Chương 2: Canh Máu Nuôi Cổ
Buổi tối, khi Tào Phi trở về, bà cô đã chuẩn bị sẵn một bàn đầy thức ăn ngon, còn đặc biệt hầm thêm một nồi canh.
Chỉ là trên cánh tay bà quấn một lớp băng dày cộp, thấp thoáng còn lộ ra vết máu đỏ thẫm.
Tào Phi quan tâm hỏi:
"Xảy ra chuyện gì vậy? Trông có vẻ bị thương nặng lắm, có cần đến bệnh viện không?"
"Tôi làm gà, lỡ tay cắt trúng." Tôi kéo bà cô ngồi xuống, quay sang Tào Phi nói: "Đã xử lý rồi, ăn cơm thôi."
Các món ăn đều rất ngon miệng.
Tào Phi ăn uống vô cùng ngon lành, mặt mày hồng hào, suốt bữa cơm cứ liên tục bảo bà cô ở lại đây lâu dài, vừa có thể bầu bạn với tôi.
Sau khi ăn xong, tôi vừa định đứng dậy đi lấy trái cây thì bà cô giữ tôi lại.
"Ngồi thêm một lát, bà còn nấu riêng cho cháu một bát canh nguội."
Nghe đến đó, tôi vội liếc sang Tào Phi, rồi nhìn cổ tay bà cô đang quấn kín băng gạc, trong lòng bất an, khẽ nói:
"Bà cô, cháu không muốn uống. Bà đừng làm nữa, hại sức khỏe lắm."
"Tại sao không uống?"
Sắc mặt bà chợt trầm xuống.
"Bà già đến từng này tuổi rồi, sống cũng chỉ vì cháu thôi. Chờ đấy."
Nói xong, bà quay người đi vào bếp, còn tiện tay đóng luôn cửa lại.
"Canh nguội gì vậy?"
Tào Phi vừa uống bát canh dưỡng sinh vừa tò mò nhìn về phía nhà bếp.
Tôi cố gượng cười.
"Chỉ là canh bồi bổ sức khỏe thôi."
Một lúc sau, bà cô bưng một chiếc thố nhỏ bước ra, vội vàng đặt trước mặt tôi.
"Mau uống đi."
"Để cháu băng lại vết thương cho bà trước."
Tôi nhìn thấy lớp băng trên cánh tay bà đã lỏng ra, máu đang rỉ ra ngoài, vội vàng đứng dậy.
Nhưng bà lại ấn vai tôi xuống.
"Mau uống."
Đúng lúc ấy, Tào Phi cũng bước tới đầy vẻ lo lắng.
"Để cháu xem nào. Sao chỉ bưng bát canh mà vết thương lại nứt ra rồi?"
Bà cô lập tức bịt chặt vết thương, máu theo kẽ ngón tay chảy xuống. Bà chẳng hề để tâm, chỉ nghiêm giọng thúc giục tôi mau uống.
Tào Phi đứng bên cạnh, ánh mắt đầy nghi hoặc nhìn chiếc thố trước mặt tôi.
Nghĩ đến thứ bên trong, tôi vội kiếm cớ bảo anh ta đi lấy hòm thuốc cho bà cô để đánh lạc hướng.
Vừa thấy Tào Phi đi khỏi, dưới ánh mắt giám sát của bà cô, tôi ôm chiếc thố, ngửa đầu uống cạn một hơi toàn bộ bát canh nguội, rồi cầm thố chạy thẳng vào bếp rửa.
Đúng lúc bước vào bếp, tôi thoáng thấy Tào Phi đang đứng sau góc tủ rượu lén nhìn, tim tôi giật thót. Tôi lập tức rửa sạch chiếc thố đến không còn chút dấu vết.
Đợi khi Tào Phi cầm hòm thuốc quay lại, tôi đã dùng gạc đè lên vết thương của bà cô.
"Để cháu làm."
Anh ta nhanh nhẹn lấy bông y tế ra.
Sắc mặt bà cô chợt biến đổi, vội ôm chặt cánh tay, quay sang tôi nói:
"Toàn là máu, cháu đỡ bà về phòng xử lý."
Đối diện ánh mắt đầy nghi hoặc của Tào Phi, tim tôi đập như trống dồn, chỉ biết vội vàng dìu bà cô trở về phòng.
Sau khi xử lý vết thương xong, vì mất quá nhiều máu nên bà nằm nghỉ luôn trong phòng.
Lúc tôi xuống lầu, Tào Phi đang cầm chiếc thố đựng canh nguội của tôi, cười hì hì hỏi:
"Bà cô còn nấu riêng cho em một bát canh nữa à? Là để dưỡng nhan hay điều dưỡng cơ thể chuẩn bị mang thai?"
Ăn thuốc thiện của bà cô xong, sắc mặt anh ta hồng hào thấy rõ, vừa nói vừa bước tới ôm lấy eo tôi.
"Đều có cả."
Trên tay tôi vẫn còn dính máu nên đi đến bồn rửa nhưng Tào Phi lại nắm lấy tay tôi, mười ngón đan xen, tự tay giúp tôi rửa sạch.
Tôi lo bà cô nghe thấy động tĩnh sẽ không hay, ai ngờ anh ta lại kéo thẳng tôi vào phòng tắm.
...
Trước khi ngủ, tôi mệt đến mức lim dim mắt, nhìn gương mặt thỏa mãn của Tào Phi.
"Tào Phi, anh còn nhớ lần trước chúng ta gần gũi nhau là khi nào không?"
Tình yêu và sự nồng nhiệt thuở trẻ, dường như đã bị bào mòn hết trong hết dự án này đến kế hoạch khác của công ty.
Có khi suốt cả tháng, tôi và Tào Phi không chung phòng.
Chúng tôi giống cộng sự hơn là vợ chồng.
Cánh tay anh ta gác ngang eo tôi, khẽ vuốt ve, mơ hồ đáp một tiếng.
Âm thanh mãn nguyện ấy...không khác gì đoạn cuối trong đoạn video Trâu Phù Ngôn gửi cho tôi.
"Tào Phi, bà cô đến rồi. Chúng mình sinh một đứa con nhé. Sau này, hai chúng ta sống thật tốt, được không?"
Tôi đưa tay vuốt nhẹ hàng mày của anh ta, khẽ nép vào lòng.
Thân thể vốn đang thả lỏng sau khi được thỏa mãn của Tào Phi bỗng chốc cứng đờ, cánh tay ôm eo tôi cũng siết chặt hơn. Một lúc lâu sau anh ta mới hờ hững đáp:
"Ừ."
Trong lòng tôi hơi chua xót, tôi ôm lấy anh ta.
"Em từng nói rồi, nếu anh sau lưng em động vào người phụ nữ khác... em sẽ khiến anh tủy cạn xương khô."
"Được! Anh nào dám chứ."
Tào Phi ôm chặt tôi, cúi xuống hôn lên trán.
"Ngủ đi..."
Không biết lời anh ta là thật hay giả nhưng tôi đã uống bát canh nguội của bà cô rồi.
Hy vọng...anh ta có thể làm được.
Tôi cọ cọ vào lòng anh ta rồi chìm vào giấc ngủ.
Vốn nghĩ với tuổi tác của hai vợ chồng, trải qua một đêm như vậy chắc chắn sẽ mệt mỏi rã rời.
Không ngờ đến hơn mười giờ sáng tỉnh dậy, tôi chẳng những không tiều tụy mà sắc mặt còn hồng hào, da dẻ căng mịn.
Ngay cả Tào Phi cũng thần thanh khí sảng, tinh thần phơi phới, sáng sớm còn quấn quýt lấy tôi.
Nghe thấy chúng tôi thức dậy, bà cô gọi xuống:
"Bà làm cơm rồi, còn hầm canh nữa. Xuống ăn đi."
Trong bữa cơm, cổ tay bà vẫn quấn lớp băng thật dày.
Nhìn dáng vẻ của tôi và Tào Phi, gương mặt bà hiện rõ vẻ vui mừng, liên tục gắp thức ăn cho Tào Phi.
Nhưng đến lúc tôi chuẩn bị uống canh, bà lại không cho tôi uống cùng loại với anh ta. Bà bảo đã chuẩn bị riêng cho tôi một bát canh nguội.
Có lẽ sợ Tào Phi nhìn thấy, lần này bà bảo tôi vào hẳn bếp để uống.
Đúng lúc bà tháo lớp băng trên cổ tay, đưa tay về phía chiếc thố...thì Tào Phi đột nhiên bước vào.
"Muôi múc canh rơi mất rồi."
Tôi giật mình, lập tức chắn trước mặt bà cô, lấy một chiếc muôi mới đưa cho anh ta, sợ anh ta nhìn thấy cách bà làm bát canh.
Anh ta cầm chiếc muôi, nhìn lớp băng vừa tháo trên cổ tay bà, khẽ nhíu mày, nhưng vẫn cười nói:
"Hay chiều nay cháu không đến công ty nữa, đưa bà cô đi bệnh viện nhé?"
Làm vậy sao được!
Tôi vội vàng từ chối, giục anh ta mau đi.
Đợi anh ta rời khỏi, bà cô mới đưa chiếc thố cho tôi.
"Về sau vẫn nên lén nó mà uống."
Tôi liếc ra ngoài cửa, thấy Tào Phi vẫn cầm chiếc muôi đứng ngoài, vẻ mặt lo lắng nhìn vào trong.
Tôi lập tức ngửa đầu uống cạn thứ trong thố, xoay người dùng nước rửa sạch sẽ chiếc thố, rồi mới giúp bà cô băng lại vết thương.
Đưa Tào Phi ra cửa. Ánh mắt anh ta không ngừng quan sát tôi.
Đến khi lên xe, còn đưa tay xuyên qua cửa xe sờ lên mặt tôi.
"Hôm nay da em đẹp thật đấy. Vừa mịn vừa sáng, lại còn hồng hào nữa. Đổi mặt nạ hay mỹ phẩm mới à?"
Nghĩ đến thứ vừa uống trong bát canh, tôi vội cười đáp:
"Chẳng phải do anh tưới tắm em sao?"
"Hay là nhờ thuốc thiện của bà cô?"
Tào Phi cười ha hả, còn định nói gì đó thì điện thoại reo. Anh ta liếc nhìn tôi một cái rồi lập tức bảo tài xế lái xe.
Đợi xe đi khuất, tôi quay đầu, vội vàng chạy vào trong tìm bà cô.
Vết thương trên tay bà đã cố ý làm rách hai lần. Lúc này máu chảy đầm đìa, nhìn vô cùng đáng sợ.
Tôi cố nén sự chua xót trong lòng, khuyên bà đừng làm nữa nhưng bà chỉ nắm lấy tay tôi.
"Ăn thêm vài lần nữa đi. Hiệu quả vẫn chưa rõ."
Bàn tay bà vừa cử động, vết thương lại nứt ra. Trong đó có từng con sâu nhỏ mảnh như sợi tóc, trong suốt như nước đang ngọ nguậy. Theo từng cái ngọ nguậy của chúng, máu tươi dường như bị hút dần vào cơ thể chúng.
"Thả thêm ít nữa đi."
Bà vỗ nhẹ lên tay tôi, mỉm cười.
"Chẳng phải cháu muốn cứu vãn sao? Mới bắt đầu thôi, sao có thể bỏ cuộc."
Tôi nắm lấy tay bà, cố đè nén cảm giác run rẩy trong lòng, rồi đứng dậy lấy từ ngăn tủ đầu giường một chiếc bình sứ nhỏ, mở nắp.
Tôi đổ từng hạt trứng cổ nhỏ li ti, trong suốt như pha lê lên miệng vết thương. Đợi đến khi trứng cổ phủ kín toàn bộ vết thương, tôi mới quấn băng lại.
Thấy tay tôi vẫn còn run, bà cô cười hiền.
"Chỉ cần cháu có thể cứu vãn được, sống thật tốt... dù đám cổ trùng này ăn hết thân xác bà, bà cũng không sợ."
Nghe vậy, sống mũi tôi cay xè.
Tôi như trở về thuở nhỏ, vùi đầu vào lòng bà. Bà chỉ nhẹ nhàng vỗ về lưng tôi.
Đáng tiếc...khoảnh khắc ấm áp ấy quá ngắn ngủi.
Chẳng bao lâu sau, Trâu Phù Ngôn gọi đến một cuộc gọi video.
Có lẽ hôm qua cô ta đã gửi cho tôi nhiều "bom tấn" như vậy mà tôi với Tào Phi vẫn chưa cãi nhau long trời lở đất, nên hôm nay gọi video để tăng thêm sức ép, ép tôi phải nhường chỗ.
Tôi vẫn nằm trên đùi bà cô, tiện tay bấm nhận.
Cuộc gọi vừa kết nối, khung cảnh hiện lên chính là văn phòng của Tào Phi.
Chỉ nhìn thấy hình ảnh bên trong thôi...tôi đã hận không thể đập nát chiếc điện thoại ngay lập tức.