Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi

Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi

Lộ Hiệp
Hoàn thành
Đam mỹHoàn thànhHot
170 vạn chữ
Hoàn thành
0
Tổng lượt
Văn án Năm tinh lịch 3275, Nguyên soái của Đế quốc, Heinrich Chu, tìm lại được quê hương đã thất lạc nhiều năm của loài người — Trái Đất. Sự kiện này gây chấn động toàn liên tinh,
Mục lục
Đã ra đến Chương 190 · Chương 190: Toàn văn kết thúc
Người đọc truyện này cũng đọc

Danh sách chương

185 chương
Chương 1: Heinrich Chu tìm lại hành tinh mẹ
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Xem toàn bộ 185 chương ›
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57: Sinh rồi sinh rồi
Chương 58: Tôi muốn anh yêu tôi
Chương 59: Ấn vào không đau sao?
Chương 60: Ngọt [H]
Chương 61: Kỵ sĩ rồng
Chương 62: Ở đâu ra vảy?
Chương 63: Anh muốn làm gì?
Chương 64: Thiên phú đặc biệt
Chương 65: Hạ cánh
Chương 66: Tôi phải xuống đó xem
Chương 67: Môi và quả anh đào đều lạnh băng
Chương 68: Không cần lo làm tôi đau
Chương 69: Vị ngọt đến từ...
Chương 70: Gấu Gấu
Chương 71: Cậu nghe thấy không?
Chương 73: Đôi mắt đã bị biến thành thây ma
Chương 74: Cậu cảm thấy tôi là quái vật?
Chương 75: Thứ 075 chương 2 [H]
Chương 76: Yêu phải nói ra thế nào
Chương 77: Nhật ký
Chương 78: Thân phận thật sự
Chương 79: Linh Quân
Chương 80: Thầy Lâm tự mình xuống bếp
Chương 81: Lại đây, rửa bát
Chương 82: Cho anh xem ký ức của tôi
Chương 83: Cậu có thể cười thêm một lần nữa không?
Chương 84: Không ép cậu nữa
Chương 85: Mất hiệu lực
Chương 86: Linh Quân lộ diện
Chương 87: Karajan
Chương 88: Ai dám vì yêu mà gọi mặt trăng là của riêng mình
Chương 89: Lại thêm lần nữa
Chương 90: Ngài Lâm xinh đẹp
Chương 91: "Tôi từng lặng lẽ yêu em, không lời, không hy vọng"
Chương 92: Bong bóng sinh sản
Chương 93: Tôi không có chỗ nào để đi
Chương 94: Khụ... nhìn cái tạp dề.
Chương 95: Đại công Sở muốn gặp cậu
Chương 96: Cho ông ta năm mươi tỷ tỷ (500 tỷ tín)
Chương 97: Chỉ có sáu trăm năm
Chương 98: Tiền bồi thường tử vong
Chương 99: Biến mất?
Chương 100: Phải mua tủ quần áo mới rồi
Chương 101: Ai là hung thủ?
Chương 102: Vòng hoa của Sở nguyên soái
Chương 103: XXL
Chương 104: Tình nhân tình nhân
Chương 105: Du ngâm giả
Chương 106: Đến từ liên minh
Chương 107: Ba cái đại lão
Chương 108: SA099 chất xúc tác
Chương 109: Hoàng cung tiệc tối
Chương 110: Đặc chế dược tề
Chương 111: Đừng ở trên trời...
Chương 112: Ôn nhu với hắn một chút
Chương 113: Alfred
Chương 114: Anh có muốn cưới tôi không?
Chương 115: Bị ép đi
Chương 116: Mờ mịt luống cuống sợ hãi
Chương 117: Ta lại không nãi cho hắn ăn
Chương 118: Dưỡng thai rất quan trọng
Chương 119: Ai mang thai?
Chương 120: Là hắn tự tưởng tượng ra thôi à?
Chương 121: Là một quả trứng
Chương 122: Lâu rồi anh không chạm vào cái đuôi này
Chương 123: Đẹp thật, long long
Chương 124: Vợ tôi đâu rồi?
Chương 125: Mummy hung dữ
Chương 126: Dù sao anh đẹp thế mà
Chương 127: Như bây giờ, quá lớn
Chương 128: Con long này, đúng là ngu
Chương 129: Hả? Ta sinh?
Chương 130: Nó gọi Nguyên Tiêu
Chương 131: Từ đâu ra kẻ trộm trứng
Chương 132: Ý thức tập hợp thể
Chương 133: Bạch xác hắc tâm
Chương 134: Rời khỏi Tyrus
Chương 135: Phá vỏ rồi... khóc hu hu
Chương 137: Biết bay nha
Chương 138: Giải cứu Slime đại tác chiến
Chương 139: Bay lượn hắc bạch đoàn tử
Chương 140: Hắn không có kiểu hứng lên là làm
Chương 141: Lần thứ hai khởi hành
Chương 142: Cho Trần thúc xem Nguyên Tiêu
Chương 143: Hành tinh Z9
Chương 144: Xoa bóp Nguyên Tiêu
Chương 145: Hắn cần vũ khí phòng vệ
Chương 146: Nguyên tiêu học nói và viết chữ!
Chương 147: Hội thảo
Chương 148: Phế tích văn minh
Chương 149: Anh nằm ngửa ở chiếu nghỉ cầu thang
Chương 150: Bê bối học thuật
Chương 152: Phòng thẩm vấn
Chương 153: Dị năng mất hiệu lực
Chương 154: Dụng cụ ức chế dị năng
Chương 155: Một cú đấm thẳng mặt
Chương 156: Căn phòng ngầm của hoàng đế
Chương 157: Hắn yêu ngươi
Chương 158: Đơn thỏa thuận ly hôn
Chương 159: 150 năm
Chương 160: Bắt cóc
Chương 161: Đi tới Hải Văn Tinh
Chương 162: Tượng thần của Nói Nhỏ Giáo
Chương 163: Heinrich · Sở phản quốc
Chương 164: Hiện trường phản loạn
Chương 165: Carter Indina bên trong thi thể
Chương 166: Heinrich ôm chầm lấy cậu, siết chặt vào ngực
Chương 167: Cởi quần - xử lý vết thương
Chương 169: Gián điệp của Thuyền Cứu Nạn Hạm Đội
Chương 170: Thứ tôi muốn là báo thù
Chương 171: Dư luận nổ tung
Chương 172: Biến thành tiểu nhân ngư Nguyên Tiêu
Chương 173: Trùng tộc tập kích
Chương 174: Xuất binh Hải Văn Tinh
Chương 175: Bọn họ đã chết từ lâu dưới chân con quái vật do con người tạo ra
Chương 176: Nguyên Tiêu ôm lấy con cá chép đỏ
Chương 177: Đến ta ở đây
Chương 178: Tốc độ anh lao tới còn nhanh hơn cả tốc độ tôi rơi xuống
Chương 179: Đế quốc không cần Hải Văn Tinh
Chương 180: Ngài là người cứu độ
Chương 181: Ta sẽ cho nàng không thể cự tuyệt điều kiện
Chương 182: Hoá ra ngươi cũng có lúc phát điên vì thứ mình yêu
Chương 183: Nhưng làm vậy thì cũng chẳng thể đưa Nguyên Tiêu trở về
Chương 184
Chương 185: Chính văn kết thúc
Chương 186: Phiên ngoại 1
Chương 187: Phiên ngoại 2
Chương 188: Phiên ngoại 3
Chương 189
Chương 190: Toàn văn kết thúc
Đọc miễn phí
TàngThư Các
Tìm tên truyện, tác giả
Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi
Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi
Lộ Hiệp · Đam mỹ · Hoàn thành
Đam mỹHoàn thànhHotMiễn phí toàn bộ
0
Tổng lượt
170 vạn chữ
Độ dài
185
Chương
Đọc miễn phí

Giới thiệu

Văn án Năm tinh lịch 3275, Nguyên soái của Đế quốc, Heinrich Chu, tìm lại được quê hương đã thất lạc nhiều năm của loài người — Trái Đất. Sự kiện này gây chấn động toàn liên tinh, khiến cả Đế quốc bùng lên một làn sóng "cơn sốt Trái Đất". Là một nghiên cứu viên văn hóa cổ Trái Đất, cuộc sống "cá khô nằm lười" trong viện bảo tàng của Lâm Tự buộc phải chấm dứt. Mỗi lần bận rộn đến mức đầu tắt mặt tối, chỉ cần nhìn thấy gương mặt lạnh như băng của kẻ đầu sỏ trên poster tuyên truyền — Heinrich Chu — là anh lại thấy bực mình. Anh xuyên từ thời mạt thế đến thời đại liên tinh là để dưỡng già an ổn, chứ không phải để bận từ sáng đến khuya. Đỉnh điểm là khi Nguyên soái đại nhân lại đích thân gõ cửa nhà anh vào ngày nghỉ. Vì thế, khi Nguyên soái hỏi anh về chuyện "ác long cổ Trái Đất và công chúa bị bắt có sinh con hay không, và đời sau ra sao", Lâm Tự trả lời vô cảm: "Đó chỉ là truyền thuyết. Thực tế thì Trái Đất cổ có loài lai giữa lừa và ngựa gọi là con la. Do cách biệt sinh sản giữa bố mẹ, con la hoàn toàn không có khả năng sinh sản." Biểu cảm lạnh lùng cao ngạo luôn cố định trên mặt Heinrich Chu lập tức xuất hiện một vết nứt. Ai cũng biết Nguyên soái là Alpha lai người-rồng, là ánh sáng của Đế quốc, cứu tinh của loài người. Nhưng sau hào quang chói lọi ấy, người ta vẫn thấy tiếc cho anh ta. — Bởi vì Heinrich Chu không thể ngửi được pheromone của Omega, cũng không cảm nhận được hormone của kỳ phát tình tộc rồng, nên đến giờ vẫn không có bạn đời. Vậy nên câu ví dụ "âm thầm châm chọc" của Lâm Tự chẳng khác nào rắc muối lên vết thương. Sau này — khi Lâm Tự nhìn mấy quả trứng tròn vo đang bị cái đuôi người cá của mình đè trong chăn — anh chưa bao giờ nghi ngờ khoa học sinh học loài người đến vậy. Lâm Tự hỏi người đang nằm cạnh mình: "Lúc lần đầu gặp, sao anh lại hỏi chuyện ác long và công chúa?" Nguyên soái dùng đuôi rồng quấn lấy người yêu và đám trứng, chóp đuôi nhẹ cọ eo anh, trả lời: "Bởi vì... lúc đó em thơm ngọt quá. Lần đầu tiên trong đời tôi... muốn đánh dấu, muốn cùng em sinh trứng." Lâm Tự: "...... Bớt làm nũng giùm cái." Anh thực sự muốn nhắc rằng mình là người Trái Đất thuần chủng, chỉ có một giới tính, không có pheromone. ... Rốt cuộc anh ta đã ngửi thấy cái gì vậy trời!? Anh bước ra từ máu và cái chết, chẳng cần ai cứu rỗi — nhưng lại say mê sự dịu dàng xoa dịu của người ấy. Mỹ nhân cá tính mắc chứng sợ giao tiếp × Nguyên soái lai người-rồng ngoài lạnh trong ấm Ghi chú trước khi đọc: Có tình tiết sinh trứng. Thụ có hình thái người cá, về mặt sinh lý có thể sinh trứng. Ai nói lời tốt đẹp thì anh cảm kích, ai tử tế thì anh sẵn sàng cúi đầu. Tags: cường × cường, sinh con, cơ giáp, liên tinh Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Lâm Tự, Heinrich │ Vai phụ: ... │ Khác: ... Tóm tắt một câu: Bàn về cách yêu đương đúng chuẩn. Chủ đề: Cùng nhau xây dựng một tương lai tốt đẹp

Mục lục · 185 chương

Xem toàn bộ 185 chương ›
Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57: Sinh rồi sinh rồiChương 58: Tôi muốn anh yêu tôiChương 59: Ấn vào không đau sao?Chương 60: Ngọt [H]Chương 61: Kỵ sĩ rồngChương 62: Ở đâu ra vảy?Chương 63: Anh muốn làm gì?Chương 64: Thiên phú đặc biệtChương 65: Hạ cánhChương 66: Tôi phải xuống đó xemChương 67: Môi và quả anh đào đều lạnh băngChương 68: Không cần lo làm tôi đauChương 69: Vị ngọt đến từ...Chương 70: Gấu GấuChương 71: Cậu nghe thấy không?Chương 73: Đôi mắt đã bị biến thành thây maChương 74: Cậu cảm thấy tôi là quái vật?Chương 75: Thứ 075 chương 2 [H]Chương 76: Yêu phải nói ra thế nàoChương 77: Nhật kýChương 78: Thân phận thật sựChương 79: Linh QuânChương 80: Thầy Lâm tự mình xuống bếpChương 81: Lại đây, rửa bátChương 82: Cho anh xem ký ức của tôiChương 83: Cậu có thể cười thêm một lần nữa không?Chương 84: Không ép cậu nữaChương 85: Mất hiệu lựcChương 86: Linh Quân lộ diệnChương 87: KarajanChương 88: Ai dám vì yêu mà gọi mặt trăng là của riêng mìnhChương 89: Lại thêm lần nữaChương 90: Ngài Lâm xinh đẹpChương 91: "Tôi từng lặng lẽ yêu em, không lời, không hy vọng"Chương 92: Bong bóng sinh sảnChương 93: Tôi không có chỗ nào để điChương 94: Khụ... nhìn cái tạp dề.Chương 95: Đại công Sở muốn gặp cậuChương 96: Cho ông ta năm mươi tỷ tỷ (500 tỷ tín)Chương 97: Chỉ có sáu trăm nămChương 98: Tiền bồi thường tử vongChương 99: Biến mất?Chương 100: Phải mua tủ quần áo mới rồiChương 101: Ai là hung thủ?Chương 102: Vòng hoa của Sở nguyên soáiChương 103: XXLChương 104: Tình nhân tình nhânChương 105: Du ngâm giảChương 106: Đến từ liên minhChương 107: Ba cái đại lãoChương 108: SA099 chất xúc tácChương 109: Hoàng cung tiệc tốiChương 110: Đặc chế dược tềChương 111: Đừng ở trên trời...Chương 112: Ôn nhu với hắn một chútChương 113: AlfredChương 114: Anh có muốn cưới tôi không?Chương 115: Bị ép điChương 116: Mờ mịt luống cuống sợ hãiChương 117: Ta lại không nãi cho hắn ănChương 118: Dưỡng thai rất quan trọngChương 119: Ai mang thai?Chương 120: Là hắn tự tưởng tượng ra thôi à?Chương 121: Là một quả trứngChương 122: Lâu rồi anh không chạm vào cái đuôi nàyChương 123: Đẹp thật, long longChương 124: Vợ tôi đâu rồi?Chương 125: Mummy hung dữChương 126: Dù sao anh đẹp thế màChương 127: Như bây giờ, quá lớnChương 128: Con long này, đúng là nguChương 129: Hả? Ta sinh?Chương 130: Nó gọi Nguyên TiêuChương 131: Từ đâu ra kẻ trộm trứngChương 132: Ý thức tập hợp thểChương 133: Bạch xác hắc tâmChương 134: Rời khỏi TyrusChương 135: Phá vỏ rồi... khóc hu huChương 137: Biết bay nhaChương 138: Giải cứu Slime đại tác chiếnChương 139: Bay lượn hắc bạch đoàn tửChương 140: Hắn không có kiểu hứng lên là làmChương 141: Lần thứ hai khởi hànhChương 142: Cho Trần thúc xem Nguyên TiêuChương 143: Hành tinh Z9Chương 144: Xoa bóp Nguyên TiêuChương 145: Hắn cần vũ khí phòng vệChương 146: Nguyên tiêu học nói và viết chữ!Chương 147: Hội thảoChương 148: Phế tích văn minhChương 149: Anh nằm ngửa ở chiếu nghỉ cầu thangChương 150: Bê bối học thuậtChương 152: Phòng thẩm vấnChương 153: Dị năng mất hiệu lựcChương 154: Dụng cụ ức chế dị năngChương 155: Một cú đấm thẳng mặtChương 156: Căn phòng ngầm của hoàng đếChương 157: Hắn yêu ngươiChương 158: Đơn thỏa thuận ly hônChương 159: 150 nămChương 160: Bắt cócChương 161: Đi tới Hải Văn TinhChương 162: Tượng thần của Nói Nhỏ GiáoChương 163: Heinrich · Sở phản quốcChương 164: Hiện trường phản loạnChương 165: Carter Indina bên trong thi thểChương 166: Heinrich ôm chầm lấy cậu, siết chặt vào ngựcChương 167: Cởi quần - xử lý vết thươngChương 169: Gián điệp của Thuyền Cứu Nạn Hạm ĐộiChương 170: Thứ tôi muốn là báo thùChương 171: Dư luận nổ tungChương 172: Biến thành tiểu nhân ngư Nguyên TiêuChương 173: Trùng tộc tập kíchChương 174: Xuất binh Hải Văn TinhChương 175: Bọn họ đã chết từ lâu dưới chân con quái vật do con người tạo raChương 176: Nguyên Tiêu ôm lấy con cá chép đỏChương 177: Đến ta ở đâyChương 178: Tốc độ anh lao tới còn nhanh hơn cả tốc độ tôi rơi xuốngChương 179: Đế quốc không cần Hải Văn TinhChương 180: Ngài là người cứu độChương 181: Ta sẽ cho nàng không thể cự tuyệt điều kiệnChương 182: Hoá ra ngươi cũng có lúc phát điên vì thứ mình yêuChương 183: Nhưng làm vậy thì cũng chẳng thể đưa Nguyên Tiêu trở vềChương 184Chương 185: Chính văn kết thúcChương 186: Phiên ngoại 1Chương 187: Phiên ngoại 2Chương 188: Phiên ngoại 3Chương 189Chương 190: Toàn văn kết thúc
Tàng Thư Các
Kho truyện online miễn phí — đọc mọi lúc, không giới hạn.
Tuyên bố miễn trách
Mọi thông tin và hình ảnh truyện trên website đều được sưu tầm trên Internet, chúng tôi không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên web này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức bản quyền nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.
© 2026 Tàng Thư Các · Đọc truyện miễn phí