cậu bé lại gần, chia cho nó một nửa phần của mình.
- Tiểu Quý, cái gì của con ấy nhỉ…
Lục mẫu đột nhiên nhớ ra, vỗ đầu:
- Đúng… Kỳ thi nhân viên cứu hộ, thế nào rồi?
- Vừa đăng ký xong ạ.
- Không đúng.
Lục Phong phản ứng lại:
- Năm ngoái hình như em đã thi đậu rồi mà?
- Năm ngoái em thi phần cấp cứu khẩn cấp.
Quý Giác mỉm cười:
- Năm nay em giúp đỡ một thời gian ở câu lạc bộ thể thao mạo hiểm của trường, em muốn nhân tiện thi luôn cứu hộ thương bệnh viện, lần này cũng coi như là nhân viên cứu hộ cấp hai rồi.
- Có ích gì không?
Lục Phong không hiểu, ấn tượng của hắn về nhân viên cứu hộ là bãi biển đầy nắng, ghế dài, quần đùi, nằm dài phơi nắng, thổi gió biển ngắm gái đẹp.
Nếu may mắn, còn có thể giúp bôi kem chống nắng, dùng kinh nghiệm thành thạo và cả những đêm bận rộn để giành khách hàng tán thưởng.
Nhưng chuyện này hoàn toàn không liên quan gì đến Quý Giác mỗi ngày ước gì chia thành bốn mươi tám tiếng để học hành!
- Em vừa đến đây phụ giúp việc, vừa đi học đại học, lại còn bận rộn với luận văn… Thi cái này để làm gì? Cảm thấy chẳng có ích gì cả.
Lục mẫu nghe vậy, lập tức phát động kỹ năng “cái nhìn giận dữ của mẹ”!
Trong mắt một tín đồ trung thành của học thuyết học hành là trên hết như Lục mẫu, những đứa trẻ học giỏi làm gì cũng có lý do của chúng, một người không thi đậu đại học, xuất ngũ rồi về nhà lông bông như Lục Phong, bản thân không cầu tiến thì thôi, lại còn dám chất vấn đứa trẻ ngoan?
Chẳng lẽ bạt tai của mẹ không còn hiệu nghiệm nữa?
- Không còn cách nào khác, dù sao em cũng khá xui xẻo mà.
Quý Giác cười tự giễu, cho Lục mẫu xem vết cắt trên tay do tờ giấy A4 cứa vào sáng nay. Lục mẫu im lặng, nhìn vết sẹo từ cổ Quý Giác lan xuống hồi lâu, thở dài một tiếng, không nói gì nữa.
- Máy tính! Máy tính!
Cô con gái thứ hai kinh hãi, chỉ vào phía sau Quý Giác:
- Máy tính bốc khói rồi!
- Khoan đã, chết tiệt…
Quý Giác tái mặt, quay đầu nhìn tập tin trên màn hình, còn chưa kịp làm gì, máy tính đã tắt ngúm, không còn phản ứng.
Hỏng hoàn toàn.
Nguồn bị cháy.
Sau một hồi kiểm tra, Quý Giác bất lực đưa ra kết luận: Máy tính cũ quá rồi.
Thực ra, nói nó là máy tính cũ… không bằng nói nó là con quái vật Frankenstein sử thi được Quý Giác lắp ráp từ đủ loại linh kiện cũ. Nhiều năm qua, vá víu chỗ này, thay thế chỗ kia, linh kiện ban đầu của máy tính có lẽ chỉ còn lại cái vỏ.
Điều không may là, việc máy tính bị hư giữa chừng như thế này đã xảy ra không chỉ một lần.
Nhưng may mắn trong bất hạnh là, Quý Giác vì vậy mà mắc chứng ám ảnh lưu trữ. Các tập tin quan trọng nhất định phải có ba bản sao trên ổ cứng, đám mây và điện thoại, hơn nữa mỗi khi dừng làm hắn đều có thói quen nhấn nút lưu.
Nếu may mắn, chỉ mất vài trăm chữ, viết lại là được.
Còn máy tính…
Quý Giác gãi đầu, chỉ còn cách đợi lát nữa sang “bãi rác” sửa chữa đồ cũ bên kia đường xem có nguồn nào còn dùng được không.
Về việc mua máy tính mới?
Tiết kiệm tiền thì không thành vấn đề, nhưng hắn sợ sau vài tháng tích góp, vừa mua máy tính mới xong, lại vô tình đổ một cốc nước lên...
Vậy thì ngoài việc tức điên lên rơi vài giọt nước mắt ra thì hắn còn làm được gì?
Dù sao hắn cũng chẳng dám hy vọng gì vào cái vận xui quỷ quái của mình nữa.
Từ khi còn bé, vận may của Quý Giác chưa bao giờ tốt cả.
Mở gói mì ăn liền không có gói gia vị là chuyện thường, bóc da tay bị bong cả mảng cũng là lẽ đương nhiên.
Cả lớp đi dã ngoại chỉ có mình hắn suýt bị bọn buôn người bắt cóc, thời trung học lưu lạc đầu đường xó chợ, muốn đi làm thêm kiếm tiền học phí lại lọt vào ổ lừa đảo, may mà phản ứng nhanh nên mới chạy thoát kịp thời.
Sau đó ngay cả khi đến tiệm sửa xe ở đại lục tìm việc, vì vô tình đi vào từ cửa sau, hắn suýt bị Lục Phong vừa xuất ngũ trở về coi là kẻ trộm, đá một cú bay thẳng...
Muôn vàn vết thương lòng, thật khó mà nói hết.
Sau bao nhiêu năm, hắn có thể sống sót để thi đậu đại học, chỉ có thể nói là mệnh lớn.
Hắn còn tưởng mình đã hết cơn bĩ cực đến ngày thái lai, nhưng ngày đầu tiên nhập học, vừa ăn bát cơm thịt kho tàu nổi tiếng nhất của nhà ăn trường Đại học Thiên Môn, hắn đã gặp phải vụ ngộ độc thực phẩm quy mô lớn, đến lượt hắn được đưa vào phòng cấp cứu thì nghe nói đã gần tắt thở rồi...
Lục Phong thật sự được mở mang tầm mắt, hắn ở Trung Đông lăn lộn trong vũng bùn, xem giàn khoan dầu bị đánh tan nát, sống dở chết dở bao nhiêu năm, cũng chưa từng thấy ai xui xẻo mà lại sống dai như Quý Giác.
Cho dù là ở Nhai Thành, nơi yêu ma hoành hành, thì hắn cũng là một người hiếm thấy.
Sau khi máy tính bị hỏng, Quý Giác không còn mày mò nữa.
Rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, hắn tiện thể chỉ bảo cậu Ba và cậu Út làm bài tập hè.
Còn nhiệt tình giới thiệu cho Lục mẫu mấy bộ sách bài tập mà hắn từng dùng, không cần phải mua, bộ sách của hắn vẫn còn ở nhà, chỉ cần dùng tẩy xóa đi là có thể dùng tiếp, không cần lãng phí tiền... Ơ kìa, khách sáo gì chứ, đều là hàng xóm láng giềng cả, đừng khách sáo, nhà hắn còn một bộ “30 quyển sách luyện thi” chưa dùng đến nữa!
Hắn thấy Lục Phong kính sợ, cô Hai kinh ngạc, cậu Ba sợ hãi và cậu Út buồn rười rượi.
Thật vui khi giúp đỡ được mọi người.
Quý Giác vui vẻ ăn miếng dưa Lục mẫu cắt, biết mình “sắp chết” nên cậu Út bắt đầu khóc lóc đòi đồ ăn vặt.
- Để anh đi mua cho.
Kẻ gây ra mọi chuyện là Quý Giác lau tay vào quần, hưởng thụ ánh mắt oán trách phía sau, mở miệng nói:
- Tiện thể đi kiếm cái nguồn miễn phí về.
- Mua giúp em lon Coca.
Cô Hai vừa thi đậu đại học nên may mắn thoát nạn đã bình tĩnh lại.
- Mua giúp gói thuốc.
— Hết chương —