Trọng Sinh Về Niên Đại, Nàng Dâu Đại Viện Vừa Xinh Đẹp Vừa Rất Ngầu

Trọng Sinh Về Niên Đại, Nàng Dâu Đại Viện Vừa Xinh Đẹp Vừa Rất Ngầu

Xuân Quang Mãn Viên
Đang ra · Cập nhật hằng ngày
Ngôn TìnhĐang raHotCập nhật mỗi ngày
7 vạn chữ
Đang ra
0
Tổng lượt
Sau khi xuyên không, Vân Y trở thành cô gái yêu đương mù quáng đáng thương, có tên đồng âm với mình, Sở Vân Nhất.Nguyên chủ không chỉ bị người dòm ngó công việc, còn bị người lừa g
Mục lục
Đã ra đến Chương 200 · Chương 200: Đều là người nhà cả, không cần phải khách sáo
Người đọc truyện này cũng đọc

Danh sách chương

200 chương
Chương 1: Xuyên Không
Chương 2: Đúng là đàn bà nông cạn
Chương 3: Oan có đầu nợ có chủ
Chương 4: Không Chờ Được Nữa Rồi
Chương 5: Cơ Duyên
Chương 6: Không Gian
Chương 7: Tính Kế
Chương 8: Ai Cũng Muốn Đạp Một Cước
Chương 9: Trừng Trị Nhà Họ Tôn
Chương 10: Bất Ngờ Bị Đập
Chương 11: Từ hôn
Chương 12: Dọn dẹp cặn bã
Chương 13: Cười trên nỗi đau của người khác
Chương 14: Chuyện xấu trong nhà không thể đồn ra ngoài
Chương 15: Rối tung cả lên
Chương 16: Chuyện không nên hỏi thì bớt tò mò
Chương 17: Bán việc
Chương 18: Mỗi người một ý
Chương 19: Tưởng là đồ bỏ đi, hóa ra lại là của tốt
Chương 20: Kẻ nào đang nhắm vào cô
Chương 21: Vậy còn chờ gì nữa, tiễn cô ta đi
Chương 22: Sống chết của anh chỉ có thể trông vào vận may thôi
Chương 23: Sáng mai chắc là có tin tức
Chương 24: Giữ Lại Cũng Là Tai Họa
Chương 25: Sao Có Thể Để Chúng Toàn Thân Rút Lui
Chương 26: Chức Năng Mới Của Không Gian
Chương 27: Chưa Kịp Nhìn Rõ Ai Ra Tay Đã Chìm Vào Bóng Tối
Chương 28: Cô Rốt Cuộc Là Ai?
Chương 29: Có Những Việc Chậm Trễ Sẽ Sinh Biến
Chương 30: Chuyện Gì Thế Này?
Chương 31: Trông Tôi Giống Kẻ Ngốc Sao?
Chương 32: Cãi Vã Chia Gia Tài
Chương 33: Chuyện đã rồi
Chương 34: Há chẳng phải mang theo ý đe dọa
Chương 35: Phụ tấm lòng của ông cụ
Chương 36: Gieo gió gặt bão và khó thoát kiếp nạn
Chương 37: Hoảng hốt cái gì, còn chê chưa đủ mất mặt
Chương 38: Tôi đã tạo nghiệp gì thế này
Chương 39: Lên đường, cảm động
Chương 40: Cô gái, cô ngủ kỹ thật đấy
Chương 41: Sự cố bất ngờ
Chương 42: Ra Tay Cứu Người
Chương 43: Nhà họ Thẩm thay đổi chỉ sau một đêm
Chương 44: Bị đánh, náo loạn
Chương 45: Thủ đoạn tự bảo vệ của cô rất nhiều
Chương 46: Vài ba chuyện trên đường xuống nông thôn
Chương 47: Dò hỏi tin tức
Chương 48: Cậu lo xa rồi
Chương 49: Lần đầu đến điểm thanh niên trí thức
Chương 50: Sức chịu đựng của tôi có hạn
Xem toàn bộ 200 chương ›
Chương 51: Hôm nay chúng ta được thơm lây
Chương 52: Tôi có thể đến xem căn nhà đó không
Chương 53: Đời này cô chỉ muốn sống một cuộc đời tự do tự tại
Chương 54: Chuyện có thể giải quyết bằng vũ lực, cô tuyệt đối không muốn nhiều lời
Chương 55: Chuyện này nghiêm trọng đến mức nào bà không rõ sao
Chương 56: Đúng là không thể nói lý nổi
Chương 57: Xem cậu ta sợ chưa kìa
Chương 58: Nói không chừng chưa làm cha đã phải làm ông nội
Chương 59: Bác quý cháu còn không hết, sao lại thấy phiền được
Chương 60: Cô dám đánh người
Chương 61: Làm phiền bác rồi
Chương 62: Kinh ngạc
Chương 63: Thanh niên trí thức Sở này thật đúng là người có tài
Chương 64: Có cần chúng tôi giúp không
Chương 65: Khiến những người xung quanh ngẩn tò te
Chương 66: Sao có thể như vậy được
Chương 67: Đúng là cái đồ không có não
Chương 68: Con bé này, ăn nói kiểu gì thế
Chương 69: Bắt đầu luyện công
Chương 70: Bị gán ghép
Chương 71: Tôi không đánh người, chỉ động chân thôi
Chương 72: Chuyện này có thể tùy tiện đem ra đùa sao
Chương 73: Không ngờ chúng ta lại có duyên như vậy
Chương 74: Có chỗ dựa trong làng
Chương 75: Vườn rau bị càn quét
Chương 76: Cảm ơn đã chỉ điểm
Chương 77: Vốn không thèm chấp nhặt với họ
Chương 78: Nhà chúng tôi chắc chắn sẽ không ăn vạ
Chương 79: Thì ra người ta thật sự có bản lĩnh
Chương 80: Một lũ rảnh rỗi sinh nông nổi, công việc ngoài đồng làm xong hết rồi à
Chương 81: Vào núi làm phong phú không gian
Chương 82: Cô tìm tôi có việc gì à
Chương 83: Trực tiếp không nể mặt
Chương 84: Biết ơn vẫn tốt hơn là coi đó là điều hiển nhiên
Chương 85: Ánh mắt dò xét của vợ đội trưởng
Chương 86: Đúng là đồ không ra thể thống gì
Chương 87: Đưa Phật đưa đến Tây Thiên
Chương 88: Bị người ta nhắm đến
Chương 89: Từ chối nhận bưu kiện
Chương 90: Thật sự cảm động
Chương 91: Ý này không tồi
Chương 92: Phiền thanh niên trí thức Sở giúp tôi giữ bí mật
Chương 93: Trước sức mạnh tuyệt đối, mọi âm mưu quỷ kế đều là vô dụng
Chương 94: Cho ăn đất
Chương 95: Bà ta ngũ hành thiếu đức, không có duyên với tôi
Chương 96: Sẽ không quỵt nợ chứ
Chương 97: Tiền này tôi tiêu không yên lòng, không bằng đem đi làm việc thiện
Chương 98: Đây là chuyện tốt mà người khác cầu cũng không được
Chương 99: Làm người không thể quá tham lam
Chương 100: Không thể không đề phòng người khác
Chương 101: Chuyển cương vị thành công
Chương 102: Trở thành đề tài bàn tán lúc rảnh rỗi trong thôn
Chương 103: Tiên lễ hậu binh
Chương 104: Vả mặt đen đét
Chương 105: Bản lĩnh chẳng có bao nhiêu, tật xấu lại cả đống
Chương 106: Kẻ già người trẻ, chẳng có ai tốt đẹp cả
Chương 107: Nỗi lo của nhà họ Tiết
Chương 108: Chuyện cưa đổ thanh niên trí thức Sở không thể kéo dài thêm nữa
Chương 109: Thanh niên trí thức Sở kia chưa thèm đến chào hỏi nhà ta đâu
Chương 110: Quà cáp tạ ơn này đúng là không hề mỏng
Chương 111: Đúng là mắc bệnh sĩ diện
Chương 112: Cô đừng có rảnh rỗi sinh chuyện
Chương 113: Sao cô không biết xấu hổ mà nói ra câu đó
Chương 114: Xin phép vào núi hái thuốc
Chương 115: Đồ của tôi tôi tự quyết, liên quan chó gì đến cô
Chương 116: Thu hoạch trong không gian
Chương 117: Thật sự là có việc khẩn, xin lỗi
Chương 118: Tình cờ gặp mặt
Chương 119: Lên núi
Chương 120: Bất ngờ phát hiện
Chương 121: Hang động bí ẩn
Chương 122: Sao muộn thế này mới về
Chương 123: Tôi có thể xem giấy tờ của anh không?
Chương 124: Chuyện hệ trọng
Chương 125: Muốn dùng lời đồn đại để trói buộc hai người lại với nhau
Chương 126: Bà muốn lột da ai?
Chương 127: Vẫn là thanh niên trí thức Sở của chúng ta rộng lượng
Chương 128: Cô phải hết sức cẩn thận đấy
Chương 129: Đoàn nông khẩn nháo nhào cả lên
Chương 130: Đều không phải dạng thích lợi dụng người khác
Chương 131: Thăm bệnh
Chương 132: Chú có thấy cháu không giống bố cháu không?
Chương 133: Xem ra không thể đợi thêm nữa
Chương 134: Chúng ta đã nhận diện được người, khi nào thì hành động?
Chương 135: Mày thì biết cái gì, giữ bọn chúng lại còn có tác dụng lớn
Chương 136: Biết bọn họ sống không yên ổn, mình mới yên tâm
Chương 137: Bắt gặp bí mật động trời
Chương 138: Trong lòng kinh hãi
Chương 139: Đổi đối tượng theo dõi
Chương 140: Con bé đó e là đã hận nhà họ Tần chúng ta rồi
Chương 141: Đánh động
Chương 142: Hừ, đây là coi cô thành cái thá gì chứ?
Chương 143: Chuyện này e là phải được bác sĩ Củng đồng ý
Chương 144: Người ta không giữ vị trí đó, dựa vào cái gì mà bắt người ta làm?
Chương 145: Cô thích trực tiếp ra tay
Chương 146: Đống phân rõ đẹp bị cô ta chà đạp mất rồi
Chương 147: Có phải ai ức hiếp cô không?
Chương 148: Cô cũng không cần quá khắt khe với bản thân
Chương 149: Điều tra hoàn cảnh của cô là thủ tục bắt buộc, mong cô thông cảm
Chương 150: Nếu trong lòng đã có tính toán thì hãy hành động đi
Chương 151: Vỡ đầu chảy máu
Chương 152: Sụp đổ hoàn toàn
Chương 153: Thôn Tùng Lĩnh lại một lần nữa bùng nổ
Chương 154: Việc này không thể cứ thế cho qua được
Chương 155: Thật đúng là đánh giá cao ông ta rồi
Chương 156: Tìm thấy tung tích đám người kia
Chương 157: Tôi dựa vào đâu mà phải bao dung anh ta?
Chương 158: Tới nơi
Chương 159: Tiến vào hang bí mật
Chương 160: Giải mã
Chương 161: Chờ đợi dày vò
Chương 162: Có người bị rắn cắn
Chương 163: Sói hoang tập kích
Chương 164: Bỏ sót hai con sói
Chương 165: Sao trong tay bọn chúng lại có con tin?
Chương 166: Cuối cùng cũng tìm thấy
Chương 167: Âm thầm tương trợ
Chương 168: Anh Hoắc, gặp được anh tốt quá rồi
Chương 169: Ánh mắt chạm nhau, nhìn nhau cười ăn ý
Chương 170: Bị thương có nặng không?
Chương 171: Cô đừng có ngậm máu phun người
Chương 172: Tốt nhất ông nên chuẩn bị tâm lý
Chương 173: Chỉ sợ chúng có chuẩn bị ở sau
Chương 174: Xem ra chúng ta rất có duyên
Chương 175: Nếu cô muốn, tôi có thể lắng nghe
Chương 176: Vừa xuất hiện đã nhắm trúng mục tiêu
Chương 177: Trong bóng tối vẫn còn kẻ nấp
Chương 178: Cảm nhận được sự nguy hiểm đang cận kề
Chương 179: Trở thành đệm thịt
Chương 180: Đừng sợ, có tôi ở đây
Chương 181: Có người tới rồi, tôi đi trước một bước
Chương 182: Cẩn thận họa từ miệng mà ra
Chương 183: Phát hiện tính năng mới của suối nước nóng trong không gian
Chương 184: Kết cục của Hứa Văn Xương
Chương 185: Tâm linh tương thông
Chương 186: Không muốn bại lộ thân phận
Chương 187: Con trai, mẹ nói cho con nghe chuyện này
Chương 188: Cô nếu có ý kiến, có thể phản ánh với cấp trên
Chương 189: Xin cẩn trọng lời nói
Chương 190: Tôi cần cô giúp
Chương 191: Lương tâm của cô để đâu rồi
Chương 192: Giấc mộng
Chương 193: Đây là mệnh lệnh
Chương 194: Nhỏ tuổi mà ăn nói kiểu gì thế?
Chương 195: Nhận được sự đồng cảm từ mọi người
Chương 196: Ở đâu ra cái loại tởm lợm thế
Chương 197: Nói đi, là ai phái mày tới làm gì?
Chương 198: Trả lại nguyên vẹn
Chương 199: Thu hoạch dồi dào
Chương 200: Đều là người nhà cả, không cần phải khách sáo
Đọc miễn phí
TàngThư Các
Tìm tên truyện, tác giả
Trọng Sinh Về Niên Đại, Nàng Dâu Đại Viện Vừa Xinh Đẹp Vừa Rất Ngầu
Trọng Sinh Về Niên Đại, Nàng Dâu Đại Viện Vừa Xinh Đẹp Vừa Rất Ngầu
Xuân Quang Mãn Viên · Ngôn Tình · Đang ra · Cập nhật hằng ngày
Ngôn TìnhXuyên KhôngĐang raHotMiễn phí toàn bộ
0
Tổng lượt
7 vạn chữ
Độ dài
200
Chương
Đọc miễn phí

Giới thiệu

Sau khi xuyên không, Vân Y trở thành cô gái yêu đương mù quáng đáng thương, có tên đồng âm với mình, Sở Vân Nhất.Nguyên chủ không chỉ bị người dòm ngó công việc, còn bị người lừa gạt đăng ký báo danh, chuẩn bị phải xuống nông thôn.Trong lúc vô tình phát hiện người nói thích mình vậy mà giấu cô hẹn hò với người khác, cô mới hiểu được thì ra tất cả đều là tính toán của bọn họ.Lúc thất hồn lạc phách thì lại nhận được tin ông nội xảy ra chuyện, cô nhất thời nản lòng thoái chí, hương tiêu ngọc tổn ở trên linh đường.Vân Y tuân theo nguyên tắc ‘của người trả lại cho người’, lấy thế sét đánh giành lấy lại công việc, để cả nhà tính toán nguyên chủ thành chuột chạy qua đường, người người kêu đánh.Còn thuận tay hủy bỏ cuộc hôn nhân từ bé vốn đã chướng mắt nguyên chủ từ lâu, cô nhổ vào, tương lai còn không biết là ai chướng mắt ai đâu?Nhìn bàn tay vàng có được trong lúc vô tình, cô thầm cảm thán ở trong lòng: Tái ông mất ngựa sao biết không phải phúc.Về phần tìm người thân?Vẫn là thuận theo tự nhiên đi, cô cũng không muốn tìm cho mình một đống tổ tông trở về, thân phận bé gái mồ côi này đã rất tốt rồi.Lần đầu tiên gặp mặt, bị người đàn ông ném quả bóng rổ tới chảy máu mũi...Lần thứ hai gặp mặt, bị người khác hiểu lầm là đồng bọn, hai người ăn ý hợp tác, chạy thoát... . .Lần gặp gỡ thứ… n, suýt trở thành thuốc giải của người đàn ông, đây là nghiệt duyên gì vậy?Nhưng Hoắc Tứ thiếu trước sau như một, khiến người trong đại viện đều công nhận anh thanh tâm quả dục, không gần nữ sắc lại vì cô mà điên, vì cô mà cuồng, vì cô mà đâm tường lớn.Người trong đại viện ai không nói một tiếng Hoắc Tứ thiếu đại nghĩa, lại không biết anh hi sinh vì gia tộc cũng chỉ là thuật che mắt, chính là vì có thể quang minh chính đại ở bên cạnh cô.Cô gái nhỏ tựa ở trên vai anh dịu dàng ấm ức nói: Bọn họ đều không thích em, còn nói em là hồ ly tinh, giở đủ trò mới quyến rũ được anh.Đối với những người từng tổn thương, tính toán cô, Hoắc Tứ thiếu bá đạo bày tỏ: Số không dễ dàng tha thứ.Dùng hành động thực tế để bọn họ bị vả mặt ‘bốp bốp’.Cô ấy chính là vảy ngược của gia

Mục lục · 200 chương

Xem toàn bộ 200 chương ›
Chương 21: Vậy còn chờ gì nữa, tiễn cô ta điChương 22: Sống chết của anh chỉ có thể trông vào vận may thôiChương 23: Sáng mai chắc là có tin tứcChương 24: Giữ Lại Cũng Là Tai HọaChương 25: Sao Có Thể Để Chúng Toàn Thân Rút LuiChương 26: Chức Năng Mới Của Không GianChương 27: Chưa Kịp Nhìn Rõ Ai Ra Tay Đã Chìm Vào Bóng TốiChương 28: Cô Rốt Cuộc Là Ai?Chương 29: Có Những Việc Chậm Trễ Sẽ Sinh BiếnChương 30: Chuyện Gì Thế Này?Chương 31: Trông Tôi Giống Kẻ Ngốc Sao?Chương 32: Cãi Vã Chia Gia TàiChương 33: Chuyện đã rồiChương 34: Há chẳng phải mang theo ý đe dọaChương 35: Phụ tấm lòng của ông cụChương 36: Gieo gió gặt bão và khó thoát kiếp nạnChương 37: Hoảng hốt cái gì, còn chê chưa đủ mất mặtChương 38: Tôi đã tạo nghiệp gì thế nàyChương 39: Lên đường, cảm độngChương 40: Cô gái, cô ngủ kỹ thật đấyChương 41: Sự cố bất ngờChương 42: Ra Tay Cứu NgườiChương 43: Nhà họ Thẩm thay đổi chỉ sau một đêmChương 44: Bị đánh, náo loạnChương 45: Thủ đoạn tự bảo vệ của cô rất nhiềuChương 46: Vài ba chuyện trên đường xuống nông thônChương 47: Dò hỏi tin tứcChương 48: Cậu lo xa rồiChương 49: Lần đầu đến điểm thanh niên trí thứcChương 50: Sức chịu đựng của tôi có hạnChương 51: Hôm nay chúng ta được thơm lâyChương 52: Tôi có thể đến xem căn nhà đó khôngChương 53: Đời này cô chỉ muốn sống một cuộc đời tự do tự tạiChương 54: Chuyện có thể giải quyết bằng vũ lực, cô tuyệt đối không muốn nhiều lờiChương 55: Chuyện này nghiêm trọng đến mức nào bà không rõ saoChương 56: Đúng là không thể nói lý nổiChương 57: Xem cậu ta sợ chưa kìaChương 58: Nói không chừng chưa làm cha đã phải làm ông nộiChương 59: Bác quý cháu còn không hết, sao lại thấy phiền đượcChương 60: Cô dám đánh ngườiChương 61: Làm phiền bác rồiChương 62: Kinh ngạcChương 63: Thanh niên trí thức Sở này thật đúng là người có tàiChương 64: Có cần chúng tôi giúp khôngChương 65: Khiến những người xung quanh ngẩn tò teChương 66: Sao có thể như vậy đượcChương 67: Đúng là cái đồ không có nãoChương 68: Con bé này, ăn nói kiểu gì thếChương 69: Bắt đầu luyện côngChương 70: Bị gán ghépChương 71: Tôi không đánh người, chỉ động chân thôiChương 72: Chuyện này có thể tùy tiện đem ra đùa saoChương 73: Không ngờ chúng ta lại có duyên như vậyChương 74: Có chỗ dựa trong làngChương 75: Vườn rau bị càn quétChương 76: Cảm ơn đã chỉ điểmChương 77: Vốn không thèm chấp nhặt với họChương 78: Nhà chúng tôi chắc chắn sẽ không ăn vạChương 79: Thì ra người ta thật sự có bản lĩnhChương 80: Một lũ rảnh rỗi sinh nông nổi, công việc ngoài đồng làm xong hết rồi àChương 81: Vào núi làm phong phú không gianChương 82: Cô tìm tôi có việc gì àChương 83: Trực tiếp không nể mặtChương 84: Biết ơn vẫn tốt hơn là coi đó là điều hiển nhiênChương 85: Ánh mắt dò xét của vợ đội trưởngChương 86: Đúng là đồ không ra thể thống gìChương 87: Đưa Phật đưa đến Tây ThiênChương 88: Bị người ta nhắm đếnChương 89: Từ chối nhận bưu kiệnChương 90: Thật sự cảm độngChương 91: Ý này không tồiChương 92: Phiền thanh niên trí thức Sở giúp tôi giữ bí mậtChương 93: Trước sức mạnh tuyệt đối, mọi âm mưu quỷ kế đều là vô dụngChương 94: Cho ăn đấtChương 95: Bà ta ngũ hành thiếu đức, không có duyên với tôiChương 96: Sẽ không quỵt nợ chứChương 97: Tiền này tôi tiêu không yên lòng, không bằng đem đi làm việc thiệnChương 98: Đây là chuyện tốt mà người khác cầu cũng không đượcChương 99: Làm người không thể quá tham lamChương 100: Không thể không đề phòng người khácChương 101: Chuyển cương vị thành côngChương 102: Trở thành đề tài bàn tán lúc rảnh rỗi trong thônChương 103: Tiên lễ hậu binhChương 104: Vả mặt đen đétChương 105: Bản lĩnh chẳng có bao nhiêu, tật xấu lại cả đốngChương 106: Kẻ già người trẻ, chẳng có ai tốt đẹp cảChương 107: Nỗi lo của nhà họ TiếtChương 108: Chuyện cưa đổ thanh niên trí thức Sở không thể kéo dài thêm nữaChương 109: Thanh niên trí thức Sở kia chưa thèm đến chào hỏi nhà ta đâuChương 110: Quà cáp tạ ơn này đúng là không hề mỏngChương 111: Đúng là mắc bệnh sĩ diệnChương 112: Cô đừng có rảnh rỗi sinh chuyệnChương 113: Sao cô không biết xấu hổ mà nói ra câu đóChương 114: Xin phép vào núi hái thuốcChương 115: Đồ của tôi tôi tự quyết, liên quan chó gì đến côChương 116: Thu hoạch trong không gianChương 117: Thật sự là có việc khẩn, xin lỗiChương 118: Tình cờ gặp mặtChương 119: Lên núiChương 120: Bất ngờ phát hiệnChương 121: Hang động bí ẩnChương 122: Sao muộn thế này mới vềChương 123: Tôi có thể xem giấy tờ của anh không?Chương 124: Chuyện hệ trọngChương 125: Muốn dùng lời đồn đại để trói buộc hai người lại với nhauChương 126: Bà muốn lột da ai?Chương 127: Vẫn là thanh niên trí thức Sở của chúng ta rộng lượngChương 128: Cô phải hết sức cẩn thận đấyChương 129: Đoàn nông khẩn nháo nhào cả lênChương 130: Đều không phải dạng thích lợi dụng người khácChương 131: Thăm bệnhChương 132: Chú có thấy cháu không giống bố cháu không?Chương 133: Xem ra không thể đợi thêm nữaChương 134: Chúng ta đã nhận diện được người, khi nào thì hành động?Chương 135: Mày thì biết cái gì, giữ bọn chúng lại còn có tác dụng lớnChương 136: Biết bọn họ sống không yên ổn, mình mới yên tâmChương 137: Bắt gặp bí mật động trờiChương 138: Trong lòng kinh hãiChương 139: Đổi đối tượng theo dõiChương 140: Con bé đó e là đã hận nhà họ Tần chúng ta rồiChương 141: Đánh độngChương 142: Hừ, đây là coi cô thành cái thá gì chứ?Chương 143: Chuyện này e là phải được bác sĩ Củng đồng ýChương 144: Người ta không giữ vị trí đó, dựa vào cái gì mà bắt người ta làm?Chương 145: Cô thích trực tiếp ra tayChương 146: Đống phân rõ đẹp bị cô ta chà đạp mất rồiChương 147: Có phải ai ức hiếp cô không?Chương 148: Cô cũng không cần quá khắt khe với bản thânChương 149: Điều tra hoàn cảnh của cô là thủ tục bắt buộc, mong cô thông cảmChương 150: Nếu trong lòng đã có tính toán thì hãy hành động điChương 151: Vỡ đầu chảy máuChương 152: Sụp đổ hoàn toànChương 153: Thôn Tùng Lĩnh lại một lần nữa bùng nổChương 154: Việc này không thể cứ thế cho qua đượcChương 155: Thật đúng là đánh giá cao ông ta rồiChương 156: Tìm thấy tung tích đám người kiaChương 157: Tôi dựa vào đâu mà phải bao dung anh ta?Chương 158: Tới nơiChương 159: Tiến vào hang bí mậtChương 160: Giải mãChương 161: Chờ đợi dày vòChương 162: Có người bị rắn cắnChương 163: Sói hoang tập kíchChương 164: Bỏ sót hai con sóiChương 165: Sao trong tay bọn chúng lại có con tin?Chương 166: Cuối cùng cũng tìm thấyChương 167: Âm thầm tương trợChương 168: Anh Hoắc, gặp được anh tốt quá rồiChương 169: Ánh mắt chạm nhau, nhìn nhau cười ăn ýChương 170: Bị thương có nặng không?Chương 171: Cô đừng có ngậm máu phun ngườiChương 172: Tốt nhất ông nên chuẩn bị tâm lýChương 173: Chỉ sợ chúng có chuẩn bị ở sauChương 174: Xem ra chúng ta rất có duyênChương 175: Nếu cô muốn, tôi có thể lắng ngheChương 176: Vừa xuất hiện đã nhắm trúng mục tiêuChương 177: Trong bóng tối vẫn còn kẻ nấpChương 178: Cảm nhận được sự nguy hiểm đang cận kềChương 179: Trở thành đệm thịtChương 180: Đừng sợ, có tôi ở đâyChương 181: Có người tới rồi, tôi đi trước một bướcChương 182: Cẩn thận họa từ miệng mà raChương 183: Phát hiện tính năng mới của suối nước nóng trong không gianChương 184: Kết cục của Hứa Văn XươngChương 185: Tâm linh tương thôngChương 186: Không muốn bại lộ thân phậnChương 187: Con trai, mẹ nói cho con nghe chuyện nàyChương 188: Cô nếu có ý kiến, có thể phản ánh với cấp trênChương 189: Xin cẩn trọng lời nóiChương 190: Tôi cần cô giúpChương 191: Lương tâm của cô để đâu rồiChương 192: Giấc mộngChương 193: Đây là mệnh lệnhChương 194: Nhỏ tuổi mà ăn nói kiểu gì thế?Chương 195: Nhận được sự đồng cảm từ mọi ngườiChương 196: Ở đâu ra cái loại tởm lợm thếChương 197: Nói đi, là ai phái mày tới làm gì?Chương 198: Trả lại nguyên vẹnChương 199: Thu hoạch dồi dàoChương 200: Đều là người nhà cả, không cần phải khách sáo
Tàng Thư Các
Kho truyện online miễn phí — đọc mọi lúc, không giới hạn.
Tuyên bố miễn trách
Mọi thông tin và hình ảnh truyện trên website đều được sưu tầm trên Internet, chúng tôi không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên web này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức bản quyền nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.
© 2026 Tàng Thư Các · Đọc truyện miễn phí