Chương 10: Dẫn Hồn Trở Về
Tôi vội đỡ dì Doãn, nhưng Liễu Thăng chỉ đưa tay bấm mạnh móng tay vào huyệt nhân trung của dì. Chỉ một lát sau, dì đã chậm rãi tỉnh lại.
Thế nhưng thần trí vẫn còn mơ hồ, miệng lẩm bẩm không rõ đang nói gì.
Sợ xảy ra chuyện, tôi vội nói với chú Doãn:
“Chú đưa dì đến bệnh viện trước đi. Chuyện còn lại cứ để cháu lo. Chú tin cháu, được không?”
Chú Doãn ôm lấy dì, nhìn tôi thật lâu rồi nghiến răng nói:
“A Tễ... nhờ cháu cả.”
Tình trạng của chú lúc ấy cũng không thể lái xe được, đành gọi xe đến bệnh viện.
Tôi giúp đưa dì lên xe, hết lần này đến lần khác cam đoan với chú, rồi mới quay người trở vào căn nhà đá.
Lúc này, con chuột hamster trắng kia lại cất tiếng người. Giọng nó mềm mại nhưng đầy tức giận:
“Báo ân không thành thì thôi, còn dám ngâm tro cốt trong máu chó đen. Ta đã bảo đồng tộc tìm được chỗ hắn giấu cái vò máu và tro rồi.”
“Không cần cô đi đâu. A Thiên tức điên vì hắn giết chó để trả thù rồi, cứ để A Thiên xử lý là được.”
Nói xong, nó liếc tôi một cái rồi lập tức bò lên vai Liễu Thăng.
Đến ma tôi còn gặp rồi, nên chuyện một con chuột biết nói... cũng miễn cưỡng chấp nhận được.
Tôi nhìn Liễu Thăng, khẽ hỏi:
“Doãn Băng Trạch... có phải...”
Những lời phía sau, tôi không sao thốt nổi.
Cổ tay phải đau âm ỉ, còn đau hơn cả lúc viêm bao gân tái phát.
Nếu tối qua anh không hiện thân cứu tôi, Du Hoài sẽ không nghĩ đến chuyện đào trộm tro cốt của anh, càng không nảy ra ý định dùng máu chó đen để hại anh.
Liễu Thăng khẽ chọc vào con hamster, rồi nói:
“Hồn phi phách tán thì chưa đến mức, nhưng hồn phách chắc cũng tan tác không ít. Nếu còn nguyên vẹn, cậu ấy sẽ không để mặc tro cốt của mình bị ngâm trong máu chó đen như vậy.”
“Vậy phải làm sao?”
Tôi vừa xoa cổ tay vừa sốt ruột hỏi.
Liễu Thăng nhìn tôi thật sâu rồi cười khổ:
“Đêm kết minh hôn, nhà Du Hoài vì muốn xoa dịu người chết nên đã lén dùng thêm một loại thuật pháp. Cô có thấy mình có gì bất thường không?”
Tôi lắc đầu, đêm đó tôi sợ đến mức, chỗ nào cũng thấy bất thường.
Liễu Thăng nhướng mày:
“Ví dụ... có mơ thấy chuyện "động phòng hoa chúc" chẳng hạn?”
Tim tôi bỗng giật thót.
Đêm ấy... hình như Doãn Băng Trạch và tôi...là mơ. Mà cũng không hẳn là mơ.
“Có.”
Cuối cùng tôi vẫn thành thật gật đầu.
Con hamster lập tức dựng đứng người, hai tai vểnh lên, đôi mắt đen láy mở to, thậm chí còn nhe cả răng ra như vừa nghe được chuyện động trời.
Tôi nhớ đến "giấc mộng xuân" hôm ấy, rồi sau đó mình sốt cao, Doãn Băng Trạch dường như còn giúp tôi lau người, thay quần áo. Mặt nóng bừng lên.
Nhưng tôi vẫn cố bình tĩnh nhìn Liễu Thăng:
“Vậy... có cách cứu Doãn Băng Trạch không?”
“Có.
Liễu Thăng đứng dậy, đi ra ngoài bẻ mấy cành liễu.”
Anh xoắn, gập, đan qua đan lại trong tay. Chỉ chốc lát sau, một hình nhân bằng cành liễu đơn sơ nhưng đủ đầu, mình và tứ chi đã hiện ra.
Anh đưa cho tôi.
“Mọi nhân quả đều có nguyên do. Mạng phải trả thì đã trả, người phải báo đáp cũng đã báo đáp.”
“May mắn là kiếp trước Doãn Băng Trạch vốn không phải người phàm. Hơn nữa cậu ấy chết đuối nên hồn bị giam trong nước, vì vậy mối liên hệ với tro cốt cũng không quá lớn.”
“Cô cầm hình nhân này, để Túc Tinh dẫn đường tìm lại tro cốt. Sau đó đổ toàn bộ xuống dòng sông nơi cậu ấy chết đuối. Chờ khi màu máu trong nước tan hết, thả hình nhân xuống sông.”
“Nếu sợi hồng thằng xuất hiện, hãy buộc đầu còn lại của nó vào cổ tay phải của hình nhân, giống như lúc minh hôn, vừa gọi tên cậu ấy vừa dẫn đường đưa cậu ấy về nhà.”
“Sau đó...”
Liễu Thăng khẽ ho một tiếng. Anh nắm tay che miệng, vẻ mặt ngượng ngùng, còn liếc nhanh ra ngoài cửa.
Đang đúng đoạn quan trọng nhất, tôi cũng vội quay đầu nhìn theo.
Ngoài cửa đá là một cô gái có khí chất dịu dàng đang đứng lặng, dường như từ nãy vẫn chăm chú nghe Liễu Thăng nói chuyện.
Thấy anh đột nhiên im lặng, cô chớp mắt hỏi:
“Rồi sau đó thì sao?”
Tôi cũng nhìn chằm chằm vào Liễu Thăng.
Con hamster trên vai anh thì lấy chân gãi gãi mép ria, vừa "chít chít" cười trộm vừa hé mắt nhìn anh.
Tai Liễu Thăng đỏ bừng, anh ho khẽ một tiếng rồi nói:
“Âm dương giao hòa, tinh hồn dung hợp... thì sẽ không sao nữa.”
Lời anh nói rất huyền ảo. Nhưng nhìn từ vành tai đỏ ửng lan đến cả mặt, rồi xuống tận cổ của anh, cộng thêm câu hỏi ban nãy...
Tôi lập tức hiểu ý, trong lòng có chút ngượng ngùng.
Nhưng nghĩ kỹ...tôi vẫn có thể chấp nhận.
Liễu Thăng lập tức túm con hamster đặt xuống bàn rồi nhìn tôi nói:
“Nhưng một khi lần này hôn sự hoàn thành, sẽ không thể giải minh hôn được nữa.”
“Sau này cô cũng không thể lấy ai khác, đời đời kiếp kiếp, cô sẽ ở bên cậu ấy. Cô phải suy nghĩ cho kỹ.”
“Nếu quyết định rồi, Túc Tinh sẽ dẫn đường cho cô.”
Nói xong, anh gần như chạy trốn ra ngoài. Vừa đi vừa nói với cô gái kia:
“Tôi có ướp quả dưa hấu dưới giếng, để tôi đi lấy.”
Cô gái ngơ ngác nhìn bóng lưng anh. Không biết nghĩ đến điều gì mà hai vành tai cũng dần đỏ lên, rồi lặng lẽ đi theo.
Con hamster tên Túc Tinh dường như cũng nhớ ra điều gì. Nó bò xuống gầm bàn, kêu "chít chít" hai tiếng. Ngay sau đó, một con chuột xám bé tí chui ra.
Túc Tinh nói với tôi:
“Chuột xám đông lắm. Chính chúng tìm được chỗ đó. Chúng cũng biết Du Hoài đang ở đâu. Ta bảo Tiểu Hôi đi cùng cô.”
“Chuyện minh hôn không tiện có người sống tham dự. Cô tự cẩn thận.”
Dứt lời, nó chui luôn vào khe nứt dưới nền đá rồi biến mất.
Con chuột xám nhỏ không hề sợ người, nó nhanh chóng chỉ cho tôi hai địa điểm.
Du Hoài không mang hũ tro đi xa.
Theo lời Tiểu Hôi, hắn xách theo cả máu chó đen, sau khi trộm hũ tro liền đổ thẳng máu vào trong, rồi ném hũ lại bên con đường núi gần nghĩa trang. Còn bản thân hắn thì trốn ở một nơi khác.
Sau khi xác nhận kỹ địa chỉ với Tiểu Hôi, tôi lập tức gọi điện báo cảnh sát đến bắt Du Hoài.
Tôi vốn tưởng hắn chỉ định dùng tro cốt để uy hiếp tôi. Không ngờ ngay từ đầu, hắn đã không hề có ý định tha cho Doãn Băng Trạch.
Trong lòng tôi nặng trĩu. Không dám nghĩ thêm nữa, tôi dẫn theo Tiểu Hôi, lái xe đến khu vực gần nghĩa trang.
Trước khi đi, tôi ngoái đầu nhìn lại.
Liễu Thăng đang ôm quả dưa hấu, vừa nói gì đó với cô gái kia. Cả hai đều có vẻ căng thẳng, nhưng ánh mắt nhìn nhau lại chan chứa tình ý.
Thảo nào lúc nhắc đến "âm dương giao hòa", tai anh lại đỏ như vậy.
Có lẽ... hai người vẫn chưa tiến đến bước đó.
Tôi lái xe rời đi.
Từ đây đến nghĩa trang ngoại ô cũng khá xa.
Giữa đường, cảnh sát gọi lại, họ nói đã bắt được Du Hoài nhưng hắn nhất quyết không chịu khai hũ tro ở đâu.
Hắn yêu cầu được gặp tôi, tôi từ chối ngay.
Còn gặp hắn làm gì nữa?
Hắn còn mặt mũi nào để gặp tôi?
Khi xe đến khu núi gần nghĩa trang thì trời đã tối.
Đến chân núi, Tiểu Hôi bảo tôi xuống xe, đi theo đường mòn.
Theo sự dẫn đường của lũ chuột núi, cuối cùng chúng tôi tìm thấy hũ tro của Doãn Băng Trạch trong một khe núi bị bụi rậm và lá khô che kín.
Nắp hũ đã mở, bên trong đầy máu chó đen. Xung quanh còn vương vài túi ni lông bê bết máu cùng những chiếc chai nhuốm đỏ.
Ngay từ đầu, Du Hoài chưa từng định mang hũ tro đi.
Sau khi trộm được, hắn lập tức đổ máu chó đen vào.
Nhìn phần tro cốt đã vón cục lẫn trong máu, lòng tôi càng nghẹn lại. Tôi ôm lấy hũ tro, quay người bước đi. Tiểu Hôi vẫn lặng lẽ đi theo.
Trên đường lái xe ra bờ sông, chú Doãn gọi điện hỏi tôi đã đến đâu, có ăn gì chưa.
Chú nói Du Hoài đã bị bắt rồi, hũ tro cứ từ từ tìm cũng được, bảo tôi về nhà ăn cơm trước.
Giọng chú nghẹn ngào, vậy mà vẫn không ngừng giục tôi quay về.
Tôi chỉ dặn chú ở nhà chăm sóc dì Doãn, rồi khẽ nói:
“Cháu sẽ đưa A Tễ về nhà.”
Trên đường lái xe, mỗi lần rẽ, ánh mắt tôi lại vô tình lướt qua tấm ảnh Doãn Băng Trạch dính đầy máu trên hũ tro, cảm giác quen thuộc ấy càng lúc càng mãnh liệt.
Con sông nơi xảy ra tai nạn vốn cũng nằm ở ngoại ô, từ đây đến đó không mất nhiều thời gian.
Vì từng có người chết nên nơi này hầu như không còn ai lui tới.
Tôi ôm hũ tro bước xuống xe, máu đã dính đầy người.
Thế là tôi ôm luôn hũ tro đi xuống bãi cạn ven sông, để dòng nước cuốn từng chút tro cốt hòa lẫn máu đi xa.
Trong màn đêm, dòng nước đỏ quạch mang theo tro cốt nhanh chóng tan vào lòng sông.
Tôi ngâm cổ tay phải cùng hình nhân cành liễu xuống nước, làm theo lời Liễu Thăng dặn, không ngừng gọi tên Doãn Băng Trạch.
Chờ sợi hồng thằng xuất hiện, buộc nó vào hình nhân rồi dẫn anh về nhà.
Nhưng...đợi đến khi cả người tôi lạnh buốt vì ngâm nước quá lâu...sợi hồng thằng quấn trên cổ tay vẫn không hề xuất hiện, lòng tôi dần chìm xuống.
Ai cũng biết máu chó đen có tác dụng trừ tà diệt quỷ.
Tro cốt của Doãn Băng Trạch đã bị ngâm trong đó suốt cả ngày.
Lỡ như...anh thật sự hồn phi phách tán thì sao?
Tôi không biết chính xác "hồn phi phách tán" là thế nào.
Nhưng có lẽ...là từ nay về sau...tôi sẽ không bao giờ còn được gặp linh hồn của Doãn Băng Trạch nữa.
Anh từng hỏi tôi.
"Nếu khi còn sống... chúng ta đã gặp nhau thì sao?"
Nhưng thật ra...gặp tôi, đối với anh, chưa từng là điều may mắn.
Nếu không vì tôi...
Anh đã không xuất hiện trước mặt Du Hoài, cũng sẽ không bị người ta đổ máu chó đen vào tro cốt.
Đứng mãi đến mức hai chân mềm nhũn, tôi ngồi bệt xuống dòng sông, mặc nước dâng đến ngang ngực, cảm nhận sự nặng nề đang đè ép lấy mình.
Cơ thể nổi lềnh bềnh theo dòng nước, hai tay vô thức khua nhẹ. Chiếc nhẫn trên ngón tay phản chiếu ánh trăng, thỉnh thoảng lại lóe lên một tia sáng.
Tôi khẽ vuốt chiếc nhẫn, thở dài:
“Doãn Băng Trạch... thật ra ngay từ lần đầu gặp anh, em đã thấy anh rất quen.”
“Có lẽ... việc anh cứu Du Hoài chính là để dẫn lối cho chúng ta gặp nhau.”
“Liễu Thăng nói, nếu lần này em đưa anh trở về, thì từ nay về sau chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau.”
“Anh... không muốn theo em về sao?”
Xung quanh vẫn lặng ngắt.
Ngoài tiếng nước...vẫn chỉ còn tiếng nước.
Tiểu Hôi ngồi trên vai tôi cũng khẽ thở dài.
Trái tim tôi theo đó mà chìm xuống.
Đúng lúc ấy...cổ tay phải bỗng khẽ động.
Ngay sau đó...một sợi hồng thằng từ từ bò ra khỏi cổ tay tôi, chậm rãi kéo dài xuống lòng sông...