Trở Thành Bậc Thầy Sân Khấu
Chương 3: Hành động thật tự tin
Để phát huy lòng can đảm khi đối mặt với khán giả, hãy hành động như thể bạn là người can đảm. Dĩ nhiên, trừ phi bạn đã chuẩn bị tốt, tất cả mọi trò diễn đều vô dụng. Nhưng cứ cho rằng bạn biết mình sắp nói những gì, hãy bước thật mạnh mẽ và hít thở sâu. Thực ra, hãy thở sâu trong ba mươi giây trước khi đối mặt với khán giả. Hít vào càng nhiều khí oxy sẽ giúp bạn phấn chấn tinh thần và thêm can đảm. Giọng ca tenor vĩ đại, Jean de Reszke, thường nói rằng khi bạn hít thở đến mức “có thể ngồi lên hơi thở”, mọi căng thẳng sẽ biến mất.
Khi một thanh niên của bộ tộc Peuhl tại Trung Phi đến tuổi trưởng thành và mong muốn kiếm cho mình một cô vợ, anh ta bắt buộc phải trải qua nghi lễ chịu phạt bằng roi. Những người phụ nữ của bộ tộc tập hợp lại ca hát và vỗ tay theo nhịp tiếng trống. Ứng cử viên sải bước tiến lên phía trước, cởi trần đến tận eo lưng. Bất thình lình một người đàn ông mang theo cây roi đáng sợ, ông ta vung roi lên đánh xuống tấm lưng trần của chàng thanh niên, vừa đánh rất mạnh vừa mắng nhiếc như thể anh ta là ma quỷ. Những lằn roi xuất hiện; thông thường thì làn da sẽ loét ra, máu chảy xuống, những vết sẹo sẽ theo anh ta đến cuối đời. Trong suốt quá trình này, một vị giám khảo đức cao vọng trọng của bộ tộc sẽ cúi xuống chân nạn nhân để xem anh ta có di chuyển hay thể hiện chút đau đớn nào không. Để thành công vượt qua bài thử thách đầy đau đớn này, người bị tra tấn không những phải chịu những trận đòn roi; mà ngay cả trong khi đang bị đánh đập, anh ta còn phải hát bài ca tụng thánh thần.
Ở mọi lứa tuổi, ở từng xứ sở, đàn ông luôn luôn được ngưỡng mộ bởi lòng can đảm; thế nên không cần biết trái tim trong lồng ngực của bạn có đang đập thình thịch; bạn hãy sải bước thật quả cảm, dừng lại, đứng yên, ngẩng cao đầu giống như chàng thanh niên Trung Phi kia, và giống như anh ta, hãy hành động như thể bạn thích điều đó.
Đứng thẳng ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào mắt khán giả và bắt đầu diễn thuyết thật tự tin như thể từng người ngồi dưới kia nợ tiền bạn vậy. Tưởng tượng rằng họ nợ tiền bạn thật. Rằng họ tụ tập ở đây để van xin bạn gia hạn khoản vay. Hiệu ứng tâm lý tác động lên bạn là một điều tốt.
Đừng căng thẳng cởi ra rồi lại cài khuy áo vào, tay bạn đừng dò dẫm lung tung. Nếu bạn phải có những cử chỉ căng thẳng, hãy giấu hai tay ra đằng sau lưng và nắm chặt tay lại để không ai nhìn thấy biểu hiện của bạn - và đừng ngọ nguậy các ngón chân.
Một quy tắc chung, một diễn giả giấu mình đằng sau bàn ghế sẽ rất tệ, nhưng làm thế có thể khiến bạn cảm thấy can đảm một chút, những lần đầu hãy đứng sau một cài bán hay cái ghế và nắm lấy chúng thật chặt, hoặc nắm chặt một đồng xu trong bàn tay.
Theodore Roosevelt đã làm gì để lấy lại sự tự tin và lòng can đảm trở thành đặc trưng? Ông có được trời phú cho bản tính thích phiêu lưu và dám mạo hiểm không? Không hề. “Trước khi tôi từng là thằng bé khá ốm yếu và nhút nhát”, ông thú nhận trong Tiểu sử tự thuật của mình. “Tôi từng là một thanh niên ban đầu vừa căng thẳng vừa chẳng tin tưởng vào lòng dũng cảm của bản thân. Tôi phải trải qua quá trình tôi luyện bản thân đầy đau đớn và vất vả không chỉ về cơ thể, mà còn cả trái tim và tâm hồn tôi”.
Thật may mắn ông đã cho chúng ta biết mình đạt được sự biến đổi như thế nào. Ông viết: “Khi còn thanh niên, tôi đọc được một đoạn trong các cuốn sách của Marryat mà tôi luôn ấn tượng. Trong đoạn này, viên thuyền trưởng một chiến hạm nhỏ nào đó của Anh đang giải thích với người anh hùng làm sao để trở nên không sợ hãi. Ông ta nói rằng là con người hầu như ai cũng sợ hãi khi bước vào một trận chiến, nhưng để chiến thắng anh ta phải không ngừng nhắc nhở mình hành động như thể anh ta không biết sợ. Sau khi anh ta cứ tự nhủ mình như thế, điều này đã thay đổi từ hy vọng thành thực tế, và người anh hùng đã trở nên không biết sợ hãi, chỉ bằng cách không ngừng tự nhủ không sợ hãi khi anh ta không cảm thấy nó. (Tôi đang sử dụng ngôn ngữ của tôi, không phải của Marryat.)
“Đây là lý thuyết tôi cảm thấy có tác dụng với tôi. Ban đầu thấy cái quái gì tôi cũng sợ phát khiếp, từ những con gấu xám, những con ngựa trung bình đến các tay súng; nhưng khi cố gắng tỏ ra không sợ hãi dần dần tôi đã không còn sợ hãi. Nếu mọi người lựa chọn theo cách này, ai cũng có thể có trải nghiệm như tôi”.
Vậy hãy tấn công những nỗi sợ hãi của bạn. Hãy đi ra ngoài gặp gỡ chúng và chiến đấu với chúng, chinh phục chúng bằng sự liều lĩnh tuyệt đối trong từng cơ hội.
Nghĩ ra một thông điệp, sau đó hình dung bạn như một thằng bé chuyển phát được dạy cách chuyển thông điệp đó. Chúng ta không cần nghĩ nhiều đến thằng bé. Chính món hàng được chuyển phát kia là thứ chúng ta cần. Thông điệp - chính là mục tiêu. Hãy luôn nghĩ đến nó. Hãy khắc ghi nó vào trái tim bạn. Hãy xem nó như mu bàn tay của bạn. Hãy tin tưởng nó với thật nhiều cảm xúc. Sau đó hãy nói chuyện như thể bạn đã có quyết tâm muốn nói ra thông điệp đó. Hãy làm như thế, và sẽ có 1/10 cơ hội bạn sẽ làm chủ được tình thế và làm chủ được bản thân mình.
Khi một thanh niên của bộ tộc Peuhl tại Trung Phi đến tuổi trưởng thành và mong muốn kiếm cho mình một cô vợ, anh ta bắt buộc phải trải qua nghi lễ chịu phạt bằng roi. Những người phụ nữ của bộ tộc tập hợp lại ca hát và vỗ tay theo nhịp tiếng trống. Ứng cử viên sải bước tiến lên phía trước, cởi trần đến tận eo lưng. Bất thình lình một người đàn ông mang theo cây roi đáng sợ, ông ta vung roi lên đánh xuống tấm lưng trần của chàng thanh niên, vừa đánh rất mạnh vừa mắng nhiếc như thể anh ta là ma quỷ. Những lằn roi xuất hiện; thông thường thì làn da sẽ loét ra, máu chảy xuống, những vết sẹo sẽ theo anh ta đến cuối đời. Trong suốt quá trình này, một vị giám khảo đức cao vọng trọng của bộ tộc sẽ cúi xuống chân nạn nhân để xem anh ta có di chuyển hay thể hiện chút đau đớn nào không. Để thành công vượt qua bài thử thách đầy đau đớn này, người bị tra tấn không những phải chịu những trận đòn roi; mà ngay cả trong khi đang bị đánh đập, anh ta còn phải hát bài ca tụng thánh thần.
Ở mọi lứa tuổi, ở từng xứ sở, đàn ông luôn luôn được ngưỡng mộ bởi lòng can đảm; thế nên không cần biết trái tim trong lồng ngực của bạn có đang đập thình thịch; bạn hãy sải bước thật quả cảm, dừng lại, đứng yên, ngẩng cao đầu giống như chàng thanh niên Trung Phi kia, và giống như anh ta, hãy hành động như thể bạn thích điều đó.
Đứng thẳng ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào mắt khán giả và bắt đầu diễn thuyết thật tự tin như thể từng người ngồi dưới kia nợ tiền bạn vậy. Tưởng tượng rằng họ nợ tiền bạn thật. Rằng họ tụ tập ở đây để van xin bạn gia hạn khoản vay. Hiệu ứng tâm lý tác động lên bạn là một điều tốt.
Đừng căng thẳng cởi ra rồi lại cài khuy áo vào, tay bạn đừng dò dẫm lung tung. Nếu bạn phải có những cử chỉ căng thẳng, hãy giấu hai tay ra đằng sau lưng và nắm chặt tay lại để không ai nhìn thấy biểu hiện của bạn - và đừng ngọ nguậy các ngón chân.
Một quy tắc chung, một diễn giả giấu mình đằng sau bàn ghế sẽ rất tệ, nhưng làm thế có thể khiến bạn cảm thấy can đảm một chút, những lần đầu hãy đứng sau một cài bán hay cái ghế và nắm lấy chúng thật chặt, hoặc nắm chặt một đồng xu trong bàn tay.
Theodore Roosevelt đã làm gì để lấy lại sự tự tin và lòng can đảm trở thành đặc trưng? Ông có được trời phú cho bản tính thích phiêu lưu và dám mạo hiểm không? Không hề. “Trước khi tôi từng là thằng bé khá ốm yếu và nhút nhát”, ông thú nhận trong Tiểu sử tự thuật của mình. “Tôi từng là một thanh niên ban đầu vừa căng thẳng vừa chẳng tin tưởng vào lòng dũng cảm của bản thân. Tôi phải trải qua quá trình tôi luyện bản thân đầy đau đớn và vất vả không chỉ về cơ thể, mà còn cả trái tim và tâm hồn tôi”.
Thật may mắn ông đã cho chúng ta biết mình đạt được sự biến đổi như thế nào. Ông viết: “Khi còn thanh niên, tôi đọc được một đoạn trong các cuốn sách của Marryat mà tôi luôn ấn tượng. Trong đoạn này, viên thuyền trưởng một chiến hạm nhỏ nào đó của Anh đang giải thích với người anh hùng làm sao để trở nên không sợ hãi. Ông ta nói rằng là con người hầu như ai cũng sợ hãi khi bước vào một trận chiến, nhưng để chiến thắng anh ta phải không ngừng nhắc nhở mình hành động như thể anh ta không biết sợ. Sau khi anh ta cứ tự nhủ mình như thế, điều này đã thay đổi từ hy vọng thành thực tế, và người anh hùng đã trở nên không biết sợ hãi, chỉ bằng cách không ngừng tự nhủ không sợ hãi khi anh ta không cảm thấy nó. (Tôi đang sử dụng ngôn ngữ của tôi, không phải của Marryat.)
“Đây là lý thuyết tôi cảm thấy có tác dụng với tôi. Ban đầu thấy cái quái gì tôi cũng sợ phát khiếp, từ những con gấu xám, những con ngựa trung bình đến các tay súng; nhưng khi cố gắng tỏ ra không sợ hãi dần dần tôi đã không còn sợ hãi. Nếu mọi người lựa chọn theo cách này, ai cũng có thể có trải nghiệm như tôi”.
Vậy hãy tấn công những nỗi sợ hãi của bạn. Hãy đi ra ngoài gặp gỡ chúng và chiến đấu với chúng, chinh phục chúng bằng sự liều lĩnh tuyệt đối trong từng cơ hội.
Nghĩ ra một thông điệp, sau đó hình dung bạn như một thằng bé chuyển phát được dạy cách chuyển thông điệp đó. Chúng ta không cần nghĩ nhiều đến thằng bé. Chính món hàng được chuyển phát kia là thứ chúng ta cần. Thông điệp - chính là mục tiêu. Hãy luôn nghĩ đến nó. Hãy khắc ghi nó vào trái tim bạn. Hãy xem nó như mu bàn tay của bạn. Hãy tin tưởng nó với thật nhiều cảm xúc. Sau đó hãy nói chuyện như thể bạn đã có quyết tâm muốn nói ra thông điệp đó. Hãy làm như thế, và sẽ có 1/10 cơ hội bạn sẽ làm chủ được tình thế và làm chủ được bản thân mình.
— Hết chương —
Chương trước
Chương sau