Vào Đông - Đào Nhân

Vào Đông - Đào Nhân

Đào Nhân
Hoàn thành
Ngôn TìnhHoàn thànhHot
82 vạn chữ
Hoàn thành
0
Tổng lượt
Trần Điền Điền về quê ăn tết, trên đường phủ đầy tuyết, cô vô tình gặp lại chàng thanh mai trúc mã nhiều năm không gặp. Lúc ấy anh đang học thạc sĩ ở đại học Nghi, việc làm ăn của
Mục lục
Đã ra đến Chương 62 · Chương 62: Chúng ta mãi mãi yêu nhau, không có hồi kết (Hoàn chính văn)
Người đọc truyện này cũng đọc

Danh sách chương

61 chương
Chương 1: Cậu vẫn ổn chứ?
Chương 2: Khiến Trần Điền Điền cảm thấy có chút không chân thật
Chương 3: Là cậu không để ý đến tôi
Chương 5: Con không có ý gì với cô ấy theo kiểu đó đâu
Chương 6: Cô ấy hình như ngủ quên rồi
Chương 7: Cậu đang đi xem mắt à?
Chương 8: Ngang Ngang, tớ yêu chết cậu rồi!
Chương 9: Anh ấy còn thích Trần Điền Điền sao?
Chương 10: Được rồi, ông anh này thật nặng tình nha
Chương 11: Tôi vừa mới tắm xong, không mặc đồ
Chương 12: Không phải muốn kết hôn à? Tôi, thì sao?
Chương 13: Cần phải phối hợp với nhu cầu tình dục của đối phương (1)
Chương 14: Cần phải phối hợp với nhu cầu tình dục của đối phương (2)
Chương 15: Quên chưa chia tay bạn trai cũ à?
Chương 16: Giấy đăng kí kết hôn có được cộng điểm không nhỉ?
Chương 17: Con thầm yêu cô ấy từ hồi cấp hai
Chương 18: Trần Điền Điền quên mình đã kết hôn
Chương 19: Phòng có cách âm tốt không?
Chương 20: Trần Điền Điền, anh có thể ôm em một cái được không?
Chương 21: Nếu in ra chắc đã được anh lật đến nhẵn cả mặt giấy rồi
Chương 22: Anh thấy khó chịu, Điền Điền, ôm anh một cái đi
Chương 23: Phải hôn ra vết mới đủ rõ ràng à?
Chương 24: Anh bị đuổi ra khỏi nhà rồi sao?
Chương 25: Sao anh lại không thơm giống em?
Chương 26: Chó con giành kẹo ăn, thật không biết xấu hổ
Chương 27: Chồng không có nhà
Chương 28: Anh đưa tay ra rồi, em có muốn nắm lấy không?
Chương 29: Trần Điền Điền, anh nhất định sẽ sống lâu hơn một chút
Chương 30: Cô chịu nổi anh sao?
Chương 31: Mai là ly hôn chứ không phải thoát kiếp độc thân đâu
Chương 32: Anh thua rồi, dỗ anh đi
Chương 33: Đối với anh, em có thể tham vọng thêm một chút
Chương 34: Vì sao vợ đột nhiên hôn mình?
Chương 35: Lỡ hung dữ với cô ấy rồi, giờ ngại không dám về nhà
Chương 36: Nếu anh không thích, hôm nay em có thể ra ngoài ở
Chương 37: Như thể cô là món đồ chơi bị người ta tiện tay trêu đùa vậy
Chương 38: Trần Điền Điền, đừng thích cậu ta nữa
Chương 39: Anh đứng thứ mấy trong dàn 'chồng' của cô?
Chương 40: Trong lòng cô vừa hoảng hốt vừa âm thầm vui sướng
Chương 41: Tôi cảm thấy cô ấy hình như cũng có chút thích tôi rồi (1)
Chương 42: Tôi cảm thấy cô ấy hình như cũng có chút thích tôi rồi (2)
Chương 43: Vì chút tình yêu này, cô nguyện để dây tơ lụa bóp nghẹt mình
Chương 44: Thì ra yêu một người lại khiến người ta tuyệt vọng đến vậy
Chương 45: Đón anh tan học
Chương 46: Hãy thể hiện khí thế của chính thất đi
Chương 47: Cậu ta đã từng hôn em như vậy sao?
Chương 48: Anh thích dính lấy em, em chỉ cần đi theo anh thôi
Chương 49: Nam sinh thuần khiết
Chương 50: Có người dùng thẻ để bao nuôi tôi, tôi cũng phải đáp lễ chứ
Chương 51: Chủ động nhắn tin cho anh vào sáng, trưa và tối
Xem toàn bộ 61 chương ›
Chương 52: Tề Ngang, thích anh thật mệt mỏi (1)
Chương 53: Tề Ngang, thích anh thật mệt mỏi (2)
Chương 54: Người anh luôn thích chỉ có mình em
Chương 55: Anh sẽ ở bên em trong những ngày đông lạnh giá
Chương 56: Chỉ cần em ngoảnh lại, sẽ luôn có người yêu em
Chương 57: Khuôn mặt này của anh vừa nhìn đã biết là cưng chiều vợ
Chương 58: Mỗi tư thế anh đều mưu đồ từ lâu
Chương 59: Chỉ thích mình em
Chương 60: Vì sao anh không đến tỏ tình?
Chương 61: Tề Ngang cảm thấy mình được vô vàn cưng chiều
Chương 62: Chúng ta mãi mãi yêu nhau, không có hồi kết (Hoàn chính văn)
Đọc miễn phí
TàngThư Các
Tìm tên truyện, tác giả
Vào Đông - Đào Nhân
Vào Đông - Đào Nhân
Đào Nhân · Ngôn Tình · Hoàn thành
Ngôn TìnhĐô ThịHoàn thànhHotMiễn phí toàn bộ
0
Tổng lượt
82 vạn chữ
Độ dài
61
Chương
Đọc miễn phí

Giới thiệu

Trần Điền Điền về quê ăn tết, trên đường phủ đầy tuyết, cô vô tình gặp lại chàng thanh mai trúc mã nhiều năm không gặp. Lúc ấy anh đang học thạc sĩ ở đại học Nghi, việc làm ăn của gia đình cũng ngày càng phát đạt, những người quen biết đều muốn kết giao với anh, thậm chí có người còn tìm đến cả cô để dò hỏi tin tức. Còn cô khi ấy đang chật vật, vừa mất việc, nơi đây cũng chẳng còn ai thân thích, đến cả lý do đột nhiên trở về cũng chẳng biết, vậy nên cô chẳng muốn lại gần anh để tự rước lấy xấu hổ. Vậy mà cứ đúng lúc ấy, lại gặp phải anh. Trần Điền Điền được một người chú quen biết kéo lên siêu xe, tiện đường cho cô đi nhờ. Ngồi ở ghế sau, cô lại nghe người chú ngồi ở hàng ghế phụ trêu đùa: "Điền Điền, sao hai đứa không nói gì thế? Chú nhớ hồi nhỏ hai đứa hay chơi chung lắm mà, từ hồi lên cấp ba mỗi đứa một trường là chẳng gặp lại nữa nhỉ?" Trần Điền Điền sửng sốt hồi lâu, thẹn thùng cười: "Lên cấp 3 quen được người khác rồi, anh Ngang nhiều bạn, chẳng mấy khi để ý đến cháu nữa." Trước ghế lái truyền đến một giọng nói lạnh lẽo, anh nghiêng đầu: "Không phải, là cậu không để ý tới tôi." Trần Điền Điền ngẩng đầu, nhìn qua kính chiếu hậu, vô tình chạm vào ánh mắt đen sâu thẳm của anh. - Trần Điền Điền chưa từng nghĩ sẽ có liên quan gì đến đứa con cưng của trời như anh, sau bao nhiêu năm, hai người đã sớm chẳng phải là người cùng thế giới. Sau đó, có một lần nọ, Trần Điền Điền không tiện từ chối nên ngồi xe của Tề Ngang để về nhà. Xe dừng ở ven đường, lúc cô mở cửa thì nhận ra cửa đã bị khóa. Trong xe lặng ngắt như tờ. Tề Ngang nâng mí mắt nhìn về phía cô, giọng nói lạnh nhạt: "Cậu thấy tôi thế nào?" Trần Điền Điền không hiểu: "Gì cơ?" "Chẳng phải cậu muốn kết hôn sao? Tôi thì sao, được không?" Ngày hôm sau hai người chớp nhoáng đăng kí kết hôn. Sau kết hôn, Trần Điền Điền cũng không thấy cuộc sống của mình có gì thay đổi. Hôn nhân hợp đồng, đôi bên đều có nhu cầu riêng, để tránh bị hiểu lầm là ham tiền của anh, cô tính toán rành mạch từng chi phí giữa hai người để tránh sau này ly hôn mà xảy ra tranh chấp tài sản. Cho đến một ngày Tề Ngang tặng cô viên kim cương xanh DeBeers trị giá hàng chục triệu tệ làm quà kỷ niệm kết hôn. Mà cô thì chẳng thể tặng lại món quà nào ngang giá. Vừa mở điện thoại, trên màn hình hiển thị tin nhắn WeChat anh gửi cách đó hai phút: 【Chủ động nhắn tin cho anh vào sáng, trưa và tối, điều khoản này thêm vào hợp đồng kết hôn, cảm ơn.】 Trần Điền Điền: "......" Cô bắt đầu nhận ra mọi chuyện có vẻ không đơn giản như mình nghĩ. - Rất lâu sau khi kết hôn, tình cờ Trần Điền Điền biết được chuyện hồi tốt nghiệp cấp ba Tề Ngang định tỏ tình với cô. Đêm đó, Trần Điền Điền nổi hứng, hỏi anh: "Sao anh không tỏ tình với em?" Dưới ánh đèn mờ nhạt, giọng nói của người đàn ông trầm thấp kìm nén, nghe không rõ cảm xúc. "Anh không muốn đến bạn bè chúng ta cũng không làm được." Anh bỏ hết sỉ diện, nhìn cô: "Em thích ai cũng được nhưng chưa bao giờ xem anh là đối tượng để cân nhắc." "Đôi khi anh nghĩ, Trần Điền Điền, em dựa vào đâu?" "Dựa vào đâu mà anh không có tư cách này?" Tag: Đô thị Hào môn, thế gia Gương vỡ lại lành, Thanh mai trúc mã, Cưới trước yêu sau Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Trần Điền , Tề Ngang ┃ Vai phụ: ┃Nhân vật khác: Một câu tóm tắt: Xa cách gặp lại, cưới trước yêu sau. Lập ý: Muốn trở thành hình mẫu trong tưởng tượng, một bước đều không cho

Mục lục · 61 chương

Chương 1: Cậu vẫn ổn chứ?Chương 2: Khiến Trần Điền Điền cảm thấy có chút không chân thậtChương 3: Là cậu không để ý đến tôiChương 5: Con không có ý gì với cô ấy theo kiểu đó đâuChương 6: Cô ấy hình như ngủ quên rồiChương 7: Cậu đang đi xem mắt à?Chương 8: Ngang Ngang, tớ yêu chết cậu rồi!Chương 9: Anh ấy còn thích Trần Điền Điền sao?Chương 10: Được rồi, ông anh này thật nặng tình nhaChương 11: Tôi vừa mới tắm xong, không mặc đồChương 12: Không phải muốn kết hôn à? Tôi, thì sao?Chương 13: Cần phải phối hợp với nhu cầu tình dục của đối phương (1)Chương 14: Cần phải phối hợp với nhu cầu tình dục của đối phương (2)Chương 15: Quên chưa chia tay bạn trai cũ à?Chương 16: Giấy đăng kí kết hôn có được cộng điểm không nhỉ?Chương 17: Con thầm yêu cô ấy từ hồi cấp haiChương 18: Trần Điền Điền quên mình đã kết hônChương 19: Phòng có cách âm tốt không?Chương 20: Trần Điền Điền, anh có thể ôm em một cái được không?Chương 21: Nếu in ra chắc đã được anh lật đến nhẵn cả mặt giấy rồi
Xem toàn bộ 61 chương ›
Chương 22: Anh thấy khó chịu, Điền Điền, ôm anh một cái điChương 23: Phải hôn ra vết mới đủ rõ ràng à?Chương 24: Anh bị đuổi ra khỏi nhà rồi sao?Chương 25: Sao anh lại không thơm giống em?Chương 26: Chó con giành kẹo ăn, thật không biết xấu hổChương 27: Chồng không có nhàChương 28: Anh đưa tay ra rồi, em có muốn nắm lấy không?Chương 29: Trần Điền Điền, anh nhất định sẽ sống lâu hơn một chútChương 30: Cô chịu nổi anh sao?Chương 31: Mai là ly hôn chứ không phải thoát kiếp độc thân đâuChương 32: Anh thua rồi, dỗ anh điChương 33: Đối với anh, em có thể tham vọng thêm một chútChương 34: Vì sao vợ đột nhiên hôn mình?Chương 35: Lỡ hung dữ với cô ấy rồi, giờ ngại không dám về nhàChương 36: Nếu anh không thích, hôm nay em có thể ra ngoài ởChương 37: Như thể cô là món đồ chơi bị người ta tiện tay trêu đùa vậyChương 38: Trần Điền Điền, đừng thích cậu ta nữaChương 39: Anh đứng thứ mấy trong dàn 'chồng' của cô?Chương 40: Trong lòng cô vừa hoảng hốt vừa âm thầm vui sướngChương 41: Tôi cảm thấy cô ấy hình như cũng có chút thích tôi rồi (1)Chương 42: Tôi cảm thấy cô ấy hình như cũng có chút thích tôi rồi (2)Chương 43: Vì chút tình yêu này, cô nguyện để dây tơ lụa bóp nghẹt mìnhChương 44: Thì ra yêu một người lại khiến người ta tuyệt vọng đến vậyChương 45: Đón anh tan họcChương 46: Hãy thể hiện khí thế của chính thất điChương 47: Cậu ta đã từng hôn em như vậy sao?Chương 48: Anh thích dính lấy em, em chỉ cần đi theo anh thôiChương 49: Nam sinh thuần khiếtChương 50: Có người dùng thẻ để bao nuôi tôi, tôi cũng phải đáp lễ chứChương 51: Chủ động nhắn tin cho anh vào sáng, trưa và tốiChương 52: Tề Ngang, thích anh thật mệt mỏi (1)Chương 53: Tề Ngang, thích anh thật mệt mỏi (2)Chương 54: Người anh luôn thích chỉ có mình emChương 55: Anh sẽ ở bên em trong những ngày đông lạnh giáChương 56: Chỉ cần em ngoảnh lại, sẽ luôn có người yêu emChương 57: Khuôn mặt này của anh vừa nhìn đã biết là cưng chiều vợChương 58: Mỗi tư thế anh đều mưu đồ từ lâuChương 59: Chỉ thích mình emChương 60: Vì sao anh không đến tỏ tình?Chương 61: Tề Ngang cảm thấy mình được vô vàn cưng chiềuChương 62: Chúng ta mãi mãi yêu nhau, không có hồi kết (Hoàn chính văn)
Tàng Thư Các
Kho truyện online miễn phí — đọc mọi lúc, không giới hạn.
Tuyên bố miễn trách
Mọi thông tin và hình ảnh truyện trên website đều được sưu tầm trên Internet, chúng tôi không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên web này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức bản quyền nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.
© 2026 Tàng Thư Các · Đọc truyện miễn phí