213 vạn chữ
Hoàn thành
17
Tổng lượt
Tác giả: 消失绿缇 – Tiêu Thất Lục Đề
Thể loại: Cung đình hầu tước, xuyên không, trọng sinh, ngọt văn, sảng văn, nhẹ nhàng
Văn án
Chưởng viện Hàn Lâm Ôn Trác xuất thân hèn mọn, từ nhỏ c…
Mục lục
Đã ra đến Chương 161 · Chương 161: Phiên ngoại 4: Hóng chuyện thường ngày của Đế và Tướng ① “Lão sư quay lại đây, ta muốn ăn cherry.”
Danh sách chương
161 chươngChương 1: Ôn Trác chết rồi
Chương 2: Ôn Trác sống lại
Chương 3: Vậy ngươi cứ chờ xem, hoàng vị này là do trời ban, hay do ta đoạt!
Chương 4: Ngũ hoàng tử Thẩm Trưng - nghe tên thôi đã thấy hết đường cứu
Chương 5: Chuyện làm hoàng đế để sau hãy nói, việc gấp trước mắt là xin hãy lập tức, ngay bây giờ, hung hăng làm nhục ta
Chương 6: Không ngờ Ôn chưởng viện lại đáng yêu đến vậy
Chương 7: “Ta muốn xem thử, kẻ nào chán sống dám động vào người của ta.”
Chương 8: Gian thần tuyệt sắc dần sinh thiện cảm với tân công — UpUpUp!
Chương 9: Đúng là đủ đô.
Chương 10: Tiểu hoàng tử, ngươi thực sự là có rất nhiều câu hỏi
Chương 11: Càng lúc càng hứng thú với bà xã :)
Chương 12: Nửa lừa nửa dụ, chạm tay phu nhân ~
Chương 13: Vẻ đẹp của bà xã là sự thật khách quan, muốn bắt cóc luôn :)
Chương 14: “Vậy bây giờ, là ai đang ôm ngươi đây?”
Chương 15: Tiễn Bát Mạch quy thiên ~
Chương 16: Bà xã tới gối đầu lên đầu gối nào~
Chương 17: Công ghen rồi, ghen rồi!
Chương 18: Vãn Sơn đỏ tai dỗ người rồi
Chương 19: Mây mưa sắp kéo đến, lỡ chạm vào vành tai phu nhân~
Chương 20: Tiểu Ôn lão sư xoay não một vòng, toàn bộ vào ngục ~
Chương 21: Chỉ trong một tháng, Ôn chưởng viện từ tù nhân biến thành quan hiệp thẩm.
Chương 22: Trừng phạt đúng tội, xử lí trong ngục Đại Lý Tự
Chương 23: Phản chuyển, phản chuyển rồi lại phản chuyển – Ôn chưởng viện bày mưu tính kế.
Chương 24: Tiểu miêu gian thần kiệt sức đến ngất, Thẩm Trưng đau lòng khôn xiết
Chương 25: So — so chính là tự mình đối cờ!
Chương 26: Lão sư, ta thắng rồi!
Chương 27: Dữ dữ, mèo gian thần xù lông!
Chương 28: “Vi sư còn chưa kêu đau! Yếu ớt thế này, sao gánh nổi việc lớn!”
Chương 29: Hóa ra lão sư một chút cũng không chịu được đau, đau là sẽ khóc.
Chương 30: Lỡ làm tổn thương chồng, mèo con hoảng loạn
Chương 31: Khó chịu vô cùng, mèo khóc rồi
Chương 32: “Ta dẫn lão sư đi cưỡi ngựa được không?”
Chương 33: Vẫn là tiểu miêu gian thần đáng yêu hơn một chút
Chương 34: Thích.
Chương 35: Sao có thể cứ làm những chuyện vượt khuôn phép như vậy!
Chương 36
Chương 37: Tiểu miêu trổ tài diễn xuất
Chương 38: “Vậy thì phải xem, ai sẽ chủ động nhảy vào ván cờ tất chết này.”
Chương 39: Một đôi dâm đãng không biết xấu hổ! Thật mất mặt! Thật mất mặt!
Chương 40: Là cuồng mèo á!
Chương 41: Thần muốn tố cáo Tướng quân Quân Định Uyên tư thông!!!
Chương 42: Thấy ngu chưa, hoàng thượng còn phải cầu ta giúp đỡ nữa.
Chương 43: Thái tử, out!
Chương 44: Con mèo nhỏ báo thù phát hiện mình đã động lòng!
Chương 45: Đè trúng mèo rồi, còn hôn trúng tai mèo nữa!
Chương 46: Ta cho ăn cũng được mà.
Chương 47: Tắm chung
Chương 48: Sao lại cường tráng đến vậy
Chương 49: Ướt thì cứ ướt.
Chương 50: Danh tiếng của Ôn Trác vậy mà lại càng ngày càng tốt!
Xem toàn bộ 161 chương ›
Chương 51: “Nếu lão sư thấy thú vị, hôm nay ta không về cung nữa, ở lại mật đạo chơi với lão sư cho đủ.”
Chương 52: Tối nay trăng rất đẹp.
Chương 53: Lần này, hắn muốn để họ đều được sống sót.
Chương 54: “Vãn Sơn, tách chân ra một chút.”
Chương 55: “Lão sư, nâng mông lên.”
Chương 56: Kề chân cùng ngủ
Chương 57: Ôn chưởng viện nổi giận!
Chương 58: Mèo nhỏ tát người! Sảng khoái!
Chương 59: “Điện hạ như vậy, ta cũng rất thích.”
Chương 60: Hôn rồi. Điện hạ chủ động.
Chương 61: Tiếp tục thân mật | Mèo chủ động | Vãn Sơn của ta mềm lòng nhất
Chương 62: Mèo vui vẻ → mèo mừng rỡ → mèo xấu hổ tức giận → mèo bị ôm vào lòng!
Chương 63: “Vậy thì điện hạ… cứ được voi đòi tiên đi.”
Chương 64: Bị hôn đến sưng môi, nhưng Ôn sư đại miêu bao dung T.T
Chương 65: “Điện hạ, ta thắng rồi.”
Chương 66: Vãn Sơn, đừng khách khí, đáng giết thì giết.
Chương 67: Hôn trộm thì đã sao!
Chương 68: “Ta muốn bọn chúng… lấy mạng mà đền.”
Chương 69: Canh một
Chương 70: (canh hai) - “Ôn… Ôn chưởng viện! Hạ quan khấu kiến Ôn chưởng viện!”
Chương 71: Ôn gia cho ta “làm một việc thiện đến cùng”!
Chương 72: Tiền từ bốn phương tám hướng đổ về ~
Chương 73: Điện hạ cũng không được xưng vương, ta muốn điện hạ xưng đế.
Chương 74: Nhà họ Ôn tự tìm đường chết
Chương 75: “Ta nhớ lão sư quá, lại không thể ôm, nhịn suốt một đêm rồi.”
Chương 76: Yêu nhau chưa đầy một tháng, có điều giấu giếm cũng là điều dễ hiểu
Chương 77: Khi Ôn chưởng viện vẫn còn là một chú mèo con
Chương 78: Đao đến!
Chương 79: “Ta rất yêu ngươi, không chỉ một chút.”
Chương 80: “Hay là… ta cũng giúp lão sư ủ ấm ?”
Chương 81: Sở thích của Điện hạ → Kỳ tích Ôn Ôn
Chương 82: “Sau này ta sẽ thường xuyên trèo lên giường ngươi, còn cả người ngươi nữa.”
Chương 83: “Lần sau nếu lão sư còn muốn ta đích thân cởi áo lót cho người, thì sẽ không dễ dàng như vậy đâu.”
Chương 84: Hiền Vương out!
Chương 85: “Tay này… điện hạ không rửa sao?”
Chương 86: “Tai của lão sư rất nhạy cảm, trước đây có biết không?”
Chương 87: Khốn kiếp Thẩm Trưng! Khốn kiếp Thẩm Trưng!
Chương 88: Rõ ràng đó là một dấu chân mèo mềm mại tròn tròn.
Chương 89: “Điện hạ, ngài thật ấu trĩ.”
Chương 90: “Lão sư lại nói những lời như vậy nữa, đúng là nên bị phạt.”
Chương 91: Thật là trơ trẽn! Quá đỗi trơ trẽn!
Chương 92: Bởi vì Trạng nguyên năm Thuận Nguyên thứ mười sáu, vốn dĩ phải là Ôn Trác!
Chương 93: Rõ ràng bệnh tình của Thẩm Trưng còn nặng hơn mình, hơn nữa lại chuyển biến quá nhanh!
Chương 94: Điện hạ cún con vô lại lừa mèo nhỏ!
Chương 95: Xem kịch!
Chương 96: Thuận miêu thì sống, nghịch miêu thì chết.
Chương 97: Cung đình thi đấu vật lộn —Thẩm Sân VS Thẩm Đỉnh!
Chương 98: “Điện hạ không muốn sao?”
Chương 99: Kẹo bông, mỗi ngày ăn hai viên, vi phu yêu em.
Chương 100: Đan Trì quế tịch danh điên đảo, tử các ly châu vị thác huyền.
Chương 101: Ta mong ngươi không nghe lời, để ta còn có cớ bắt nạt.
Chương 102: 《Vãn Sơn phú》
Chương 103: Bỗng đập vỡ gông thiện, thân này giật đứt khóa nghĩa
Chương 104: Thần muốn đàn hặc Chưởng viện Hàn Lâm Ôn Trác!
Chương 105: “Điện hạ, thì ra sắt… thật sự cũng có thể nóng lên.”
Chương 106: Lại mong được gối lên gối người, vừa động đến thiên văn, lại động đến tình ý nơi hạ phúc.
Chương 107: Chợt nhớ ngày ấy, điện hạ môi lưỡi nóng bỏng, trói tay ta, lột bỏ vẻ nhã nhặn của ta…
Chương 108: Mùi hành dầu!
Chương 109: Điện hạ! Điện hạ!
Chương 110: Lời thề ta – Ôn Trác – lập ra, ắt sẽ ứng nghiệm!
Chương 111: Suy luận chân tướng!
Chương 112: Ta biết rõ hắn là hạng người ấy, vẫn đem lòng ái mộ.
Chương 113: “Điện hạ nếu buồn, cứ báo thù tàn nhẫn hơn một chút cũng được ——”
Chương 114: “Lão sư chắc chắn… vẫn muốn nói dối?”
Chương 115: Ta là điện hạ của em, cũng là người yêu em.
Chương 116: Lão sư vừa viết chữ, vừa chịu phạt.
Chương 117: “Lão sư còn cho rằng mình chỉ là triều thần thôi sao?”
Chương 118: Ta quỳ một gối xuống đất, dâng chiếc nhẫn này, khẩn cầu Vãn Sơn yêu ta.
Chương 119: “Nửa tháng không được gặp, lòng ta vẫn luôn nhớ đến điện hạ.”
Chương 120: Chủ khảo tiểu miêu oai phong lẫm liệt!
Chương 121: “Vậy thì ngày này năm sau sẽ là ngày giỗ của Chiêu Nguyệt.”
Chương 122: “Vãn Sơn, Chiêu Nguyệt tuyệt đối không thể gả sang Thát Đát.”
Chương 123: “Nếu đã vậy, ta sẽ ban thêm cho hắn một con đường thông thiên.”
Chương 124: “Sao Thẩm Trưng có thể có tư tình với Ôn Trác được chứ?”
Chương 125: “Chiêu Nguyệt để ta bảo vệ.”
Chương 126: Chè sương sáo hồng xiêm quế hoa
Chương 127: Liên hôn hòa thân á? Bye bye nhé
Chương 128: Mèo nhỏ đầy cảm giác nghi thức
Chương 129: Hắn, Thẩm Trưng, chẳng qua cũng chỉ là thân xác phàm trần, lấy đâu ra pháp lực gì chứ!
Chương 130: Thái tử phi của ta — kẻ nghiện ngọt, kiêu ngạo, hay nói một đằng nghĩ một nẻo, nhạy cảm lại cố chấp.
Chương 131: Ngài đã bị Ôn Trác xoay như chong chóng rồi!
Chương 132: Ắt hẳn tương tư thông tới bích lạc, sương sao một đêm nhuộm trắng mi gian
Chương 133: “Là ta đem lòng với y, không phải y không thể không có ta. Nói vậy, phụ hoàng đã hài lòng chưa?”
Chương 134: Hắn không thể để điện hạ của mình — đập nồi dìm thuyền, mà lại thua trắng toàn bàn!
Chương 135: Điện hạ... Bức vua thoái vị đăng cơ đi!
Chương 136: Người bị vạn tiễn xuyên tâm… đã đổi thành hắn.
Chương 137: (Hoàn chính văn) - “Ngô ái Vãn Sơn, hãy đến bên ta.”
Chương 138: Bản đồ Tử Cấm Thành
Chương 139: Phiên ngoại 1: Tiểu Miêu Thủ phụ thường nhật - Tiểu Miêu Thủ phụ thường nhật ① “Trẫm chuẩn cho Thủ phụ tạm ng
Chương 140: Tiểu Miêu Thủ phụ thường nhật ②: “Thứ bệ hạ ban tặng, dường như không phải là lễ vật đứng đắn gì.”
Chương 141: Tiểu Miêu Thủ phụ thường nhật ③ “……Vi thần không kham nổi nữa, khẩn xin bệ hạ cho thần tạm nghỉ.”
Chương 142: Tiểu miêu thủ phụ thường nhật ④ “Đại nhân, Hoàng thượng lại từ mật đạo tới tìm ngài rồi!”
Chương 143: Tiểu Miêu Thủ Phụ thường nhật ⑤ “Thành thân với trẫm càng chẳng phải chuyện gì mất mặt.”
Chương 144: Tiểu Miêu Thủ Phụ thường nhật ⑥ “Đời này chỉ có một người ấy, tình sâu ý nặng, vốn nên cùng chung chăn gối,
Chương 145: Phiên ngoại 2: Hiện đại thiên ① “Người đời sau nhiệt tình, vi sư thấy cũng khá tốt.”
Chương 146: Hiện đại thiên ② “Phòng ta có cửa, xin hỏi làm sao khóa chết lại?”
Chương 147: Hiện đại thiên ③ “Đã vậy, vi sư đang đói bụng, muốn ăn ít bánh tart trứng.”
Chương 148: Hiện đại thiên ④ “Chính là Thủ phụ Đại Càn Ôn Trác đó, lão công anh ấy là Hoằng Duật Đế.”
Chương 149: Hiện đại thiên ⑤ Trước khi quen hai người, tôi đúng là ship loạn cả lên!
Chương 150: Hiện đại thiên ⑥ “Tốc độ giao rất nhanh, kem chưa tan, đánh giá tốt.”
Chương 151: Hiện đại thiên ⑦ “Nói ngắn gọn, trẫm muốn ăn rồi.”
Chương 152: Hiện đại thiên ⑧ “Đây là hiện thế, phu quân đã muốn cõng ta, vậy ta nhận.”
Chương 153: Hiện đại thiên ⑨ Không thể nhìn! Không thể nhìn!
Chương 154: Hiện đại thiên ⑩ Hoàng hậu duy nhất của Hoằng Duật Đế Đại Càn.
Chương 155: Phiên ngoại 3: Điện hạ và Trạng nguyên lang sao lại như vậy ① Lúc 8 tuổi
Chương 156: Điện hạ và Trạng nguyên lang sao lại như vậy ② “Mẫu hậu! Dẫn hắn đi! Con muốn hắn!”
Chương 157: Điện hạ và Trạng nguyên lang sao lại như vậy ③ “Thật không tệ, trẫm từ nhỏ đã biết chiếm tiện nghi của hoàng h
Chương 158: Điện hạ và Trạng nguyên lang sao lại như vậy ④ “Ta ắt sẽ đến, vượt đường xa vạn dặm chỉ để gặp người.”
Chương 159: Điện hạ và Trạng nguyên lang sao lại thế này ⑤ “Đã hứa rồi thì không được nuốt lời!”
Chương 160: Điện hạ và Trạng nguyên lang sao lại thế này ⑥ Tình như cành trúc quấn quýt, đồng lòng cùng nhau qua những mùa đông g
Chương 161: Phiên ngoại 4: Hóng chuyện thường ngày của Đế và Tướng ① “Lão sư quay lại đây, ta muốn ăn cherry.”




