Âm Hôn Bất Diệt/ Chương 9: Cốt Tro Bị Đánh Cắp, Hồn Phách Lạc Mất
Mục lục
16.5px
Âm Hôn Bất Diệt

Chương 9: Cốt Tro Bị Đánh Cắp, Hồn Phách Lạc Mất

Khi Doãn Băng Trạch đưa tay ra, chiếc nhẫn trên ngón tay anh vừa khéo chồng lên chiếc nhẫn đang đeo trên tay tôi.
Ánh kim cương lóe lên trong khoảnh khắc, anh bỗng nuốt lại những lời định nói.
Anh cười chua chát:
"Nếu không phải vì cứu Du Hoài mà chết... thì em đã không phải kết minh hôn với anh. Chúng ta... cũng sẽ chẳng bao giờ gặp nhau."
Đầu ngón tay anh khẽ siết lấy tay tôi, khẽ cười tự giễu một tiếng, anh nhẹ nhàng giúp tôi tắt đèn.
"Ngủ đi."
Căn phòng chìm vào bóng tối.
Tôi chỉ cảm nhận được bàn tay áp trên mu bàn tay mình dần dần buông ra, không biết anh còn ở đó hay đã rời đi.
Tôi nằm xuống, nhưng trằn trọc mãi không sao ngủ được.
Cuối cùng cũng chỉ thiếp đi một lúc, mơ hồ cảm thấy có người nhẹ nhàng ôm lấy mình.
Sáng hôm sau, dì Doãn nấu mì cho tôi.
Nhưng vẻ mặt bà có gì đó không đúng, cứ thỉnh thoảng lại nhìn tôi.
Mỗi lần ánh mắt dừng trên chiếc nhẫn nơi ngón tay tôi, bà lại lặng lẽ dời đi.
Ăn sáng xong, vốn dĩ tôi định đi xe buýt đến công ty, nhưng chú Doãn nhất quyết đưa tôi đi.
Trên đường, chú chủ động nhắc tới chuyện tối qua.
Lúc ấy tôi mới biết...
Đêm qua, Doãn Băng Trạch đã báo mộng cho cả hai ông bà. Anh nói mình đã chết rồi, bảo cha mẹ hãy tìm cách giải trừ minh hôn, đừng để lỡ dở cả cuộc đời tôi.
Điều kỳ lạ là...hai người đều mơ thấy cùng một giấc mơ.
Tôi vô thức cúi nhìn cổ tay phải.
Nhưng tôi đang ngồi ghế phụ, bên cạnh hoàn toàn không có bóng dáng Doãn Băng Trạch.
Khi xuống xe, chú Doãn - người vốn ít nói - gọi tôi lại.
"Đợi bọn chú nhờ pháp sư chọn được ngày lành để giải minh hôn rồi sẽ báo cho cháu."
Tôi khẽ vuốt cổ tay trống rỗng.
Trong nhất thời cũng chẳng biết phải trả lời thế nào, chỉ đành đáp bừa một tiếng rồi vội vàng bước đi.
Đến công ty, cả buổi sáng tôi đều mất tập trung.
Chiếc nhẫn vẫn không dám tháo xuống. Hộp đựng không mang theo, tôi sợ để trong ngăn bàn hay trong túi rồi lại làm mất.
Suốt cả buổi, tôi lên mạng tra cứu đủ loại thông tin về minh hôn và thủy quỷ. Nhưng chỉ có tài liệu nói về cách kết minh hôn.
Hoàn toàn không có cách giải.
Có lẽ...muốn cởi bỏ mối duyên âm này cũng chẳng phải chuyện đơn giản.
Còn về thủy quỷ...theo truyền thuyết, chúng phải kéo người khác chết thay mới có thể đầu thai.
Nếu không...chúng sẽ mãi mãi quanh quẩn nơi mình chết, lặp đi lặp lại nỗi đau chết đuối.
Nếu tôi giải minh hôn...
Vậy Doãn Băng Trạch sẽ mãi mãi bị nhốt dưới dòng nước sao?
Nếu anh không hại người...thì chẳng phải sẽ phải ngâm mình dưới đó mãi mãi, chịu đựng cảm giác chết đuối vô tận?
Tôi vẫn luôn nghĩ xem có cách nào vẹn toàn hơn không.
Thế nhưng...
Đến trưa, Du Hoài lại tìm đến tận công ty.
Khác hẳn vẻ tiều tụy tối qua, anh ta đã cắt tóc, đeo khẩu trang, tự xưng là bạn tôi.
Vừa nhìn thấy anh ta, tôi lập tức quay người bỏ đi.
"Tro cốt của Doãn Băng Trạch đang ở trong tay tôi."
Du Hoài bước nhanh tới, nhìn chằm chằm chiếc nhẫn trên tay tôi rồi ghé sát tai nói nhỏ:
"Chắc em không muốn anh ta bị nghiền xương thành tro lần nữa đâu nhỉ?"
Tôi cười lạnh.
"Đã thành tro rồi thì anh cứ rải đi. Khối người còn đem tro cốt rải xuống biển ấy."
Ngoài miệng thì nói vậy nhưng trong lòng vẫn không khỏi lo lắng.
Ngay cả ma tôi còn gặp rồi, biết đâu tro cốt thật sự có ảnh hưởng gì thì sao?
Du Hoài lạnh lùng nói tiếp:
"Tôi còn mua một con chó đen."
"Tối nay, ngay bên bờ sông, tôi sẽ đem tro cốt của Doãn Băng Trạch ngâm trong máu chó đen."
"Hắn chẳng phải là ma sao? Ma thì sợ máu chó đen nhất."
"Tôi sẽ khiến hắn... đến cả ma cũng không làm được nữa!"
Tôi trừng mắt nhìn anh ta.
"Du Hoài! Anh điên rồi sao? Anh ấy đã cứu mạng anh!"
"Nếu hắn không cứu tôi...Nếu hôm đó chết là tôi...Em có chịu kết minh hôn với tôi không?"
"Nếu làm ma mà được như hắn...tôi thà làm ma còn hơn!"
Ánh mắt Du Hoài đỏ ngầu, gắt gao nhìn chiếc nhẫn trên tay tôi.
Anh ta cười lạnh.
"Hắn cứu tôi, rồi hắn chết."
"Còn tôi thì sống không bằng chết."
"Mẹ tôi bây giờ nửa điên nửa dại."
"Cha tôi thì thần trí thất thường."
"Em chia tay tôi."
"Tôi mất việc."
"Có nhà mà chẳng dám về."
"Chỉ vì hắn cứu tôi..."
"Mọi thứ của tôi đều phải nhường cho hắn."
"Bảo tôi không phát điên sao được?"
Nói đến đây, cảm xúc của Du Hoài càng lúc càng kích động.
Anh ta chộp lấy tay tôi.
"Thiều Ảnh."
"Anh biết em sợ ma."
"Em kết minh hôn xong còn ốm nặng."
"Chỉ cần anh đem tro cốt hắn ngâm máu chó đen..."
"Hắn sẽ không còn bám theo em nữa."
"Anh biết em kết minh hôn cũng là vì anh."
"Anh sẽ không để chuyện này liên lụy đến em nữa."
"Đợi Doãn Băng Trạch biến mất hoàn toàn..."
"Anh sẽ theo đuổi em lại."
"Được không?"
Thấy anh ta lại định lao tới, tôi vội lùi về sau.
"Tôi sẽ báo cảnh sát!"
Không ngờ Du Hoài còn định tháo chiếc nhẫn trên tay tôi.
"Cứ báo đi."
"Tôi mua chó thịt rồi giết ở bờ sông ăn thì có phạm pháp đâu."
Tôi lập tức lớn tiếng gọi bảo vệ, tiện chân đá mạnh hai cú vào đầu gối anh ta.
Du Hoài đau đến tái mặt, vừa chạy về phía thang máy vừa hét:
"Thiều Ảnh!"
"Tối nay đến bờ sông, tôi đợi em!”
"Nếu em không đến...tôi sẽ đem tro cốt của hắn ngâm trong máu chó đen!"
Tôi theo phản xạ nhìn sang bên cạnh nhưng...Doãn Băng Trạch vẫn không xuất hiện.
Khi bảo vệ chạy tới, thấy là tôi, họ còn tưởng lại có cư dân mạng quá khích đến quấy rối.
Tôi qua loa giải thích vài câu, chỉ cảm thấy cả thể xác lẫn tinh thần đều rã rời.
Trở lại văn phòng, nghĩ đi nghĩ lại, tôi vẫn gọi cho chú dì Doãn.
Tôi khéo léo hỏi xem phía nghĩa trang có thông báo gì không.
Ví dụ như...
Có xảy ra vụ mất trộm hũ tro cốt hay không.
Giọng chú dì Doãn rõ ràng khách sáo hơn trước.
Nghe tôi hỏi vậy, hai người cũng bắt đầu bất an nhưng phải liên hệ ban quản lý nghĩa trang mới xác nhận được.
Sau khi cúp máy...nhớ tới dáng vẻ điên cuồng của Du Hoài, tôi vẫn không yên tâm, lập tức gọi báo cảnh sát.
Sau đó lại gọi cho dì Doãn, rồi chạy thẳng đến nhà họ.
Khi tôi tới nơi...cảnh sát cũng vừa có mặt.
Quả nhiên...hũ tro cốt của Doãn Băng Trạch đã bị đánh cắp.
Là người báo án, tôi thuật lại toàn bộ những lời Du Hoài đã nói.
Chuyện ngâm tro cốt trong máu chó đen, cảnh sát sẽ không ghi vào biên bản. Nhưng hành vi trộm cắp tro cốt đã đủ cấu thành tội phạm hình sự.
Việc tro cốt bị mất hiện vẫn cần xác minh thêm, song cảnh sát đã lập tức điều người truy bắt Du Hoài.
Tối qua vừa được con trai báo mộng, chú dì Doãn càng tin quỷ hồn thật sự tồn tại.
Hai người lo lắng đến mất ăn mất ngủ.
Tôi bảo họ cứ ở nhà.
Liên lạc vị pháp sư từng chủ trì minh hôn lần trước, xem còn cách nào khác không.
Còn tôi sẽ theo cảnh sát đến nghĩa trang.
Trên đường...tôi liên tục vuốt cổ tay phải, thậm chí còn vỗ mấy cái.
Nhưng Doãn Băng Trạch vẫn không xuất hiện.
Một cảm giác bất an dần dâng lên trong lòng.
Đến nghĩa trang...
Quả nhiên mộ của Doãn Băng Trạch đã bị cạy mở.
Kiểu mộ này chỉ đậy bằng một tấm bia đá, sau khi hạ táng sẽ trét xi măng kín xung quanh. Muốn lấy hũ tro cốt, chỉ cần cạy tấm bia lên là được.
Nghĩa trang mỗi ngày đều có người quét dọn, tuần tra.
Nhưng cả quả đồi rộng như vậy...muốn lẻn vào trộm cũng chẳng khó.
Người quản lý xác nhận sáng hôm qua lúc đi kiểm tra vẫn còn nguyên vẹn.
Vậy chỉ có thể là bị trộm ngay trong đêm qua.
Nhìn huyệt mộ trống không...trong lòng tôi cũng thấy hụt hẫng khó tả.
Nhưng mặc cho tôi có chà đỏ cả cổ tay...Doãn Băng Trạch vẫn không hề xuất hiện.

Cảnh sát dặn tôi, nếu Du Hoài liên lạc thì lập tức báo cho họ.
Điều tôi sợ nhất là...tên đó đã thật sự đem tro cốt của Doãn Băng Trạch ngâm trong máu chó đen.
Chuyện tâm linh này...tôi hoàn toàn không hiểu.
Nhìn cổ tay đã đỏ ửng vì chà xát, tôi vội trở lại nhà họ Doãn.
Chú dì Doãn đã liên hệ được vị pháp sư chủ trì minh hôn trước đó.
Vị pháp sư nói...muốn xử lý thì nhất định phải đưa tôi đến.
Hai ông bà đã chịu nỗi đau mất con một lần.
Giờ thêm chuyện này...
Cả hai gần như suy sụp.
Lúc ra khỏi cửa, dì Doãn loạng choạng đến mức suýt ngã, nhưng vẫn cố gắng gượng.
Chú Doãn cũng thất thần.
Cuối cùng tôi chủ động cầm lái.
Trên đường, chú Doãn khẽ hỏi:
"Du Hoài trộm tro cốt của A Tễ... có phải vì hối hận chuyện trước đây để cháu kết minh hôn với nó không?"
Là người từng lăn lộn trên thương trường nhiều năm, chú lập tức nhìn thấu nguyên nhân.
Tôi khẽ gật đầu.
Dì Doãn bật khóc nức nở, không nói thêm lời nào.
Vị pháp sư tên Liễu Thăng, sống trong Công viên Liễu Tiên.
Khi chúng tôi tới nơi thì trời đã nhá nhem tối.
Dưới gốc cây liễu cổ thụ nghìn năm, rất nhiều người đang ngồi hóng mát.
Hai lần trước gặp ông đều là ban đêm, lại thêm lúc ấy tâm trạng rối bời, ông mặc đạo bào, đội pháp quan nên tôi chẳng để ý kỹ.
Hôm nay nhìn rõ mới thấy...
Đó là một người đàn ông trẻ tuổi, dung mạo thanh tú.
Anh ta đang thản nhiên ngồi bên chiếc giếng cổ cạnh cây liễu. Ánh mắt chăm chú nhìn một quả dưa hấu đang ngâm trong nước giếng.
Thấy tôi đến, anh chỉ vào quả dưa.
"Dưa bác sĩ Bạch tự trồng, ngâm nước giếng rồi. Lát nữa Dao Dao tới thì bổ ăn."
Tôi nào còn tâm trạng nghĩ đến dưa hấu, vội giơ cổ tay lên hỏi phải làm gì với Doãn Băng Trạch.
Đêm minh hôn hôm ấy...sợi dây tơ hồng vốn đã có điều kỳ lạ, rõ ràng anh ta cũng nhìn thấy.
Chú dì Doãn thì sốt ruột vô cùng.
Thế nhưng Liễu Thăng dường như lại rất quan tâm đến quả dưa kia, lại sợ người đến lấy nước vô tình làm vỡ, còn nhờ mấy người đang hóng mát trông giúp.
"Dưa vỏ mỏng, giòn lắm. Lũ trẻ nghịch tay đập vỡ thì tiếc."
Tôi liếc quả dưa đang nửa chìm nửa nổi trong giếng.
Bỗng thấy tò mò...người tên Dao Dao mà anh nhắc đến là ai.
Sau đó, Liễu Thăng dẫn chúng tôi vào căn nhà đá nhỏ dưới gốc liễu.
Trên chiếc bàn đá, có một con chuột hamster lông trắng muốt, béo tròn, to bằng lòng bàn tay. Nó nhanh nhẹn trèo lên vai Liễu Thăng, chít chít liên hồi như đang báo cáo điều gì.
Liễu Thăng trầm ngâm lắng nghe, mày hơi nhíu lại. Anh nhìn cổ tay tôi rồi chậm rãi nói:
"Du Hoài đã đem tro cốt ngâm vào máu chó đen."
"Cho nên...lúc này, hồn phách của Doãn Băng Trạch đã không còn ở đầu kia của sợi dây tơ hồng nữa."
Nghe đến đó...Dì Doãn chỉ kịp kêu lên một tiếng.
"A!"
Rồi ngất lịm ngay tại chỗ.

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục