Vạn Cổ Đế Tế
Chương 3: Một thân song hồn, Luyện Dược Sư cúi đầu
Khi Dạ Huyền và Triệu Ngọc Long tới thì đã nghe thấy tiếng nức nở của Chu Băng Y.
- Bá mẫu, Ấu Vi sao rồi?
Triệu Ngọc Long bước vào trong động phủ, sắc mặt đầy vẻ khẩn trương, ánh mắt dừng lại trên người nữ tử xinh đẹp tuyệt mỹ đang nằm ở trên giường.
Giang Tĩnh đứng bên cạnh giường, sắc mặt nghiêm túc, lắc đầu không nói gì. Chu Băng Y ngồi một bên, nước mắt lã chã, thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn nữ tử xinh đẹp kia.
Cả khung cảnh khiến cho sắc mặt của Triệu Ngọc Long trầm xuống. Bên cạnh giường là từng vị bô lão mặc áo bào trắng cau mày, sắc mặt vô cùng nghiêm túc.
- Giang sư muội, có vẻ không lạc quan…
Rất lâu sau, một ông lão mặt buồn thiu nhìn về phía Giang Tĩnh, thở dài nói.
- Thân thể Ấu Vi vốn thuộc Huyền Băng Chi Thể, mà bên trong lại xuất hiện Liệt Dương Chi Thể, tạo thành hỏa độc. Băng hỏa đan xen, cho dù có thể bảo vệ được tính mạng của Ấu Vi thì tu vi cũng sẽ tiêu tán mất.
- Cái gì?
Lời vừa nói ra, mấy người xung quanh đều kinh hãi kêu lên, sắc mặt biến hóa, thần sắc không thể tin.
Dạ Huyền đến gần, nhìn về phía Chu Ấu Vi đang nằm trên chiếc giường hẹp, hơi nhăn mày.
Sắc mặt Giang Tĩnh trắng bệch không gì sánh được, trong lòng vô cùng hoảng hốt.
Tu vi mất hết có nghĩa là gì thì không ai rõ ràng hơn Giang Tĩnh. Ở thế giới coi trọng thực lực này, mất đi tu vi thì giống như phế vật vậy!
Tại sao Dạ Huyền bị người xem thường? Không phải bởi vì hắn là một kẻ bỏ đi, mà bởi hắn không hề có chút tu vi nào.
Nhưng hôm nay nữ nhi của Giang Tĩnh, thần nữ Chu Ấu Vi danh chấn Liệt Thiên Thượng Quốc cũng trở thành phế nhân, Giang Tĩnh làm sao có thể tiếp nhận được?
- Ngô sư huynh, ngài là Luyện Dược Sư đỉnh cấp, liệu có thể giữ lại tu vi của Ấu Vi không…
Giang Tĩnh nhìn về phía ông lão kia, cầu khẩn nói.
Ông lão mặc áo bào màu trắng tỏ vẻ khó xử, thở dài.
- Giang sư muội, nếu có thể giữ được tu vi của Ấu Vi, lão phu kể cả có bỏ cái mạng này cũng không tiếc, nhưng thật sự là không còn cách nào khác…
Sắc mặt Triệu Ngọc Long trở nên khó coi.
Dù hắn có tình cảm với Chu Ấu Vi, nhưng nếu nàng mất hết tu vi, vậy thì đúng là không còn chút giá trị nào…
- Rõ ràng là Huyền Băng và Liệt Dương kết hợp với nhau, hỏa độc cái gì, đúng là nực cười.
Lúc này Dạ Huyền mới chậm rãi mở miệng, đánh giá Chu Ấu Vi trên chiếc giường hẹp.
Không thể không nói người vợ này của hắn rất có phong thái, dung nhan tuyệt mỹ! Thứ duy nhất phá vỡ sự tuyệt mỹ này là vẻ mặt trắng bệch không có chút huyết sắc nào, nhìn như một tờ giấy khiến người ta thương tiếc.
Hắn vừa dùng hồn niệm đã có thể tra ra nguyên nhân Chu Ấu Vi tẩu hỏa nhập ma, vốn dĩ không phải hỏa độc gì, mà bởi vì… một thân song hồn!
Dạ Huyền nói làm mọi người có mặt ở đây đều ngẩn ra. Triệu Ngọc Long thì hơi híp mắt lại, hừ lạnh nói.
- Dạ Huyền, lời này của ngươi ám chỉ Ngô tiền bối chẩn đoán sai?
Chu Băng Y ngẩng đầu, hai mắt đỏ ửng nhìn Dạ Huyền đầy hận thù.
- Tỷ tỷ bị như vậy mà phế vật ngươi còn ở bên cạnh nói linh tinh, sao ngươi không đi chết đi. Ngươi có biết tỷ tỷ muốn bế quan trùng kích cảnh giới vì muốn đạt đến Vương Hầu cảnh để giúp ngươi khôi phục thần trí không? Bây giờ đúng là nực cười. Ngươi khôi phục thần trí, tỷ tỷ ta thì lại biến thành thế này!
Chu Băng Y vừa nói nước mắt vừa không ngừng rơi xuống.
Giang Tĩnh đang phiền muộn quay sang nhìn Dạ Huyền.
- Dạ Huyền, đừng có nói xằng bậy ở đây!
Nữ nhi nhà mình đã bị như vậy, Dạ Huyền này còn ở đây nói khoác không biết ngượng. Bà hối hận vì lúc trước không ngăn cản Chu Ấu Vi thành hôn với Dạ Huyền. Nếu lúc đó bà ngăn cản, biết đâu sẽ không xảy ra chuyện như hôm nay!
- Tiểu tử, cơm có thể ăn bậy nhưng không được nói bậy.
Ông lão mặc áo bào trắng nhìn Dạ Huyền, giọng nói không có thiện ý.
Ngô Kính Sơn hắn đường đường là Luyện Dược Sư lục đỉnh, hơn nữa còn xuất thân từ Đông Hoang Dược Các, cả Liệt Thiên Thượng Quốc rất khó tìm được ai có thể sánh ngang với hắn. Một tiểu tử vắt mũi chưa sạch mà dám cuồng ngôn?
Dạ Huyền liếc nhìn Ngô Kính Sơn một cái, bình thản nói.
- Gia hỏa đến một thân song hồn còn không biết, lại dám xưng là Luyện Dược Sư lục đỉnh?
- Chuyện cười, một thân song hồn là gì, ai nói trở thành Luyện Dược Sư lục đỉnh sẽ biết những thứ này?
Triệu Ngọc Long lập tức châm chọc Dạ Huyền.
Ngô Kính Sơn nghe Dạ Huyền nói thì ngẩn người. Một thân song hồn, sao tiểu tử này lại biết? Chẳng lẽ hắn cũng xem qua quyển cổ thư kia?
Ngô Kính Sơn hơi nghi hoặc.
Hắn từng đọc về một thân song hồn ghi chép trong cổ thư, nhưng chỉ đôi câu vài lời, không có miêu tả cặn kẽ. Hắn nhìn Dạ Huyền, lại càng hoài nghi!
Dạ Huyền nhận ra vẻ hoài nghi trong mắt Ngô Kính Sơn, cũng không giải thích nhiều mà nhàn nhạt nói.
- Kém hiểu biết thì bỏ đi, đến bệnh của mình còn không trị được thì làm sao trị bệnh cho nương tử của ta?
Lời vừa nói ra khiến sắc mặt mọi người ở đây thay đổi.
- Hay cho tên Dạ Huyền ngươi, dám nhục mạ Ngô tiền bối?
Lúc này trong lòng Triệu Ngọc Long mừng như điên, nhưng ngoài mặt lại tỏ vẻ tức giận.
Cho dù là cha hắn, Thánh Chủ của La Thiên Thánh Địa tới đây cũng không dám tùy tiện trêu chọc Ngô Kính Sơn. Dạ Huyền này đúng là không biết sống chết, ngu xuẩn đến hắn không ngờ tới.
Nhưng đây cũng là cơ hội để hắn mượn tay Ngô Kính Sơn xử lý Dạ Huyền!
Giang Tĩnh nghe Dạ Huyền loạn ngôn thì giận đến run người, sắc mặt tái xanh gằn từng chữ.
- Dạ Huyền, ngươi cút cho ta!
Không giống với phản ứng của mọi người, con ngươi của Ngô Kính Sơn co rụt, không dám tin nhìn Dạ Huyền. Chẳng lẽ tiểu tử kia thật sự nhìn ra nội thương của ta!
Thần sắc Ngô Kính Sơn biến hóa, hắn quan sát kĩ Dạ Huyền. Sau đó tận lực hạ thấp mình, thở dài nhìn Dạ Huyền, lát sau mới cung kính nói.
- Lúc trước là lão… à, là tại hạ tài học nông cạn, không biết tiên sinh mới là người trí tuệ. Tại hạ tạ lỗi với tiên sinh trước, khẩn cầu tiên sinh xuất thủ, tại hạ nguyện đáp ứng toàn bộ yêu cầu của tiên sinh!
Nội thương trăm năm không ai hiểu không tiện nói ra, nhưng Dạ Huyền nhìn một cái là có thể nhìn ra, Ngô Kính Sơn biết mình đã gặp cao nhân rồi!
Ngô Kính Sơn kính cẩn xin lỗi khiến Giang Tĩnh, Chu Băng Y, Triệu Ngọc Long đứng hình.
- Ngô tiền bối, người đừng tin hắn nói xằng bậy, Dạ Huyền hắn nổi danh là đồ bỏ đi!
Triệu Ngọc Long vội lên tiếng nhắc nhở.
- Câm miệng! Tiên sinh há có thể để ngươi nhục mạ?
Ngô Kính Sơn đột nhiên quát lên như bị chọc giận, khí tức quanh người vô cùng kinh khủng.
Triệu Ngọc Long bị dọa giật mình, sau đó ngẩn người. Hắn nói giúp cho Ngô Kính Sơn, vì sao bị mắng là hắn mà không phải Dạ Huyền?
Cảm nhận được ánh mắt đầy sát khí của Ngô Kính Sơn, Triệu Ngọc Long co rụt đầu lại, trên mặt đầy vẻ ủy khuất.
Giang Tĩnh nhíu mày nói với Ngô Kính Sơn.
- Ngô sư huynh, có phải huynh tính sai rồi không. Đây là con rể của ta Dạ Huyền, không phải tiên sinh gì cả!
Nàng sợ Ngô Kính Sơn không biết Dạ Huyền là ai, còn đặc biệt nhấn mạnh chữ “con rể”.
Ngô Kính Sơn không để ý đến Giang Tĩnh, cung kính nhìn Dạ Huyền, trong mắt đầy ý khẩn cầu.
- Tiên sinh, người xem…
Dạ Huyền liếc nhìn Ngô Kính Sơn một cái, chậm rãi nói.
- Ta tới để tìm nương tử của ta.
- Phải phải, tiên sinh trị cho Ấu Vi trước, sau đó nói chuyện của tại hạ sau.
Ngô Kính Sơn cười rạng rỡ, chủ động nhường vị trí cho Dạ Huyền.
Triệu Ngọc Long thấy thế thì lóe mắt lên thình lình mở miệng.
- Bá mẫu, chất nhi thực sự lo lắng khi giao Ấu Vi cho tên này chữa trị. Người cứ giao Ấu Vi cho chất nhi, chất nhi sẽ dẫn nàng về La Thiên Thánh Địa, mời Luyện Dược Sư đỉnh cấp xuất thủ, nhất định có thể chữa khỏi cho nàng!
Thực lực của La Thiên Thánh Địa mạnh hơn Hoàng Cực Tiên Tông, trong đó có vô số Luyện Dược Sư đỉnh cấp nổi tiếng.
- Mẹ, hay cứ để Triệu Ngọc Long dẫn tỷ tỷ về La Thiên Thánh Địa đi.
Chu Băng Y cũng mở miệng khuyên nhủ, mặc dù nàng không thích Triệu Ngọc Long, nhưng nàng càng không yên tâm để Dạ Huyền không đáng tin cậy chữa cho tỷ tỷ.
Chuyện này khiến Giang Tĩnh do dự. Ngay lúc này Ngô Kính Sơn hừ lạnh nói.
- Ta là truyền nhân của Đông Hoang Dược Các, trong đó có muôn vàn cổ thư, nhưng cho dù là Các Chủ của ta cũng không thể giải được bí ẩn của một thân song hồn này.
Ngô Kính Sơn nhàn nhạt liếc nhìn Triệu Ngọc Long, chậm rãi nói.
- Mặc dù Luyện Dược Sư của La Thiên Thánh Địa không kém, nhưng chắc chắn có thể mạnh hơn Các Chủ của ta sao?
Lời vừa nói ra khiến Giang Tĩnh, Triệu Ngọc Long, Chu Băng Y thay đổi sắc mặt.
Các Chủ của Đông Hoang Dược Các đúng là một tồn tại kinh khủng.
Nhưng theo lời của Ngô Kính Sơn nói, Các Chủ kia còn không phá được bí ẩn một thân song hồn, chẳng phải nói dù tới La Thiên Thánh Địa cũng không có hi vọng sao?
Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người đều di chuyển ánh mắt nhìn Dạ Huyền.
- Giang sư muội, lão phu luôn cảm thấy ngươi là người thức thời, tại sao hôm nay lại không nhìn xa được như thế?
Ngô Kính Sơn nhìn về phía Giang Tĩnh, trong mắt lộ ra vẻ thất vọng.
Sắc mặt Giang Tĩnh trắng nhợt, nhất thời thức tỉnh, nhìn Dạ Huyền bằng ánh mắt phức tạp.
Bà nghĩ tới đủ loại tình huống, nhất thời khó mở miệng. Nhưng lúc này bà biết, chỉ có Dạ Huyền mới có thể cứu Ấu Vi. Giang Tĩnh khẽ khẩn cầu.
- Dạ Huyền, trước đây là ta sai, hy vọng ngươi có thể nghĩ tới Ấu Vi, ra tay cứu nó, nhạc mẫu nhờ ngươi, ngươi có việc gì cứ nói…
Giang Tĩnh còn chưa nói hết thì Dạ Huyền đã cắt lời.
- Cho dù ngươi không nói thì ta cũng sẽ ra tay. Nhưng ta cứu người không phải vì bất kỳ ai trong các ngươi, chỉ bởi vì Ấu Vi là nương tử của ta. Chỉ vậy thôi.
Trong trí nhớ của hắn, ở Hoàng Cực Tiên Tông này, chỉ có duy nhất một người đối tốt với hắn, một người coi hắn là con người, chính là Ấu Vi!
- Bá mẫu, Ấu Vi sao rồi?
Triệu Ngọc Long bước vào trong động phủ, sắc mặt đầy vẻ khẩn trương, ánh mắt dừng lại trên người nữ tử xinh đẹp tuyệt mỹ đang nằm ở trên giường.
Giang Tĩnh đứng bên cạnh giường, sắc mặt nghiêm túc, lắc đầu không nói gì. Chu Băng Y ngồi một bên, nước mắt lã chã, thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn nữ tử xinh đẹp kia.
Cả khung cảnh khiến cho sắc mặt của Triệu Ngọc Long trầm xuống. Bên cạnh giường là từng vị bô lão mặc áo bào trắng cau mày, sắc mặt vô cùng nghiêm túc.
- Giang sư muội, có vẻ không lạc quan…
Rất lâu sau, một ông lão mặt buồn thiu nhìn về phía Giang Tĩnh, thở dài nói.
- Thân thể Ấu Vi vốn thuộc Huyền Băng Chi Thể, mà bên trong lại xuất hiện Liệt Dương Chi Thể, tạo thành hỏa độc. Băng hỏa đan xen, cho dù có thể bảo vệ được tính mạng của Ấu Vi thì tu vi cũng sẽ tiêu tán mất.
- Cái gì?
Lời vừa nói ra, mấy người xung quanh đều kinh hãi kêu lên, sắc mặt biến hóa, thần sắc không thể tin.
Dạ Huyền đến gần, nhìn về phía Chu Ấu Vi đang nằm trên chiếc giường hẹp, hơi nhăn mày.
Sắc mặt Giang Tĩnh trắng bệch không gì sánh được, trong lòng vô cùng hoảng hốt.
Tu vi mất hết có nghĩa là gì thì không ai rõ ràng hơn Giang Tĩnh. Ở thế giới coi trọng thực lực này, mất đi tu vi thì giống như phế vật vậy!
Tại sao Dạ Huyền bị người xem thường? Không phải bởi vì hắn là một kẻ bỏ đi, mà bởi hắn không hề có chút tu vi nào.
Nhưng hôm nay nữ nhi của Giang Tĩnh, thần nữ Chu Ấu Vi danh chấn Liệt Thiên Thượng Quốc cũng trở thành phế nhân, Giang Tĩnh làm sao có thể tiếp nhận được?
- Ngô sư huynh, ngài là Luyện Dược Sư đỉnh cấp, liệu có thể giữ lại tu vi của Ấu Vi không…
Giang Tĩnh nhìn về phía ông lão kia, cầu khẩn nói.
Ông lão mặc áo bào màu trắng tỏ vẻ khó xử, thở dài.
- Giang sư muội, nếu có thể giữ được tu vi của Ấu Vi, lão phu kể cả có bỏ cái mạng này cũng không tiếc, nhưng thật sự là không còn cách nào khác…
Sắc mặt Triệu Ngọc Long trở nên khó coi.
Dù hắn có tình cảm với Chu Ấu Vi, nhưng nếu nàng mất hết tu vi, vậy thì đúng là không còn chút giá trị nào…
- Rõ ràng là Huyền Băng và Liệt Dương kết hợp với nhau, hỏa độc cái gì, đúng là nực cười.
Lúc này Dạ Huyền mới chậm rãi mở miệng, đánh giá Chu Ấu Vi trên chiếc giường hẹp.
Không thể không nói người vợ này của hắn rất có phong thái, dung nhan tuyệt mỹ! Thứ duy nhất phá vỡ sự tuyệt mỹ này là vẻ mặt trắng bệch không có chút huyết sắc nào, nhìn như một tờ giấy khiến người ta thương tiếc.
Hắn vừa dùng hồn niệm đã có thể tra ra nguyên nhân Chu Ấu Vi tẩu hỏa nhập ma, vốn dĩ không phải hỏa độc gì, mà bởi vì… một thân song hồn!
Dạ Huyền nói làm mọi người có mặt ở đây đều ngẩn ra. Triệu Ngọc Long thì hơi híp mắt lại, hừ lạnh nói.
- Dạ Huyền, lời này của ngươi ám chỉ Ngô tiền bối chẩn đoán sai?
Chu Băng Y ngẩng đầu, hai mắt đỏ ửng nhìn Dạ Huyền đầy hận thù.
- Tỷ tỷ bị như vậy mà phế vật ngươi còn ở bên cạnh nói linh tinh, sao ngươi không đi chết đi. Ngươi có biết tỷ tỷ muốn bế quan trùng kích cảnh giới vì muốn đạt đến Vương Hầu cảnh để giúp ngươi khôi phục thần trí không? Bây giờ đúng là nực cười. Ngươi khôi phục thần trí, tỷ tỷ ta thì lại biến thành thế này!
Chu Băng Y vừa nói nước mắt vừa không ngừng rơi xuống.
Giang Tĩnh đang phiền muộn quay sang nhìn Dạ Huyền.
- Dạ Huyền, đừng có nói xằng bậy ở đây!
Nữ nhi nhà mình đã bị như vậy, Dạ Huyền này còn ở đây nói khoác không biết ngượng. Bà hối hận vì lúc trước không ngăn cản Chu Ấu Vi thành hôn với Dạ Huyền. Nếu lúc đó bà ngăn cản, biết đâu sẽ không xảy ra chuyện như hôm nay!
- Tiểu tử, cơm có thể ăn bậy nhưng không được nói bậy.
Ông lão mặc áo bào trắng nhìn Dạ Huyền, giọng nói không có thiện ý.
Ngô Kính Sơn hắn đường đường là Luyện Dược Sư lục đỉnh, hơn nữa còn xuất thân từ Đông Hoang Dược Các, cả Liệt Thiên Thượng Quốc rất khó tìm được ai có thể sánh ngang với hắn. Một tiểu tử vắt mũi chưa sạch mà dám cuồng ngôn?
Dạ Huyền liếc nhìn Ngô Kính Sơn một cái, bình thản nói.
- Gia hỏa đến một thân song hồn còn không biết, lại dám xưng là Luyện Dược Sư lục đỉnh?
- Chuyện cười, một thân song hồn là gì, ai nói trở thành Luyện Dược Sư lục đỉnh sẽ biết những thứ này?
Triệu Ngọc Long lập tức châm chọc Dạ Huyền.
Ngô Kính Sơn nghe Dạ Huyền nói thì ngẩn người. Một thân song hồn, sao tiểu tử này lại biết? Chẳng lẽ hắn cũng xem qua quyển cổ thư kia?
Ngô Kính Sơn hơi nghi hoặc.
Hắn từng đọc về một thân song hồn ghi chép trong cổ thư, nhưng chỉ đôi câu vài lời, không có miêu tả cặn kẽ. Hắn nhìn Dạ Huyền, lại càng hoài nghi!
Dạ Huyền nhận ra vẻ hoài nghi trong mắt Ngô Kính Sơn, cũng không giải thích nhiều mà nhàn nhạt nói.
- Kém hiểu biết thì bỏ đi, đến bệnh của mình còn không trị được thì làm sao trị bệnh cho nương tử của ta?
Lời vừa nói ra khiến sắc mặt mọi người ở đây thay đổi.
- Hay cho tên Dạ Huyền ngươi, dám nhục mạ Ngô tiền bối?
Lúc này trong lòng Triệu Ngọc Long mừng như điên, nhưng ngoài mặt lại tỏ vẻ tức giận.
Cho dù là cha hắn, Thánh Chủ của La Thiên Thánh Địa tới đây cũng không dám tùy tiện trêu chọc Ngô Kính Sơn. Dạ Huyền này đúng là không biết sống chết, ngu xuẩn đến hắn không ngờ tới.
Nhưng đây cũng là cơ hội để hắn mượn tay Ngô Kính Sơn xử lý Dạ Huyền!
Giang Tĩnh nghe Dạ Huyền loạn ngôn thì giận đến run người, sắc mặt tái xanh gằn từng chữ.
- Dạ Huyền, ngươi cút cho ta!
Không giống với phản ứng của mọi người, con ngươi của Ngô Kính Sơn co rụt, không dám tin nhìn Dạ Huyền. Chẳng lẽ tiểu tử kia thật sự nhìn ra nội thương của ta!
Thần sắc Ngô Kính Sơn biến hóa, hắn quan sát kĩ Dạ Huyền. Sau đó tận lực hạ thấp mình, thở dài nhìn Dạ Huyền, lát sau mới cung kính nói.
- Lúc trước là lão… à, là tại hạ tài học nông cạn, không biết tiên sinh mới là người trí tuệ. Tại hạ tạ lỗi với tiên sinh trước, khẩn cầu tiên sinh xuất thủ, tại hạ nguyện đáp ứng toàn bộ yêu cầu của tiên sinh!
Nội thương trăm năm không ai hiểu không tiện nói ra, nhưng Dạ Huyền nhìn một cái là có thể nhìn ra, Ngô Kính Sơn biết mình đã gặp cao nhân rồi!
Ngô Kính Sơn kính cẩn xin lỗi khiến Giang Tĩnh, Chu Băng Y, Triệu Ngọc Long đứng hình.
- Ngô tiền bối, người đừng tin hắn nói xằng bậy, Dạ Huyền hắn nổi danh là đồ bỏ đi!
Triệu Ngọc Long vội lên tiếng nhắc nhở.
- Câm miệng! Tiên sinh há có thể để ngươi nhục mạ?
Ngô Kính Sơn đột nhiên quát lên như bị chọc giận, khí tức quanh người vô cùng kinh khủng.
Triệu Ngọc Long bị dọa giật mình, sau đó ngẩn người. Hắn nói giúp cho Ngô Kính Sơn, vì sao bị mắng là hắn mà không phải Dạ Huyền?
Cảm nhận được ánh mắt đầy sát khí của Ngô Kính Sơn, Triệu Ngọc Long co rụt đầu lại, trên mặt đầy vẻ ủy khuất.
Giang Tĩnh nhíu mày nói với Ngô Kính Sơn.
- Ngô sư huynh, có phải huynh tính sai rồi không. Đây là con rể của ta Dạ Huyền, không phải tiên sinh gì cả!
Nàng sợ Ngô Kính Sơn không biết Dạ Huyền là ai, còn đặc biệt nhấn mạnh chữ “con rể”.
Ngô Kính Sơn không để ý đến Giang Tĩnh, cung kính nhìn Dạ Huyền, trong mắt đầy ý khẩn cầu.
- Tiên sinh, người xem…
Dạ Huyền liếc nhìn Ngô Kính Sơn một cái, chậm rãi nói.
- Ta tới để tìm nương tử của ta.
- Phải phải, tiên sinh trị cho Ấu Vi trước, sau đó nói chuyện của tại hạ sau.
Ngô Kính Sơn cười rạng rỡ, chủ động nhường vị trí cho Dạ Huyền.
Triệu Ngọc Long thấy thế thì lóe mắt lên thình lình mở miệng.
- Bá mẫu, chất nhi thực sự lo lắng khi giao Ấu Vi cho tên này chữa trị. Người cứ giao Ấu Vi cho chất nhi, chất nhi sẽ dẫn nàng về La Thiên Thánh Địa, mời Luyện Dược Sư đỉnh cấp xuất thủ, nhất định có thể chữa khỏi cho nàng!
Thực lực của La Thiên Thánh Địa mạnh hơn Hoàng Cực Tiên Tông, trong đó có vô số Luyện Dược Sư đỉnh cấp nổi tiếng.
- Mẹ, hay cứ để Triệu Ngọc Long dẫn tỷ tỷ về La Thiên Thánh Địa đi.
Chu Băng Y cũng mở miệng khuyên nhủ, mặc dù nàng không thích Triệu Ngọc Long, nhưng nàng càng không yên tâm để Dạ Huyền không đáng tin cậy chữa cho tỷ tỷ.
Chuyện này khiến Giang Tĩnh do dự. Ngay lúc này Ngô Kính Sơn hừ lạnh nói.
- Ta là truyền nhân của Đông Hoang Dược Các, trong đó có muôn vàn cổ thư, nhưng cho dù là Các Chủ của ta cũng không thể giải được bí ẩn của một thân song hồn này.
Ngô Kính Sơn nhàn nhạt liếc nhìn Triệu Ngọc Long, chậm rãi nói.
- Mặc dù Luyện Dược Sư của La Thiên Thánh Địa không kém, nhưng chắc chắn có thể mạnh hơn Các Chủ của ta sao?
Lời vừa nói ra khiến Giang Tĩnh, Triệu Ngọc Long, Chu Băng Y thay đổi sắc mặt.
Các Chủ của Đông Hoang Dược Các đúng là một tồn tại kinh khủng.
Nhưng theo lời của Ngô Kính Sơn nói, Các Chủ kia còn không phá được bí ẩn một thân song hồn, chẳng phải nói dù tới La Thiên Thánh Địa cũng không có hi vọng sao?
Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người đều di chuyển ánh mắt nhìn Dạ Huyền.
- Giang sư muội, lão phu luôn cảm thấy ngươi là người thức thời, tại sao hôm nay lại không nhìn xa được như thế?
Ngô Kính Sơn nhìn về phía Giang Tĩnh, trong mắt lộ ra vẻ thất vọng.
Sắc mặt Giang Tĩnh trắng nhợt, nhất thời thức tỉnh, nhìn Dạ Huyền bằng ánh mắt phức tạp.
Bà nghĩ tới đủ loại tình huống, nhất thời khó mở miệng. Nhưng lúc này bà biết, chỉ có Dạ Huyền mới có thể cứu Ấu Vi. Giang Tĩnh khẽ khẩn cầu.
- Dạ Huyền, trước đây là ta sai, hy vọng ngươi có thể nghĩ tới Ấu Vi, ra tay cứu nó, nhạc mẫu nhờ ngươi, ngươi có việc gì cứ nói…
Giang Tĩnh còn chưa nói hết thì Dạ Huyền đã cắt lời.
- Cho dù ngươi không nói thì ta cũng sẽ ra tay. Nhưng ta cứu người không phải vì bất kỳ ai trong các ngươi, chỉ bởi vì Ấu Vi là nương tử của ta. Chỉ vậy thôi.
Trong trí nhớ của hắn, ở Hoàng Cực Tiên Tông này, chỉ có duy nhất một người đối tốt với hắn, một người coi hắn là con người, chính là Ấu Vi!
— Hết chương —