Chương 19
Ngay từ khi nhị tỷ phu vừa tới thành Thanh Châu, đã có người tìm đến hắn.
Người đó dùng một chiêu tương kế tựu kế, tiện thể giăng bẫy bắt gọn kẻ địch.
Phía sau Tiết Bình Quý là thế lực Tây Lương.
Hơn nữa gần đây danh tiếng của hắn trong dân gian ngày càng lớn, triều đình đương nhiên không thể ngồi yên mặc kệ.
Vì vậy, nhiệm vụ mà nhị tỷ phu nhận được, bề ngoài là trấn áp quân khởi nghĩa.
Nhưng thực chất là trấn áp Tiết Bình Quý.
Ngay cả chuyện phủ thừa tướng bị bao vây cũng là một phần trong kế hoạch.
Nghe đến đây, tôi vội vàng ngắt lời nhị tỷ phu:
“Khoan đã! Ý huynh là… thật ra ta căn bản không cần chui vào thùng nước thải để trốn ra ngoài?”
“Bởi vì dù thế nào đi nữa, đám binh lính kia cũng sẽ cố tình thả cho ta chạy thoát?”
Nhị tỷ phu vội vàng nói:
“Bảo Xuyến, tất cả đều là chủ ý của Lục Tầm, không liên quan gì đến ta!”
Hắn chỉ vào người đứng bên cạnh.
Lục Tầm chính là tiểu khất cái mà tôi từng cứu lúc trước.
Còn chuyện vì sao hắn lại có liên quan với triều đình, tôi cũng chưa hỏi.
Tôi quay đầu nhìn hắn:
“Chủ ý của ngươi?”
Hắn nhìn tôi với vẻ tủi thân:
“Tiểu thư, ta cũng không ngờ người có thể lắt léo được như vậy.”
Là đang khen tôi đúng không?
Sau khi trở về kinh thành một thời gian, tôi nghe được tin Tiết Bình Quý bị lưu đày đến La Hoang Dã.
Tôi hỏi cha:
“La Hoang Dã là nơi nào?”
Rõ ràng cha tôi cũng không biết.
Ông chỉ nói đó là một nơi rất xa về phía Bắc.
Tôi bấm tay tính toán.
Chẳng phải chính là Siberia sao?
Không ngờ đời này Tiết Bình Quý lại có ngày phải đến vùng đất băng giá Siberia đào khoai tây.
Ha ha ha.
Đúng là ông trời có mắt.
Hy vọng hắn có thể chịu được gió lạnh Siberia, đừng chết yểu.
Còn về Đại Chiến, tôi nghe nói Tây Lương vương vì muốn thể hiện lòng trung thành với triều đình, đã đoạn tuyệt quan hệ với nàng, giáng nàng xuống làm thứ dân.