Vứt Đi Nương Nương

Vứt Đi Nương Nương

Nhược Thiếu
Hoàn thành
Ngôn TìnhHoàn thànhHot
106 vạn chữ
Hoàn thành
0
Tổng lượt
Tại một vách núi, một nữ tử đứng đó đón gió, tầm mắt thực mơ hồ. Nam nhân tuấn mỹ kia không hề dùng ánh mắt chán ghét nhìn nàng, ngược lại, khóe miệng vung lên một đạo ôn nhu. Ánh
Mục lục
Đã ra đến Chương 156 · Chương 156: Những ngày đầu hôn lễ
Người đọc truyện này cũng đọc

Danh sách chương

150 chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Xem toàn bộ 150 chương ›
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 99
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111: Kết thúc cũng chính là bắt đầu
Chương 112: Khôi phục sinh cơ
Chương 113: Ba mươi sáu kế tình yêu (1)
Chương 114: Ba mươi sáu kế tình yêu (2)
Chương 115: Tiến cung
Chương 116: Gặp lại
Chương 117: Nhạc trong ngự hoa viên
Chương 118: Ước nguyện
Chương 119: Phản kích
Chương 120: Diện kiến Thủy Tâm công chúa
Chương 121: Kết hạ lương tử
Chương 122: Mê man
Chương 123: Lộ mánh khóe ban đầu
Chương 124: Đêm khuya
Chương 125: Đột biến
Chương 126: Người ấy không có ở đây
Chương 127: Hắc y nhân máu lạnh
Chương 129
Chương 130: Chu toàn
Chương 131: Trăng sáng được bao lâu
Chương 132: Được cứu (1)
Chương 133: Được cứu (2)
Chương 134: Len lén cùng ngươi
Chương 135: Năm tháng yên tĩnh thật tốt
Chương 136: Cáo từ
Chương 137: Gặp thoáng qua
Chương 138: Về nhà
Chương 139: Điều cẩn thận của Đức công công
Chương 140: Tại sao tình yêu lại khó khăn như vậy?
Chương 141: Tan nát cõi lòng
Chương 142: Trong phủ Tể tướng
Chương 143: Hoa viên nhỏ
Chương 144: Nhẫn ngọc
Chương 145: Nhẫn ngọc gây chuyện
Chương 146: Hạ Huân vương gia
Chương 148: Hắc y nhân
Chương 149: Sơn động
Chương 150: Vỡ lẽ
Chương 151: Chi bằng rời đi
Chương 152: Biểu lộ
Chương 153: Mê muội
Chương 155: Đại hôn
Chương 156: Những ngày đầu hôn lễ
Đọc miễn phí
TàngThư Các
Tìm tên truyện, tác giả
Vứt Đi Nương Nương
Vứt Đi Nương Nương
Nhược Thiếu · Ngôn Tình · Hoàn thành
Ngôn TìnhXuyên KhôngHoàn thànhHotMiễn phí toàn bộ
0
Tổng lượt
106 vạn chữ
Độ dài
150
Chương
Đọc miễn phí

Giới thiệu

Tại một vách núi, một nữ tử đứng đó đón gió, tầm mắt thực mơ hồ. Nam nhân tuấn mỹ kia không hề dùng ánh mắt chán ghét nhìn nàng, ngược lại, khóe miệng vung lên một đạo ôn nhu. Ánh mắt Mộc Tiểu Văn trống rỗng cuối cùng hiện ra một tia quang hoa, như bị thôi miên, nàng chậm rãi té người xuống dưới. “Điện hạ! Nếu có kiếp sau, hy vọng người có thể yêu ta!” Năm 2008, Mục Tiểu Văn đi du lịch ngắm cảnh tại một địa điểm nổi tiếng, không may trượt chân rớt xuống vách núi, xuyên qua thời gian.. Mục Tiểu Văn nghi hoặc mà quay đầu đi, đôi mắt thoáng chốc như bị phủ mờ. Người này trông như một thiếu niên, sự đắc ý tỏa ra từ bên trong, da tay nhìn qua thì so với nàng còn mềm mại hơn. Lông mi tựa hồ so với búp bê vẫn cứ lơ muốn cong dài hơn… thật là một người xinh đẹp. Nàng xem đãng đảo qua liếc nàng một cái khiến Mục Tiểu Văn Barbie còn hắn có chút ngây dại. Nhưng mỹ nam kia ngẩn ra. Ánh mắt này… quá lạnh lùng.. lạnh trung mang theo một điểm phức tạp. Không phải trong tiểu thuyết thường miêu tả kiểu nhìn này là do yêu mà sinh ra phức tạp, phẫn hận, chán ghét không có lấy một tia cảm tình, thậm chí là khinh thường. Tại sao hắn lại dùng loại ánh mắt đó mà nhìn nàng? Chẳng lẽ nàng đã làm sai chuyện gì sao? Mục Tiểu Văn mỉm cười nhìn lại hắn, mặc kệ thế nào thì nàng hy vọng làm như vậy sẽ có thể khiến quan hệ hòa hoãn một chút. Nhưng thiếu niên đắc ý kia lại dứt khoát thể hiện sự chán ghét mà dời đi hai tròng mắt, hắn không thèm nhìn nàng, giống như là chỉ cần xem một tý là bị bẩn mắt vậy. Ánh mắt này.. rất dễ làm cho người ta bị tổn thương.. Chờ một chút, nhạc phụ đại nhân? Ta là nữ nhi của tể tướng, tể tướng là nhạc phụ của hắn, ta đây chẳng phải là của hắn... Hiểu rồi, ta là phi tử của nhị hoàng tử, vậy hắn không phải vốn là nhị hoàng tử sao? Người như vậy rất được a, rõ ràng lão công của mình, không tệ đây. Mục Tiểu Văn có chút mừng khởi lập tức hồi phục lại tinh thần. Không biết có đúng hay không, ta không phải là lão bà của hắn mà Mộc Tiểu Văn mất tích kia mới đúng

Mục lục · 150 chương

Xem toàn bộ 150 chương ›
Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 99Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111: Kết thúc cũng chính là bắt đầuChương 112: Khôi phục sinh cơChương 113: Ba mươi sáu kế tình yêu (1)Chương 114: Ba mươi sáu kế tình yêu (2)Chương 115: Tiến cungChương 116: Gặp lạiChương 117: Nhạc trong ngự hoa viênChương 118: Ước nguyệnChương 119: Phản kíchChương 120: Diện kiến Thủy Tâm công chúaChương 121: Kết hạ lương tửChương 122: Mê manChương 123: Lộ mánh khóe ban đầuChương 124: Đêm khuyaChương 125: Đột biếnChương 126: Người ấy không có ở đâyChương 127: Hắc y nhân máu lạnhChương 129Chương 130: Chu toànChương 131: Trăng sáng được bao lâuChương 132: Được cứu (1)Chương 133: Được cứu (2)Chương 134: Len lén cùng ngươiChương 135: Năm tháng yên tĩnh thật tốtChương 136: Cáo từChương 137: Gặp thoáng quaChương 138: Về nhàChương 139: Điều cẩn thận của Đức công côngChương 140: Tại sao tình yêu lại khó khăn như vậy?Chương 141: Tan nát cõi lòngChương 142: Trong phủ Tể tướngChương 143: Hoa viên nhỏChương 144: Nhẫn ngọcChương 145: Nhẫn ngọc gây chuyệnChương 146: Hạ Huân vương giaChương 148: Hắc y nhânChương 149: Sơn độngChương 150: Vỡ lẽChương 151: Chi bằng rời điChương 152: Biểu lộChương 153: Mê muộiChương 155: Đại hônChương 156: Những ngày đầu hôn lễ
Tàng Thư Các
Kho truyện online miễn phí — đọc mọi lúc, không giới hạn.
Tuyên bố miễn trách
Mọi thông tin và hình ảnh truyện trên website đều được sưu tầm trên Internet, chúng tôi không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên web này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức bản quyền nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.
© 2026 Tàng Thư Các · Đọc truyện miễn phí