Vạn Cổ Đế Tế/ Chương 16: Thái Sơ Hồng Mông Nguyên Thủy Đạo Quyết
Mục lục
16.5px
Vạn Cổ Đế Tế

Chương 16: Thái Sơ Hồng Mông Nguyên Thủy Đạo Quyết

- Thái Sơ Hồng Mông Nguyên Thủy Đạo Quyết.

Dạ Huyền lục lại ký ức sâu trong thần hồn, một công pháp cổ xưa xuất hiện.

Vẻn vẹn tám chữ này đã mang theo một khí tức bí ẩn không thể hình dung, tựa như trong sách sử biên ra, giống như dòng sông dài vạn cổ tuôn trào không ngừng, chảy về tương lai vô tận!

Cổ xưa, khí tức nguyên thủy, trong nháy mắt đã khiến Dạ Huyền rơi vào trạng thái xuất thần.

Dạ Huyền thử vận dụng Thái Sơ Hồng Mông Nguyên Thủy Đạo Quyết nhất thời cảm thấy thần hồn thăng hoa!

Uỳnh.

Ngay sau đó, Dạ Huyền như đang ở thời hồng hoang, tử khí vô tận, khí tức nguyên thủy lượn quanh thân thể hắn, khiến tu vi tăng vọt thần tốc.

Rầm rầm rầm.

Trong nháy mắt, tu vi của Dạ Huyền đã từ Thông Huyền tam trọng lên thẳng sáu tầng, tới Thông Huyền đỉnh phong! Chẳng những vậy mà thần hồn cũng dần dần được khôi phục.

- Quả nhiên, Thái Sơ Hồng Mông Nguyên Thủy Đạo Quyết chính là sự lựa chọn đúng đắn! Tuy công pháp này không hoàn chỉnh, nhưng với năng lực của ta, tương lai không phải là không bù đắp được!

Trong thế giới đó, hồn lực của Dạ Huyền nhanh chóng khôi phục, nhưng tu vi không tăng lên nữa, dừng ở Thông Huyền đỉnh phong.

Tuy nhiên, đạo thể của Dạ Huyền lại không ngừng thu nhận sức mạnh, kích hoạt đạo thể mạnh mẽ hơn.

Từng đường vân quỷ dị nổi lên trên người Dạ Huyền, mang theo khí tức thần bí, lại mang theo sức mạnh trấn áp vạn vật kinh khủng!

Dạ Huyền cảm thấy toàn thân sảng khoái, thư thái.

Trong mơ hồ, thể phách đang tỏa ra một luồng sáng yếu ớt, tựa như hơi thở của một con người.

Trong cơ thể Dạ Huyền bây giờ, máu đỏ thẫm kiều diễm, tiên huyết chảy xuôi tựa như hàng tỉ thần hà, sôi trào mãnh liệt!

Thái Sơ Hồng Mông Nguyên Thủy Đạo Quyết dường như kích thích đạo thể Dạ Huyền chuyển động, thể phách tự động hô hấp. Mỗi một lần hô hấp đều như lôi thú chấn động thiên địa!

Cứ như vậy, Dạ Huyền đã tu luyện khoảng chừng 7 ngày. Nếu không phải Dạ Huyền nhớ đã ra lệnh cho Lỗ Thừa Đức thì hắn đã tu luyện thêm.

Dạ Huyền chậm rãi mở hai mắt, thế giới hồng hoang kia không biết đã biến mất từ lúc nào, hai vầng hào quang từ trong người Dạ Huyền xông ra, sau đó nhanh chóng cuốn ngược về, tựa như phản phác quy chân.

Dạ Huyền nhìn hai tay mình, phát hiện từng đường vân quỷ dị trên người vẫn còn đang chuyển động.

- Một đường vân đều ẩn chứa sức mạnh vô tận, hôm nay ta chỉ kích hoạt 10 đạo văn trên hai tay, sức mạnh có thể đánh bại tu sĩ Đạo Thai cảnh, nếu có thể phát huy đến cực hạn thì sức mạnh còn kinh khủng tới mức nào.

Dạ Huyền thầm nghĩ, khóe miệng không nhịn được nhếch lên. Đạo thể cường hãn, kinh khủng không ngờ.

Lúc trước hắn uống 10 viên Ngưng Khí Đan, trực tiếp bước vào Thông Huyền tam trọng, vẻn vẹn chỉ kích hoạt hai đạo văn, mỗi tay một đường.

Chỉ dựa vào đó mà hắn đã bộc phát man lực như quái vật, hôm nay còn mượn Thái Sơ Hồng Mông Nguyên Thủy Đạo Quyết trực tiếp kích hoạt tám đạo văn, tổng cộng có 10 đạo văn, mà tu vi cũng tới Thông Huyền đỉnh phong.

- Nếu như đạo thể đại thành, chỉ sợ vạn đạo trên thế gian này đều bị ta trấn áp dưới chân.

Dạ Huyền không nhịn được cảm thán nói. Sự thật chứng minh, chọn Thái Sơ Hồng Mông Nguyên Thủy Đạo Quyết là lựa chọn đúng đắn.

Dường như đạo thể và Thái Sơ Hồng Mông Nguyên Thủy Đạo Quyết có sự liên hệ nào đó. Trong lúc tu luyện, đạo thể bị công pháp kéo theo, thể phách tự động hô hấp, vô cùng kinh khủng.



Tu sĩ bình thường cũng sẽ sử dụng phương pháp thổ nạp linh khí, tạo thành đại chu thiên, tiểu chu thiên trong người, sau đó chuyển hóa thành chân khí, khiến tu vi trở nên mạnh hơn. Đây là một quá trình biến đổi.

Mà đạo thể của Dạ Huyền lại có thể bỏ qua quá trình này, thể phách trực tiếp thổ nạp, không cần qua quá trình biến đổi. Có vẻ như là đạo thể cộng sinh với Thái Sơ Hồng Mông Nguyên Thủy Đạo Quyết.

Cốc cốc…

Lúc này, có tiếng gõ cửa vang lên.

Dạ Huyền ổn định tâm trạng, đứng dậy mở cửa.

- Ngươi ở đây làm cái gì, lén lén lút lút bảy ngày không ra ngoài, không phải đi tìm nhân tình sau lưng tỷ tỷ ta đấy chứ!

Cửa vừa mở ra, Chu Băng Y đã bắn một tràng, sau đó nhìn quanh phòng Dạ Huyền.

Dạ Huyền không hề khách khí mà búng trán Chu Băng Y một cái.

- Ngươi thấy có ai còn có thể so với nương tử ta không?

Chu Băng Y bị búng đau, ôi một tiếng, xoa cái trán đỏ, tức giận nhìn Dạ Huyền nói.

- Cái tên bại hoại nhà ngươi, khôi phục thần trí thì ngọt ngào với mỗi tỷ tỷ, sao không tốt với ta một phần như vậy, dù sao ta cũng là muội muội của nương tử ngươi đấy!

Dạ Huyền cười nhìn Chu Băng Y, nói.

- Không phải ngươi không nhận ta là tỷ phu sao?

Chu Băng Y nhất thời đứng sững lại, nhưng nàng lại nhanh chóng nói.

- Ai mà thèm nhận ngươi chứ.

- Bớt nói nhảm đi, tìm ta làm gì?

Dạ Huyền liếc nhìn Chu Băng Y một cái.

- Suýt nữa quên chuyện chính. Ngươi nhốt mình trong phòng bảy ngày, Hoàng Cực Tiên Tông suýt chút nữa có nội chiến nổ ra đấy.

Chu Băng Y lập tức nghiêm túc nói.

- Ồ?

Dạ Huyền kinh ngạc hỏi.

- Không phải vì ta lấy mạng Triệu Văn Hải chứ?

- Dĩ nhiên không phải. Là bởi vì tỷ tỷ ta. Lúc trước trong Huyền Băng Động, ngươi đã chữa một thân song hồn cho tỷ tỷ ta, kích hoạt dị tượng kinh thiên động địa, dẫn động toàn bộ Nam Vực. Rất nhiều đại giáo, thánh địa đều phái người tới đây muốn thu nhận tỷ tỷ làm đồ đệ. Nhưng mẫu thân không muốn tỷ tỷ rời khỏi Hoàng Cực Tiên Tông. Mà Triệu trưởng lão lại phái người muốn đón tỷ tỷ tới bái sư, như vậy có thể chống lại được sự chèn ép của Trấn Thiên Cổ Môn. Hai bên trao đổi, kết quả không ai nhường ai, suýt chút nữa đánh nhau. Mà sao ngươi không kinh ngạc một chút nào thế?

Nói xong, Chu Băng Y thấy Dạ Huyền không thay đổi sắc mặt, nhất thời có chút mất hứng.

- Có phải tỷ tỷ ngươi không muốn rời khỏi Hoàng Cực Tiên Tông đúng không?

Dạ Huyền hỏi ngược lại.

Chu Băng Y chớp mắt, kinh ngạc nhìn Dạ Huyền.



- Sao ngươi biết.

- Đoán.

Dạ Huyền cười cười.

- Vậy ngươi biết tại sao tỷ tỷ ngươi không muốn rời khỏi Hoàng Cực Tiên Tông không?

Chu Băng Y thần thần bí bí nói.

Dạ Huyền trầm ngâm.

- Nàng không muốn rời đi vì đây là nhà, nàng muốn gánh vác sự quật khởi của Hoàng Cực Tiên Tông đúng không?

Chu Băng Y cười rộ lên.

- Đúng một nửa.

- Ồ?

Dạ Huyền hơi nhíu mày.

- Tỷ tỷ nói, lấy chồng theo chồng, nàng muốn ở cùng với ngươi.

Chu Băng Y chán nản nói.

Dạ Huyền nghe vậy giống như có đôi tay vô hình chạm vào lòng hắn, hắn không khỏi cười rộ lên như trở lại trạng thái ngốc nghếch trước kia.

- Bây giờ tỷ tỷ ngươi đang ở đâu?

Dạ Huyền hỏi.

Chu Băng Y nhíu mày nói.

- Ở trong đại điện, Triệu Ngọc Long kia phiền muốn chết, cứ quấn lấy tỷ tỷ ta, Lãnh Dật Phàm kia cũng tới, ngươi mau đi đi!

Nhưng lúc này Lỗ Thừa Đức lại từ đâu tới.

- Nhị công chúa, cô gia.

- Lỗ gia gia, ngươi dọa ta rồi đấy!

Chu Băng Y nói.

Lỗ Thừa Đức mỉm cười nói.

- Nhị công chúa đi trước đi, trưởng lão bảo ta tới tìm cô gia có chút việc.

- Mẫu thân sai ngươi tới tìm Dạ Huyền sao, vậy được! Ta đi trước, Dạ Huyền nhớ kỹ ta nói đấy.

Đợi Chu Băng Y rời khỏi, Lỗ Thừa Đức mới cung kính nói.

- Thứ chủ nhân muốn lão nô đã tìm về đủ hết, mời chủ nhân xem qua.

Lỗ Thừa Đức nói xong thì lấy ra một cái vòng ngọc. Dạ Huyền nhận lấy, hồn niệm khẽ động, tiến vào trong không gian vòng ngọc.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục