Vạn Cổ Đế Tế/ Chương 1: Đế Hồn Vạn Cổ, một tối quay về
Mục lục
16.5px
Vạn Cổ Đế Tế

Chương 1: Đế Hồn Vạn Cổ, một tối quay về

Hoàng Cực Tiên Tông, Hoàng Cực Phong.

Một đại diện đứng sừng sững trên đỉnh núi, khí thế không ai có thể xâm phạm, mà sau đại diện lại có một gian phòng nhỏ bé, không hề ăn khớp với hoàn cảnh xung quanh.

Nhưng người ở bên trong lại là đại nhân vật nổi danh lừng lẫy khắp Liệt Thiên Thượng Quốc, cô gia của Hoàng Cực Tiên Tông, Dạ Huyền.

Lúc này, trong gian phòng, thiếu niên Dạ Huyền vẫn không hề nhúc nhích, ngồi yên trên giường, hai mắt vô thần như mất hồn, đang lẩm bẩm một mình không biết là nói cái gì.

Thình thịch.

Đột nhiên, cửa phòng bị đạp tung ra, Chu Băng Y tiến vào trong nhìn về phía Dạ Huyền đang ngồi ngẩn ra trên giường, thần sắc chán ghét nói:

- Mẫu thân nói hôm nay có khách quý tới nhà, ngươi không được đi đâu, ở trong phòng đợi đi. Có nghe thấy không hả?

Dạ Huyền vẫn ngồi im lặng, không hề nhúc nhích, một lúc sau nhỏ giọng nói.

- Trải qua vạn cổ, ngủ say chín ngàn năm, cuối cùng ta cũng trở về… Thường Tịch, Mục Vân, phu nhân dịu dàng của ta, đồ đệ tốt của ta, các ngươi không một ai trốn thoát!

- Ngươi gầm gừ cái gì đó?

Trong mắt Chu Băng Y tràn đầy sự chán ghét.

Dạ Huyền khôi phục lại tinh thần, đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Chu Băng Y, sắc mặt lạnh lùng.

Chu Băng Y giật mình, tức giận nói.

- Nhìn cái gì! Vừa nói cái gì ngươi có nghe thấy không, hôm nay không được đi đâu hết! Có tỷ phu như ngươi đúng xui xẻo! Cũng không biết tỷ tỷ nghĩ gì, nhiều người để ý như vậy mà lại thành hôn với một tên oắt con vô dụng như ngươi, không thể tu luyện không nói làm gì, lại còn là một kẻ đần độn…

Chu Băng Y vừa nói vừa quát, tức giận nghiến răng nghiến lợi nhìn Dạ Huyền.

- Ngươi xem sao ngươi không đi chết đi, còn ở đây làm khổ tỷ tỷ ta.

- Ở rể, đồ bỏ đi, kẻ đần độn…

Con mắt Dạ Huyền lóe lên, vô số ký ức hiện ra trong đầu. Vị trí của hắn ở Hoàng Cực Tiên Tông có lẽ tới một con chó cũng không bằng.

Nếu không phải có lão bà Chu Ấu Vi giúp đỡ, có lẽ hắn đã sớm chết cả vạn lần rồi!

Chu Băng Y thấy Dạ Huyền vẫn không động đậy gì, chuẩn bị mắng tiếp liền thấy hắn cười một tiếng giễu cợt.

- Hừ, ta việc gì phải tức giận vì một kẻ đần độn như ngươi chứ.

Nói xong Chu Băng Y quay người rời đi, lúc đóng cửa còn cố dùng lực, tiếng động lớn vang lên như muốn gian phòng đổ sụp.

Dạ Huyền bình tâm lại, ngắm nhìn gian phòng một lượt, khóe mắt lóe lên, thần sắc lạnh lùng nói.

- Sau ngày hôm nay, không còn kẻ đần độn Dạ Huyền nữa, mà chỉ có Bất Tử Dạ Đế!

Ngồi xếp bằng trên giường, Dạ Huyền thử thôi động hồn lực. Khi cảm nhận được một chút hồn lực kia Dạ Huyền mới hơi thở phào.

- Ngủ say 9 ngàn năm, tuy hồn lực đã giảm đi rất nhiều nhưng vẫn còn một nửa. Đây là thể hồn của bản thể ta… liệu có phải là thứ mà Táng Đế Chi Chủ vẫn luôn tìm kiếm không?

Lúc này Dạ Huyền có chút hồ nghi.

Năm hắn 11 tuổi, hắn bị Táng Đế Chi Chủ bắt mất mệnh hồn, luyện thành một thân xác quái vật bất tử bất diệt, đạp khắp chư thiên, đi tận hung địa, để tìm ra một bản thể đạo thể.

Mà hôm nay hồn quy bản thể, Dạ Huyền dò xét thân thể mới phát hiện ra thứ không giống bình thường.

- Nếu quả thật là đạo thể kia, vậy lần này chắc chắn bổn Đế sẽ giẫm nát Táng Đế Chi Chủ ở dưới chân, báo mối thù trước đây!

Lấy tâm tính của Dạ Huyền cũng không nhịn được kích động.



Mà khi Dạ Huyền đang dùng hồn lực dò xét thể phách thì Hoàng Cực Phong nghênh đón một nam tử khí độ bất phàm. Ngũ quan của nam tử kia vô cùng anh tuấn, giơ tay nhấc chân đều toát lên vẻ quý phái. Duy nhất chỉ có cái thái độ kia của hắn là khiến người ta khó chịu.

Nữ tử tới nghênh tiếp phóng khoáng khoảng ngoài 30 tuổi. Người này chính là nhạc mẫu của Dạ Huyền, Giang Tĩnh là phu nhân của tông chủ Hoàng Cực Tiên Tông, cũng là trưởng lão của Hoàng Cực Tiên Tông.

- Bá mẫu.

Nam tử kia khom người hành lễ với Giang Tĩnh.

- Ngọc Long tới rồi à, mau mau vào ngồi đi.

Giang Tĩnh mỉm cười, có vẻ như rất hài lòng với nam tử kia.

- Bá mẫu khách khí rồi, lần này chất nhi tới đây là muốn gặp Ấu Vi.

Triệu Ngọc Long thi lễ với Giang Tĩnh, sau đó mới bước vào đại điện.

- Ngọc Long tới không đúng lúc rồi, Ấu Vi còn đang bế quan trùng kích Vương Hầu cảnh.

Giang Tĩnh cười nói.

Triệu Ngọc Long kinh ngạc.

- Ấu Vi không hổ là đệ nhất thần nữ của Liệt Thiên Thượng Quốc, vừa mới tròn 18 đã trùng kích lên Vương Hầu rồi.

- Ngọc Long thật biết nói đùa, tư chất của Ấu Vi bình thường, kém hơn ngươi nhiều. Lần này ngươi xuất quan chắc chắn đã trùng kích được Vương Hầu rồi.

Trong mắt Giang Tĩnh tràn đầy nụ cười.

Triệu Ngọc Long thở dài nói.

- Trước kia đúng là vì trùng kích lên Vương Hầu nên phải bế quan, xuất quan mới biết Ấu Vi đã thành hôn với người khác, tiếc nuối cả đời…

Trong mắt Giang Tĩnh tràn đầy suy nghĩ.

Triệu Ngọc Long là một trong những người theo đuổi Chu Ấu Vi.

Hắn là thánh tử của La Thiên Thánh Địa.

Phụ thân hắn là tông chủ, mẫu thân là trưởng lão điều hành của La Thiên Thánh Địa. Phải biết, chỉnh thể thực lực của La Thiên Thánh Địa còn mạnh hơn cả Hoàng Cực Tiên Tông rất nhiều, chấp chưởng cả một thượng quốc.

Triệu Ngọc Long và Chu Ấu Vi có thể nói môn đăng hộ đối. Đây là đạo lý rất dễ hiểu, mà thế lực hai bên cũng muốn quan hệ thông gia để hợp tác càng chặt.

Năm đó Giang Tĩnh cũng rất muốn Triệu Ngọc Long lấy nữ nhi Chu Ấu Vi của mình. Chỉ tiếc về sau Chu Ấu Vi lại muốn thành hôn với Dạ Huyền, làm Hoàng Cực Tiên Tông và La Thiên Thánh Địa suýt trở mặt. Chính vì chuyện này mà Hoàng Cực Tiên Tông đã bị La Thiên Thánh Địa nhằm vào.

Mỗi khi nghĩ tới đây, Giang Tĩnh không khỏi cảm thấy phiền muộn.

Triệu Ngọc Long thấy Giang Tĩnh thay đổi sắc mặt thì âm thầm cười lạnh, nói.

- Nhắc mới nhớ, chất nhi còn chưa gặp phu quân của Ấu Vi, lần này Ấu Vi còn đang bế quan, vậy thì đi gặp phu quân của nàng cũng được.

Lời này khiến cho Giang Tĩnh khá khó chịu. Để hắn gặp Dạ Huyền, nàng không phải mất hết mặt mũi sao?

Giang Tĩnh nghiêm mặt nói.

- Không đúng lúc rồi, hắn cũng đang bế quan.

- Ồ?

Triệu Ngọc Long tỏ vẻ kinh ngạc, nói.

- Sao ta lại nghe nói phu quân của Ấu Vi là một kẻ kém nhanh nhẹn, vốn dĩ không thể tu hành, hắn mà cũng bế quan sao?



Lời này khiến cho Giang Tĩnh không biết phải tiếp như thế nào.

- Mẹ, con đã nói với tên đần Dạ Huyền rồi…

Lúc này Chu Băng Y đi tới.

Trong điện nhất thời trở nên lúng túng, Giang Tĩnh không biết nói gì mới phải.

- Triệu Ngọc Long?

Chu Băng Y thấy Triệu Ngọc Long thì nhìn về phía Giang Tĩnh.

- Mẹ, khách quý mà mẹ nói là hắn?

Chu Băng Y đương nhiên rất phản cảm với Triệu Ngọc Long, thậm chí còn chán ghét hơn cả Dạ Huyền, nàng đương nhiên sẽ không khách khí.

- Băng Y muội muội, muội nói Dạ Huyền chính là tỷ phu của muội sao?

Triệu Ngọc Long nói.

Chu Băng Y hừ lạnh.

- Ta chưa từng thừa nhận hắn là tỷ phu của ta!

Đúng lúc này ngoài điện có tiếng bước chân vang lên, cả ba người đều sững sờ.

Ngay sau đó một nam tử mặc hắc bào bình tĩnh đi tới, ánh mắt dừng lại trên người Chu Băng Y, mở miệng nói.

- Có Ngưng Khí Đan không, cho ta mượn dùng một chút.

Người đến chính là Dạ Huyền.

Hắn đã dò xét mọi thứ rõ ràng rồi, thể hồn của bản thể có lẽ thực sự là loại thể chất kia. Hắn cần một viên Ngưng Khí Đan để kiểm chứng. Nhưng hắn không có nên đành phải tìm tới Chu Băng Y.

- Hắn là ai?

Triệu Ngọc Long nhướng mày nhìn Dạ Huyền.

- Dạ Huyền?

Chu Băng Y há to miệng, không dám tin nổi người trước mắt là Dạ Huyền, ngơ ngác nói.

- Ngươi, sao ngươi có thể nói chuyện bình thường được?

Giang Tĩnh cũng kinh ngạc nhìn Dạ Huyền.

Chuyện Dạ Huyền là tên kém thông minh nàng biết, nàng cũng điều tra từ năm 11 tuổi Dạ Huyền đã trở nên như vậy rồi, đến nói còn không thành câu. Năm năm qua, Dạ Huyền cũng không mở miệng nói chuyện được một câu hoàn chỉnh.

- Vị này chính là Dạ Huyền, phu quân của Ấu Vi?

Triệu Ngọc Long nhướng mày, lộ ra nụ cười lạnh lùng, thong thả đứng dậy đi về phía Dạ Huyền.

- Không phải nói hôm nay không cho hắn ra khỏi cửa sao?

Giang Tĩnh nói với Chu Băng Y, vẻ mặt không hài lòng.

- Con đã nói với Lỗ bá bá rồi.

Chu Băng Y cảm thấy không hiểu, sau khi nàng nói chuyện với Dạ Huyền thì còn tới bảo Lỗ bá bá canh chừng hắn.

Triệu Ngọc Long đi tới trước mặt Dạ Huyền, thân hình của hắn cao hơn Dạ Huyền một cái đầu, khinh miệt nói.

- Phế vật không có chút tu vi nào! Mạt hạng như vậy mà Ấu Vi cũng coi trọng sao?
Hết chương
Chương trước
Chương sau
Mục lục