Vạn Cổ Đế Tế
Chương 18: Liệt Thiên Điện
Liệt Thiên Điện là một đại điện cao cấp sang trọng bậc nhất Hoàng Cực Tiên Tông, chỉ những chuyện trọng đại liên quan đến tông môn mới được hội họp tại đại điện này.
Vào giờ khắc này, trong Liệt Thiên Điện đã tập hợp đông đảo các bậc đại lão của Hoàng Cực Tiên Tông.
Tám vị trưởng lão có quyền cao chức trọng của Hoàng Cực Tiên Tông đều đã có mặt, tất cả hộ pháp cũng được triệu tập. Ngô Kính Sơn, người được cả Hoàng Cực Tiên Tông trên dưới kính trọng, cũng đã đến.
Ngô Kính Sơn vắng mặt bảy ngày, khi xuất hiện đã tỏa ra khí tức kinh người, tu vi dường như đã tăng tiến, ánh mắt rực sáng như có thần quang khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Tin tức Trấn Thiên Cổ Môn tới cũng không khiến Ngô Kính Sơn nao núng.
Dù sao hắn cũng là Luyện Dược Sư xuất thân từ Đông Hoang Dược Các, đương nhiên không cần sợ hãi Trấn Thiên Cổ Môn. Chính vì vậy mà Ngô Kính Sơn mới là người được kính trọng nhất Hoàng Cực Tiên Tông.
Ngay cả tám vị trưởng lão cũng không dám có bất kỳ sự bất kính nào với hắn. Ngay cả Triệu trưởng lão của Huyền Thánh Phong cũng cố gắng lôi kéo Ngô Kính Sơn.
Khi Ngô Kính Sơn đến, tất cả hộ pháp đều hành lễ, còn tám vị trưởng lão cũng không dám coi thường, vội vàng chắp tay nói.
- Ngô huynh.
- Ngô sư huynh.
Chỉ có Giang Tĩnh gọi là “sư huynh”, bởi vì Giang Tĩnh từng may mắn bái nhập Đông Hoang Dược Các để tu luyện, nhưng đáng tiếc việc luyện dược cần thiên phú, Giang Tĩnh chỉ ở đó được khoảng một năm. Tuy vậy, Ngô Kính Sơn vẫn là sư huynh của Giang Tĩnh.
- Chư vị.
Ngô Kính Sơn cũng cười đáp lễ.
Mọi người lần lượt ngồi xuống.
- Trấn Thiên Cổ Môn đã tới.
Khi tất cả mọi người vừa ngồi xuống thì Triệu trưởng lão trầm giọng nói.
Không khí trong Liệt Thiên Điện dường như đặc quánh lại. Tất cả mọi người khi nghe thấy bốn chữ Trấn Thiên Cổ Môn đều cảm nhận được áp lực như núi đè lên, vô cùng khó thở.
Đối với Hoàng Cực Tiên Tông mà nói, Trấn Thiên Cổ Môn chính là một ngọn núi lớn không thể vượt qua, luôn đè nặng áp lực vô tận lên Hoàng Cực Tiên Tông.
Trước đây, sau khi Hoàng Cực Tiên Tông bị Trấn Thiên Cổ Môn đánh bại, cứ ba năm một lần, Hoàng Cực Tiên Tông phải dâng tài nguyên tu luyện lên Trấn Thiên Cổ Môn.
Đối mặt với áp lực như vậy, Hoàng Cực Tiên Tông ngày càng suy tàn, từng là thánh địa tu luyện nay lại trở thành một nơi co đầu rụt cổ ở góc Liệt Thiên Thượng Quốc.
- Cái Trấn Thiên Cổ Môn này thật đáng hận!
Một vị hộ pháp âm thầm nắm chặt tay, trong mắt lộ rõ vẻ tức giận.
Nhắc đến Trấn Thiên Cổ Môn, người của Hoàng Cực Tiên Tông vừa hận vừa sợ. Hận là sự áp bức mà Trấn Thiên Cổ Môn mang đến, sợ là sợ thực lực mạnh mẽ của đối phương.
Trấn Thiên Cổ Môn là tiên môn của Đại Đế, thực lực tổng hợp vô cùng hùng hậu, các tông môn bình thường vốn dĩ không thể sánh bằng.
Theo lý mà nói, mạnh như Trấn Thiên Cổ Môn thì sẽ không thèm để Hoàng Cực Tiên Tông vào mắt. Sau trận chiến năm đó, Hoàng Cực Tiên Tông suy tàn, cho dù Trấn Thiên Cổ Môn không trực tiếp ra tay thì Hoàng Cực Tiên Tông cũng không thể trở về thời hưng thịnh như trước.
Nhưng Trấn Thiên Cổ Môn vẫn cứ chèn ép, cứ ba năm một lần bắt dâng tài nguyên tu luyện lên.
- Cứ tiếp tục như vậy, Hoàng Cực Tiên Tông chỉ vài ba năm nữa sẽ không trụ vững mà giải tán…
Lục trưởng lão là một ông lão tóc đen, khẽ vuốt râu dài, trong mắt mang vẻ khổ sở.
- Có tin lần này Trấn Thiên Cổ Môn tới sẽ đòi lấy Tiên Vân Khoáng Sơn của chúng ta.
Triệu trưởng lão chậm rãi nói.
- Tiên Vân Khoáng Sơn?
Tất cả mọi người trong điện đều kinh ngạc, sắc mặt vô cùng khó coi.
- Tiên Vân Khoáng Sơn là nguồn cung ứng linh thạch của chúng ta, nếu như Tiên Vân Khoáng Sơn cũng bị đoạt đi thì chúng ta chỉ cách lúc giải tán không còn xa nữa.
Sắc mặt Giang Tĩnh tái nhợt, trong đôi mắt xinh đẹp đầy vẻ không cam chịu.
- Lão tổ nói thế nào?
Nhị trưởng lão hơi nhíu mày.
- Dĩ nhiên là cho…
Triệu trưởng lão híp mắt nói.
Không ít người đưa mắt nhìn về phía Ngô Kính Sơn, hy vọng vị đại lão đến từ Đông Hoang Dược Các này sẽ có cách. Nhưng Ngô Kính Sơn cũng híp mắt, như đang ngủ gật, hoàn toàn không đưa ra ý kiến gì.
Không khí trong đại điện lại vô cùng nặng nề, không ai nói thêm lời nào.
Chuyện này vốn dĩ cực kỳ khó giải quyết.
Lúc này, ngoài điện có tiếng bước chân truyền đến. Mọi người đều ngẩng đầu lên, là bốn người Chu Ấu Vi, Dạ Huyền, Triệu Ngọc Long và Lãnh Dật Phàm đi tới.
- Dạ Huyền!
Khi thấy Dạ Huyền, không ít người đều cảm thấy kỳ lạ. Còn Triệu trưởng lão thì sầm mặt, cháu trai Triệu Văn Hải của hắn bỏ mạng dưới tay Dạ Huyền, chuyện này còn chưa tính sổ xong, người này lại dám ngang nhiên tới Liệt Thiên Điện!
- Tham kiến chư vị trưởng lão!
Bốn người vào điện, Chu Ấu Vi và Lãnh Dật Phàm đều cung kính hành lễ.
Triệu Ngọc Long cũng khom người thở dài.
- Tham kiến chư vị tiền bối.
Chỉ có Dạ Huyền là đứng đó, không hề có ý định hành lễ nào khiến không ít người đều âm thầm cau mày, kẻ này quả thật không biết phép tắc.
- Dạ Huyền, gặp trưởng lão sao còn không hành lễ!
Một hộ pháp đến từ Huyền Thánh Phong đứng sau lưng Triệu trưởng lão nhìn Dạ Huyền đầy lạnh lùng, mắt sáng như đuốc, một áp lực đột nhiên bộc phát!
Uỳnh.
Trong chốc lát, hộ pháp kia bị đẩy lùi, sắc mặt hắn có chút khó coi nhìn về phía Ngô Kính Sơn nói.
- Đại cung phụng có ý gì?
Triệu trưởng lão cũng cau mày nhìn Ngô Kính Sơn, có chút không hiểu.
Ngô Kính Sơn không để ý đến họ mà nhanh chóng đứng dậy bước nhanh về phía Dạ Huyền, trên mặt đầy vẻ tươi cười, khom lưng cung kính nói.
- Tiên sinh đã đến, mời lên thượng tọa.
- Tiên… tiên sinh?
Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người ở đây đều sững sờ.
Triệu trưởng lão và đám người Lãnh Dật Phàm đều không dám tin mà nhìn cảnh tượng này. Sau Ngô Kính Sơn lại hành lễ với Dạ Huyền cung kính như vậy?
Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người không phản ứng kịp, chỉ có Giang Tĩnh, Chu Ấu Vi, Triệu Ngọc Long là không thấy ngạc nhiên.
Triệu Ngọc Long có chút ghen tị nhìn Dạ Huyền một cái, hừ nhẹ nói thầm.
- Dù cho Ngô Kính Sơn có cúi đầu trước Dạ Huyền này thế nào thì lát nữa người của Trấn Thiên Cổ Môn tới, tất cả mọi người vẫn phải chú ý tới bổn công tử đây.
Dạ Huyền bình tĩnh nhìn Ngô Kính Sơn một cái, khẽ cười.
- Xem ra ngươi đã khôi phục không tồi.
Ngô Kính Sơn cung kính nói.
- Toàn bộ đều nhờ tiên sinh chỉ dạy.
Dạ Huyền quay đầu nhìn về phía Chu Ấu Vi, chỉ vào vị trí Ngô Kính Sơn vừa nhường nói.
- Nàng ngồi đây đi.
Chu Ấu Vi kinh ngạc, lắc đầu nói.
- Đó là vị trí của Ngô sư bá, ta há có thể ngồi.
- Không sao, không sao.
Ngô Kính Sơn vội vàng khoát tay nói.
- Ngô sư bá, vẫn là người ngồi vào đi.
Chu Ấu Vi từ chối.
Ngô Kính Sơn còn muốn nói gì, nhưng Dạ Huyền lại lắc đầu.
- Nếu Ấu Vi không ngồi thì ngươi ngồi đi.
Ngô Kính Sơn vội vàng đáp.
- Không sao, tại hạ đứng cũng được.
Đùa sao, tiên sinh chưa ngồi sao hắn dám ngồi chứ. Đây là đại bất kính!
Dạ Huyền thấy thế thì cũng không nói gì nữa. Còn tên hộ pháp Huyền Thánh Phong vốn định làm loạn với Dạ Huyền thấy thái độ tôn kính của Ngô Kính Sơn thì chỉ có thể đè nén sự khó chịu trong lòng xuống.
- Nói chuyện chính đi, lần này Trấn Thiên Cổ Môn muốn đoạt Tiên Vân Khoáng Sơn của chúng ta. Dật Phàm, Ấu Vi chuyện này các ngươi thấy thế nào.
Triệu trưởng lão nhìn về phía Lãnh Dật Phàm và Chu Ấu Vi nói. Hai người nghe vậy thì đều vô cùng nghiêm túc.
Chu Ấu Vi khẽ hé môi, giọng nói vô cùng êm tai.
- Tiên Vân Khoáng Sơn là nơi quan trọng của Hoàng Cực Tiên Tông ta, liên quan mật thiết đến việc cung ứng linh thạch, nếu để cho Trấn Thiên Cổ Môn đoạt lấy, vậy nguồn cung ứng của ta sẽ xuống dốc nghiêm trọng, tuyệt đối không thể…
- Giống như sư muội nói, Tiên Vân Khoáng Sơn tuyệt đối không thể giao, nếu không tông môn sẽ tan rã.
Lãnh Dật Phàm cũng nói.
- Đúng là như vậy, nhưng nếu chúng ta không giao sẽ vi phạm ước định với Trấn Thiên Cổ Môn, đến lúc đó Trấn Thiên Cổ Môn sẽ phát binh tấn công tông môn, ta chỉ sợ còn tan rã nhanh hơn.
Triệu trưởng lão khẽ gật đầu nói, Lãnh Dật Phàm và Chu Ấu Vi đều nhíu mày không biết giải thích thế nào. Vấn đề này quá khó, năng lực của bọn họ thật sự không nghĩ ra được cách nào ổn thỏa.
- Chư vị tiền bối, tại hạ có cách để Trấn Thiên Cổ Môn không đòi Tiên Vân Khoáng Sơn nữa.
Lúc này Triệu Ngọc Long mới chậm rãi mở miệng nói.
Tất cả mọi người đều di chuyển ánh mắt tập trung vào Triệu Ngọc Long.
- Có ý gì?
Triệu Ngọc Long không nói luôn mà đưa mắt nhìn về phía Dạ Huyền, mang theo một chút khiêu khích nói.
- Gia phụ từng tu luyện ở Trấn Thiên Cổ Môn, mà lần này người của Trấn Thiên Cổ Môn tới đây vừa hay là sư đệ của gia phụ, cũng chính là sư thúc của tại hạ. Đến khi đó chỉ cần tại hạ nói tốt vài câu để đổi thứ khác là được.
Hắn vừa nói xong thì sắc mặt tất cả mọi người đều thay đổi.
Người tới lại là sư thúc của Triệu Ngọc Long?
Vào giờ khắc này, trong Liệt Thiên Điện đã tập hợp đông đảo các bậc đại lão của Hoàng Cực Tiên Tông.
Tám vị trưởng lão có quyền cao chức trọng của Hoàng Cực Tiên Tông đều đã có mặt, tất cả hộ pháp cũng được triệu tập. Ngô Kính Sơn, người được cả Hoàng Cực Tiên Tông trên dưới kính trọng, cũng đã đến.
Ngô Kính Sơn vắng mặt bảy ngày, khi xuất hiện đã tỏa ra khí tức kinh người, tu vi dường như đã tăng tiến, ánh mắt rực sáng như có thần quang khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Tin tức Trấn Thiên Cổ Môn tới cũng không khiến Ngô Kính Sơn nao núng.
Dù sao hắn cũng là Luyện Dược Sư xuất thân từ Đông Hoang Dược Các, đương nhiên không cần sợ hãi Trấn Thiên Cổ Môn. Chính vì vậy mà Ngô Kính Sơn mới là người được kính trọng nhất Hoàng Cực Tiên Tông.
Ngay cả tám vị trưởng lão cũng không dám có bất kỳ sự bất kính nào với hắn. Ngay cả Triệu trưởng lão của Huyền Thánh Phong cũng cố gắng lôi kéo Ngô Kính Sơn.
Khi Ngô Kính Sơn đến, tất cả hộ pháp đều hành lễ, còn tám vị trưởng lão cũng không dám coi thường, vội vàng chắp tay nói.
- Ngô huynh.
- Ngô sư huynh.
Chỉ có Giang Tĩnh gọi là “sư huynh”, bởi vì Giang Tĩnh từng may mắn bái nhập Đông Hoang Dược Các để tu luyện, nhưng đáng tiếc việc luyện dược cần thiên phú, Giang Tĩnh chỉ ở đó được khoảng một năm. Tuy vậy, Ngô Kính Sơn vẫn là sư huynh của Giang Tĩnh.
- Chư vị.
Ngô Kính Sơn cũng cười đáp lễ.
Mọi người lần lượt ngồi xuống.
- Trấn Thiên Cổ Môn đã tới.
Khi tất cả mọi người vừa ngồi xuống thì Triệu trưởng lão trầm giọng nói.
Không khí trong Liệt Thiên Điện dường như đặc quánh lại. Tất cả mọi người khi nghe thấy bốn chữ Trấn Thiên Cổ Môn đều cảm nhận được áp lực như núi đè lên, vô cùng khó thở.
Đối với Hoàng Cực Tiên Tông mà nói, Trấn Thiên Cổ Môn chính là một ngọn núi lớn không thể vượt qua, luôn đè nặng áp lực vô tận lên Hoàng Cực Tiên Tông.
Trước đây, sau khi Hoàng Cực Tiên Tông bị Trấn Thiên Cổ Môn đánh bại, cứ ba năm một lần, Hoàng Cực Tiên Tông phải dâng tài nguyên tu luyện lên Trấn Thiên Cổ Môn.
Đối mặt với áp lực như vậy, Hoàng Cực Tiên Tông ngày càng suy tàn, từng là thánh địa tu luyện nay lại trở thành một nơi co đầu rụt cổ ở góc Liệt Thiên Thượng Quốc.
- Cái Trấn Thiên Cổ Môn này thật đáng hận!
Một vị hộ pháp âm thầm nắm chặt tay, trong mắt lộ rõ vẻ tức giận.
Nhắc đến Trấn Thiên Cổ Môn, người của Hoàng Cực Tiên Tông vừa hận vừa sợ. Hận là sự áp bức mà Trấn Thiên Cổ Môn mang đến, sợ là sợ thực lực mạnh mẽ của đối phương.
Trấn Thiên Cổ Môn là tiên môn của Đại Đế, thực lực tổng hợp vô cùng hùng hậu, các tông môn bình thường vốn dĩ không thể sánh bằng.
Theo lý mà nói, mạnh như Trấn Thiên Cổ Môn thì sẽ không thèm để Hoàng Cực Tiên Tông vào mắt. Sau trận chiến năm đó, Hoàng Cực Tiên Tông suy tàn, cho dù Trấn Thiên Cổ Môn không trực tiếp ra tay thì Hoàng Cực Tiên Tông cũng không thể trở về thời hưng thịnh như trước.
Nhưng Trấn Thiên Cổ Môn vẫn cứ chèn ép, cứ ba năm một lần bắt dâng tài nguyên tu luyện lên.
- Cứ tiếp tục như vậy, Hoàng Cực Tiên Tông chỉ vài ba năm nữa sẽ không trụ vững mà giải tán…
Lục trưởng lão là một ông lão tóc đen, khẽ vuốt râu dài, trong mắt mang vẻ khổ sở.
- Có tin lần này Trấn Thiên Cổ Môn tới sẽ đòi lấy Tiên Vân Khoáng Sơn của chúng ta.
Triệu trưởng lão chậm rãi nói.
- Tiên Vân Khoáng Sơn?
Tất cả mọi người trong điện đều kinh ngạc, sắc mặt vô cùng khó coi.
- Tiên Vân Khoáng Sơn là nguồn cung ứng linh thạch của chúng ta, nếu như Tiên Vân Khoáng Sơn cũng bị đoạt đi thì chúng ta chỉ cách lúc giải tán không còn xa nữa.
Sắc mặt Giang Tĩnh tái nhợt, trong đôi mắt xinh đẹp đầy vẻ không cam chịu.
- Lão tổ nói thế nào?
Nhị trưởng lão hơi nhíu mày.
- Dĩ nhiên là cho…
Triệu trưởng lão híp mắt nói.
Không ít người đưa mắt nhìn về phía Ngô Kính Sơn, hy vọng vị đại lão đến từ Đông Hoang Dược Các này sẽ có cách. Nhưng Ngô Kính Sơn cũng híp mắt, như đang ngủ gật, hoàn toàn không đưa ra ý kiến gì.
Không khí trong đại điện lại vô cùng nặng nề, không ai nói thêm lời nào.
Chuyện này vốn dĩ cực kỳ khó giải quyết.
Lúc này, ngoài điện có tiếng bước chân truyền đến. Mọi người đều ngẩng đầu lên, là bốn người Chu Ấu Vi, Dạ Huyền, Triệu Ngọc Long và Lãnh Dật Phàm đi tới.
- Dạ Huyền!
Khi thấy Dạ Huyền, không ít người đều cảm thấy kỳ lạ. Còn Triệu trưởng lão thì sầm mặt, cháu trai Triệu Văn Hải của hắn bỏ mạng dưới tay Dạ Huyền, chuyện này còn chưa tính sổ xong, người này lại dám ngang nhiên tới Liệt Thiên Điện!
- Tham kiến chư vị trưởng lão!
Bốn người vào điện, Chu Ấu Vi và Lãnh Dật Phàm đều cung kính hành lễ.
Triệu Ngọc Long cũng khom người thở dài.
- Tham kiến chư vị tiền bối.
Chỉ có Dạ Huyền là đứng đó, không hề có ý định hành lễ nào khiến không ít người đều âm thầm cau mày, kẻ này quả thật không biết phép tắc.
- Dạ Huyền, gặp trưởng lão sao còn không hành lễ!
Một hộ pháp đến từ Huyền Thánh Phong đứng sau lưng Triệu trưởng lão nhìn Dạ Huyền đầy lạnh lùng, mắt sáng như đuốc, một áp lực đột nhiên bộc phát!
Uỳnh.
Trong chốc lát, hộ pháp kia bị đẩy lùi, sắc mặt hắn có chút khó coi nhìn về phía Ngô Kính Sơn nói.
- Đại cung phụng có ý gì?
Triệu trưởng lão cũng cau mày nhìn Ngô Kính Sơn, có chút không hiểu.
Ngô Kính Sơn không để ý đến họ mà nhanh chóng đứng dậy bước nhanh về phía Dạ Huyền, trên mặt đầy vẻ tươi cười, khom lưng cung kính nói.
- Tiên sinh đã đến, mời lên thượng tọa.
- Tiên… tiên sinh?
Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người ở đây đều sững sờ.
Triệu trưởng lão và đám người Lãnh Dật Phàm đều không dám tin mà nhìn cảnh tượng này. Sau Ngô Kính Sơn lại hành lễ với Dạ Huyền cung kính như vậy?
Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người không phản ứng kịp, chỉ có Giang Tĩnh, Chu Ấu Vi, Triệu Ngọc Long là không thấy ngạc nhiên.
Triệu Ngọc Long có chút ghen tị nhìn Dạ Huyền một cái, hừ nhẹ nói thầm.
- Dù cho Ngô Kính Sơn có cúi đầu trước Dạ Huyền này thế nào thì lát nữa người của Trấn Thiên Cổ Môn tới, tất cả mọi người vẫn phải chú ý tới bổn công tử đây.
Dạ Huyền bình tĩnh nhìn Ngô Kính Sơn một cái, khẽ cười.
- Xem ra ngươi đã khôi phục không tồi.
Ngô Kính Sơn cung kính nói.
- Toàn bộ đều nhờ tiên sinh chỉ dạy.
Dạ Huyền quay đầu nhìn về phía Chu Ấu Vi, chỉ vào vị trí Ngô Kính Sơn vừa nhường nói.
- Nàng ngồi đây đi.
Chu Ấu Vi kinh ngạc, lắc đầu nói.
- Đó là vị trí của Ngô sư bá, ta há có thể ngồi.
- Không sao, không sao.
Ngô Kính Sơn vội vàng khoát tay nói.
- Ngô sư bá, vẫn là người ngồi vào đi.
Chu Ấu Vi từ chối.
Ngô Kính Sơn còn muốn nói gì, nhưng Dạ Huyền lại lắc đầu.
- Nếu Ấu Vi không ngồi thì ngươi ngồi đi.
Ngô Kính Sơn vội vàng đáp.
- Không sao, tại hạ đứng cũng được.
Đùa sao, tiên sinh chưa ngồi sao hắn dám ngồi chứ. Đây là đại bất kính!
Dạ Huyền thấy thế thì cũng không nói gì nữa. Còn tên hộ pháp Huyền Thánh Phong vốn định làm loạn với Dạ Huyền thấy thái độ tôn kính của Ngô Kính Sơn thì chỉ có thể đè nén sự khó chịu trong lòng xuống.
- Nói chuyện chính đi, lần này Trấn Thiên Cổ Môn muốn đoạt Tiên Vân Khoáng Sơn của chúng ta. Dật Phàm, Ấu Vi chuyện này các ngươi thấy thế nào.
Triệu trưởng lão nhìn về phía Lãnh Dật Phàm và Chu Ấu Vi nói. Hai người nghe vậy thì đều vô cùng nghiêm túc.
Chu Ấu Vi khẽ hé môi, giọng nói vô cùng êm tai.
- Tiên Vân Khoáng Sơn là nơi quan trọng của Hoàng Cực Tiên Tông ta, liên quan mật thiết đến việc cung ứng linh thạch, nếu để cho Trấn Thiên Cổ Môn đoạt lấy, vậy nguồn cung ứng của ta sẽ xuống dốc nghiêm trọng, tuyệt đối không thể…
- Giống như sư muội nói, Tiên Vân Khoáng Sơn tuyệt đối không thể giao, nếu không tông môn sẽ tan rã.
Lãnh Dật Phàm cũng nói.
- Đúng là như vậy, nhưng nếu chúng ta không giao sẽ vi phạm ước định với Trấn Thiên Cổ Môn, đến lúc đó Trấn Thiên Cổ Môn sẽ phát binh tấn công tông môn, ta chỉ sợ còn tan rã nhanh hơn.
Triệu trưởng lão khẽ gật đầu nói, Lãnh Dật Phàm và Chu Ấu Vi đều nhíu mày không biết giải thích thế nào. Vấn đề này quá khó, năng lực của bọn họ thật sự không nghĩ ra được cách nào ổn thỏa.
- Chư vị tiền bối, tại hạ có cách để Trấn Thiên Cổ Môn không đòi Tiên Vân Khoáng Sơn nữa.
Lúc này Triệu Ngọc Long mới chậm rãi mở miệng nói.
Tất cả mọi người đều di chuyển ánh mắt tập trung vào Triệu Ngọc Long.
- Có ý gì?
Triệu Ngọc Long không nói luôn mà đưa mắt nhìn về phía Dạ Huyền, mang theo một chút khiêu khích nói.
- Gia phụ từng tu luyện ở Trấn Thiên Cổ Môn, mà lần này người của Trấn Thiên Cổ Môn tới đây vừa hay là sư đệ của gia phụ, cũng chính là sư thúc của tại hạ. Đến khi đó chỉ cần tại hạ nói tốt vài câu để đổi thứ khác là được.
Hắn vừa nói xong thì sắc mặt tất cả mọi người đều thay đổi.
Người tới lại là sư thúc của Triệu Ngọc Long?
— Hết chương —