Chương 11: Từ Nay Không Rời Xa
Vừa thấy sợi hồng thằng xuất hiện, tôi lập tức lấy hình nhân cành liễu ra. Giống hệt đêm minh hôn, tôi vừa gọi tên Doãn Băng Trạch, vừa từng chút một thu sợi dây đỏ về.
Đến khi thu hết, tôi vội buộc đầu dây còn lại vào cổ tay của hình nhân, rồi lập tức lái xe trở về.
Vừa tới nhà họ Doãn, con chuột xám nhỏ đã nhanh chóng chạy mất.
Cả người tôi ướt sũng, ôm hình nhân bước vào nhà.
Chú dì Doãn thấy tôi trở về thì vội lấy khăn tắm, giục tôi đi tắm nước nóng.
Tôi lắc đầu từ chối.
“Cháu đã đưa A Tễ về rồi. Xin chú dì đừng làm phiền cháu lúc này.”
Nói xong, tôi vội vàng trở về phòng của Doãn Băng Trạch, đặt hình nhân lên đầu giường rồi cuống cuồng cởi quần áo ướt.
Quần thì còn dễ nhưng chiếc áo đã dính chặt vào người vì ngấm nước, trong tay lại còn cầm hình nhân, nên tôi mãi không cởi ra được.
Đang lúc cuống cuồng định đi tìm kéo cắt luôn tay áo...
Một bàn tay mát lạnh bỗng nắm lấy tay tôi.
Ngay sau đó, người ấy nhẹ nhàng giúp tôi cởi chiếc tay áo đang mắc lại.
Tôi vội quay đầu.
Gương mặt hơi tái nhợt của Doãn Băng Trạch hiện ra trước mắt.
Tim tôi chợt nhẹ nhõm.
Ít nhất...tôi đã cứu được anh.
“Long Thiều Ảnh.”
Bàn tay Doãn Băng Trạch vuốt dọc theo cánh tay tôi, rồi nhẹ nhàng ôm lấy tôi.
Anh vòng tay ra sau lưng, cởi luôn chiếc áo lót đã ướt đẫm, giọng anh trầm thấp:
“Nếu em tiếp tục như vậy... thì từ nay về sau, đời đời kiếp kiếp em chỉ có thể gả cho một con thủy quỷ như anh thôi. Em biết lấy một thủy quỷ sẽ phải đối mặt với điều gì không?”
Liễu Thăng từng nói qua chuyện ấy nhưng lúc đó tôi chỉ nghĩ đến việc cứu anh, hoàn toàn không để tâm.
Lúc này, dù Doãn Băng Trạch đang ôm tôi, nhưng cảm giác không còn chân thật như trước.
Thân thể anh giống như một bóng nước lay động, mờ ảo đến mức có thể tan biến bất cứ lúc nào.
Chiếc áo lót ướt rơi xuống đất, người nhẹ bẫng.
Tôi dứt khoát vòng tay ôm lấy anh.
“Đêm minh hôn hôm ấy... anh có phải...”
“Phải!”
Doãn Băng Trạch không đợi tôi nói hết, anh ôm lấy tôi rồi ngã xuống giường.
Tôi còn chưa kịp mở miệng...đã hoàn toàn chìm trong vòng tay của anh.
Trong cơn mê mơ màng...
Tôi bắt đầu nghi ngờ...đây thật sự là dáng vẻ của một linh hồn sắp tan biến sao?
Tôi nghi lắm...Liễu Thăng và Doãn Băng Trạch rõ ràng đã thông đồng lừa tôi.
...
Sáng hôm sau tỉnh dậy.
Ngoài trời đã sáng bừng.
Bộ quần áo ướt tối qua đã biến mất.
Chú dì Doãn cũng không gọi tôi dậy.
Chắc hẳn Doãn Băng Trạch lại báo mộng cho hai người rồi.
Cơ thể tôi cũng đã được lau rửa sạch sẽ.
Trên người đang mặc chiếc áo sơ mi của Doãn Băng Trạch.
Nhớ đến chuyện tối qua, tôi theo phản xạ định nắm cổ tay gọi anh ra để xác nhận.
Vừa giơ tay trái lên, chiếc nhẫn kim cương trên ngón tay lóe sáng.
Ngay sau đó...một bàn tay khác đan chặt mười ngón với tôi.
Doãn Băng Trạch cúi người sát lại.
Nụ cười của anh rạng rỡ như chính ánh nắng đang len qua khe rèm cửa.
...
Sau khi chính thức ở bên nhau, ban ngày trước khi đi làm, tôi sẽ mang hình nhân cành liễu – nơi linh hồn của Doãn Băng Trạch trú ngụ – đến chỗ Liễu Thăng.
Anh sẽ ngâm hình nhân trong chiếc giếng cổ, nói rằng âm khí dưới đáy giếng có thể nuôi dưỡng hồn phách của Doãn Băng Trạch.
Chiều tan làm, tôi lại đến đón hình nhân về.
Đợi trời tối...Doãn Băng Trạch sẽ lại hóa thành người.
Điều kỳ lạ là...Một hình nhân bằng cành liễu được mang đi mang về suốt hơn một tháng, vậy mà cành lá vẫn xanh mướt, mềm mại như vừa mới cắt.
...
Chuyện tôi và Doãn Băng Trạch ở bên nhau, nhờ những giấc mộng của anh nên chú dì Doãn rất nhanh đã chấp nhận. Họ đối xử với tôi cũng vô cùng tốt.
Chỉ có vài người thân trong nhà họ Doãn thỉnh thoảng đến khuyên nhủ.
Lúc thì bóng gió, lúc thì nói thẳng rằng Doãn Băng Trạch đã chết, tôi vẫn cố giữ cuộc minh hôn này chẳng qua chỉ vì nhắm đến gia sản nhà họ Doãn.
Nhưng tất cả đều bị chú dì Doãn đứng ra giải quyết.
Ban đầu bố mẹ tôi cũng không thể chấp nhận. Thế nhưng sau vài lần tôi kiên nhẫn giải thích, cuối cùng họ cũng dần buông bỏ.
...
Du Hoài vì tội trộm cắp và hủy hoại tro cốt nên bị kết án.
Hắn từng xin gặp tôi, tôi từ chối.
Bởi thật sự...tôi không biết phải đối diện với hắn như thế nào.
...
Chiều hôm tôi từ chối gặp Du Hoài, lúc đến chỗ Liễu Thăng đón Doãn Băng Trạch...
Liễu Thăng lại đang ngồi canh sáu quả dưa vàng nhỏ bằng nắm tay được ngâm dưới giếng.
Anh vẫn ngồi đó như sợ người khác sẽ trộm mất.
Lúc tôi chuẩn bị đưa Doãn Băng Trạch về, anh vớt một quả đưa cho tôi.
“Bác sĩ Bạch trồng đấy.”
Tôi chợt nhớ quả dưa hấu lần trước.
Hình như anh cũng từng nói như vậy.
Một bác sĩ...rảnh rỗi đến mức đi trồng dưa sao?
Nghĩ đến việc lần trước anh quý quả dưa ấy như báu vật, còn tự mình canh giữ.
Tôi vội từ chối:
“Cảm ơn anh, anh cứ để dành ăn đi.”
Nhưng Doãn Băng Trạch lại lập tức nhận lấy, mỉm cười cảm ơn Liễu Thăng.
Liễu Thăng liếc tôi một cái rồi vẫn nhìn những quả dưa dưới giếng.
“Bạch bác sĩ là Bạch Tiên, chủ về y dược.”
“Dưa do anh ấy trồng, lại được ngâm trong nước giếng của tôi...có thể kéo dài tuổi thọ, giữ mãi dung nhan.”
“Sau này Doãn Băng Trạch sẽ không già, cũng không chết nữa. Chẳng lẽ cô muốn mình già đi một mình sao?”
Tôi nhìn Doãn Băng Trạch đang đứng bên cạnh, bây giờ ban ngày anh cũng đã có thể thỉnh thoảng hiện thân, rồi lại nhìn Liễu Thăng. Cuối cùng ôm quả dưa vào lòng, gật đầu.
Cùng nhau bạc đầu...dĩ nhiên là điều đẹp nhất.
Nhưng...Doãn Băng Trạch đã không còn cơ hội bạc đầu nữa.
...
Lúc tôi và Doãn Băng Trạch rời đi, cô gái tên Diêu Dao lại đến. Liễu Thăng vớt thêm một quả dưa trong giếng rồi cùng cô đi vào căn phòng đá.
Doãn Băng Trạch cười nói với tôi:
“Mấy quả dưa còn lại đều đã có chủ rồi. Quả dưa hấu lần trước cũng có tác dụng như thế. Cho nên lúc nghe nói sắp bổ dưa, Túc Tinh mới cuống cuồng chạy đi gọi mọi người đến ăn.”
Anh nắm chặt tay tôi, nụ cười vẫn rạng rỡ như trong những bức ảnh ngày còn sống.
“Có Bạch bác sĩ ở đây...có lẽ chúng ta không cần phải chờ đến đời đời kiếp kiếp. Cứ được ở bên nhau mãi như thế này...đã đủ rồi.”
(Hoàn)
P/S
Câu chuyện của Liễu Thăng và Diêu Dao, mời xem 《Liễu Tiên Phá Vu》.
Câu chuyện của Túc Tinh, mời xem 《Hôi Tiên Trừ Quỷ》.
Câu chuyện của A Thiên, mời xem 《Linh Khuyển Hộ Chủ》.
Câu chuyện của Bạch bác sĩ, mời xem 《Cùng Bạch Tiên Trọn Kiếp》.