Chương 15
Những ngày tháng sau khi ly hôn quả thật vô cùng sung sướng, ăn uống vui chơi, chẳng còn gì tuyệt hơn.
Ngoại trừ việc mẹ tôi thường xuyên lải nhải bên tai, hy vọng tôi tìm một phu quân mới. Dù sao phủ thừa tướng rộng lớn như vậy, nuôi thêm một người cũng chẳng đáng là bao.
Tôi thường nghe tai trái rồi để lọt tai phải.
Trẻ tuổi, xinh đẹp, lại có tiền. Cuộc sống độc thân như vậy chẳng phải quá vui vẻ sao?
Tôi bị làm sao mà lại muốn tìm một người đàn ông để tự chuốc phiền phức chứ.
Xuân đi thu đến, thời gian thoắt cái trôi qua. Hoa sơn trà trong sân hết đợt này đến đợt khác nở rộ.
Hoàng thất suy yếu, nông dân khắp nơi lần lượt nổi dậy.
Theo cốt truyện ban đầu, Tiết Bình Quý chính là nổi lên vào thời điểm này, nhanh chóng trở thành bá chủ một phương, thu hút rất nhiều nhân tài dưới trướng.
Nhị tỷ phu Ngụy Hổ được giao trọng trách, hoàng đế ban cho hắn một đội quân, phái hắn đi trấn áp quân khởi nghĩa.
Trước khi rời đi, nhị tỷ phu ôm eo nhị tỷ, khóc lóc thảm thiết:
“Bảo Ngân, ta không nỡ xa nàng!”
Nhị tỷ không hề nương tay, túm lấy tai hắn ném thẳng ra ngoài, còn nói:
“Nếu không dẹp được phản quân thì đừng có về nhà!”
Nhị tỷ phu nước mắt lưng tròng nhìn tôi:
“Bảo Xuyến, thay ta chăm sóc tốt cho nhị tỷ của muội.”
Sau khi nhị tỷ phu rời đi, tôi mới nhìn thấy nhị tỷ đang trốn sau cửa, lén lau nước mắt.
Tôi bước tới trêu chọc tỷ, nói tỷ đúng là một cô nàng mít ướt.
Nhị tỷ đuổi tôi tận ba dặm đường mới chịu dừng lại, khiến tôi mệt đến thở không ra hơi.
Nhìn nụ cười trên gương mặt tỷ, tôi cũng bật cười theo.
Trong lòng tôi càng thêm hiểu và kính phục những người phụ nữ thời cổ đại.
Không lâu sau khi nhị tỷ phu rời đi, tiểu khất cái cũng lặng lẽ bỏ đi.
Hắn để lại một lá thư, nói rằng nhất định sẽ quay về tìm tôi.
Hắn tưởng mình là Sói Xám chắc?
Đọc xong tôi liền đốt luôn.
Tuyệt đối không phải vì ghen tị chuyện chữ hắn viết còn đẹp hơn chữ tôi đâu.
Tình hình chiến sự ở tiền tuyến ngày càng căng thẳng.
Thư nhà của nhị tỷ phu từ năm ngày một bức, biến thành mười ngày một bức, rồi một tháng một bức.
Nhị tỷ vẫn giống như ngày thường, tính tình phóng khoáng, trên mặt không hề lộ chút lo lắng nào.
Nhưng lượng cơm tỷ ăn lại giảm đi một nửa so với trước.
Đúng lúc này, tỷ còn được chẩn đoán là đã mang thai.
Ngày nào cũng ăn không ngon, ngủ không yên, đến sức lực đấu khẩu với tôi cũng chẳng còn.
Mẹ đau lòng cho tỷ, sau khi bàn bạc với nhà chồng của nhị tỷ, liền đón tỷ về phủ thừa tướng để tự tay chăm sóc.