Chương 8: Bát Hoành Thánh Thứ Tư – Người Âm Cũng Biết Yêu
Răng tôi không tốt, không ăn được đồ quá chua.
Mỗi lần như vậy, Du Hoài đều bóc thử trước. Chỉ khi chắc chắn quả quýt không chua, anh ta mới đưa cho tôi.
Có lần bóc liên tiếp mấy quả đều chua đến mức anh ta nhăn nhó, xuýt xoa vì ê răng, nhưng vẫn vừa bóc vừa cười:
“Quả này chắc chắn không chua nữa đâu. Có chua thì em cũng phải ăn đấy, anh ăn thêm nữa chắc rụng hết răng mất.”
Thế nhưng bóc xong, anh ta vẫn luôn nếm trước. Nếu còn chua, anh ta sẽ tiếp tục bóc, cho đến khi tìm được một quả đủ ngọt mới đưa cho tôi.
Giờ nhìn những quả quýt xanh trong tay Du Hoài, tôi vẫn lắc đầu.
“Du Hoài, chúng ta chia tay rồi.”
Nếu khi đó, sau khi Doãn Băng Trạch cứu anh ta, anh ta không bỏ chạy...
Cho dù sau này phải thay anh ta phụng dưỡng bố mẹ Doãn Băng Trạch đến cuối đời, tôi cũng sẽ ở bên anh ta.
Kể cả sau đó anh ta trốn vài ngày rồi quay lại, không nhắc chuyện minh hôn nữa, chỉ cần thật lòng bù đắp cho nhà họ Doãn, tôi vẫn sẽ cùng anh ta gánh vác.
Nhưng anh ta đã sai một bước...rồi sai liên tiếp.
Thậm chí còn suýt siết cổ tôi đến chết, rồi đẩy tôi ngã từ cầu thang xuống.
“Không chua đâu, anh ăn cho em xem.”
Du Hoài vẫn cố bóc một quả.
Hương thơm thanh mát của vỏ quýt lan trong không khí.
Nhưng bàn tay anh ta run dữ dội. Móng tay lâu ngày không cắt, đen bẩn, vô tình cào rách múi quýt, nước quýt hòa cùng tinh dầu từ vỏ dính đầy cả bàn tay.
Tôi nhìn anh ta một cái, rồi lặng lẽ bước qua.
“Thiều Ảnh!”
Du Hoài bất ngờ nắm chặt lấy cánh tay tôi. Ánh mắt đỏ hoe:
“Anh sai rồi... Em tha thứ cho anh được không? Sắp Tết Trung thu rồi, chúng ta đi hái quýt nhé? Hái những quả hướng nắng, sẽ không chua đâu.”
Tôi nhìn bàn tay đang siết lấy cánh tay mình, lấy điện thoại ra, lắc nhẹ trước mặt anh ta.
“Hôm đó, khi anh dùng khăn định siết chết tôi... cũng nắm tôi như thế này.”
Cả người Du Hoài như sụp đổ, anh ta gào lên:
“Anh không định giết em! Anh chỉ muốn lấy lại đoạn video thôi! Em dựa vào đâu mà giúp hắn? Rõ ràng anh đâu có làm sai!”
Tôi bình thản nhìn anh ta.
“Buông tay đi. Nếu không, tôi sẽ báo cảnh sát.”
Bàn tay siết lấy tôi càng mạnh hơn, trên gương mặt đầy râu ria hiện lên vẻ hung dữ, anh ta bất ngờ ôm chặt lấy eo tôi, kéo thẳng vào khoảng tối trong bồn cây.
Tôi hoảng hốt hét lên, hai tay bấu chặt lấy một cành hoa quế bên cạnh nhưng Du Hoài vẫn ghì lấy eo tôi, kéo mạnh.
"Rắc!"
Cành quế trong tay tôi gãy lìa. Tôi hét lên, cầm cành cây định đâm vào người anh ta.
Đúng lúc ấy...Du Hoài bỗng rú lên đau đớn.
Một thứ màu đỏ chẳng biết từ đâu xuất hiện, quấn chặt lấy cổ anh ta, Du Hoài hét thất thanh, buông tôi ra.
Cả người tôi mềm nhũn, ngã về phía bồn cây.
Những bụi cây ở đó thường xuyên được cắt tỉa, đầu cành nhọn hoắt. Nếu ngã xuống, nhẹ thì rách mặt, nặng thì hỏng cả mắt.
Theo phản xạ tôi vươn tay chống đỡ.
Nhưng ngay lúc đó...vai tôi bỗng siết lại, một bàn tay vững vàng đỡ lấy tôi.
Dưới ánh đèn lờ mờ cạnh bồn cây, trên ngón tay người ấy lóe lên một tia sáng.
Tôi vội quay đầu.
Trong màn sáng tối giao nhau...là gương mặt lạnh lùng nhưng tuấn tú của Doãn Băng Trạch.
Anh chỉ lặng lẽ nhìn Du Hoài.
“Ma... ma...”
Du Hoài vừa giật mạnh sợi dây trên cổ, vừa lùi liên tục.
Thứ đang quấn lấy cổ anh ta...chính là sợi dây đỏ từng buộc trên cổ tay tôi trong lễ minh hôn rồi đột nhiên biến mất.
Du Hoài hổn hển nhìn về phía tôi, sau đó bò dậy, cắm đầu bỏ chạy.
Sợi dây đỏ lơ lửng giữa không trung, đầu còn lại chậm rãi quấn quanh cổ tay Doãn Băng Trạch, rồi dần dần nhạt đi.
Doãn Băng Trạch quay sang nhìn tôi, thân hình anh cũng bắt đầu mờ dần như sợi dây đỏ kia.
Tôi vội nắm lấy tay anh.
“Chờ đã.”
Ở phía xa đã có người nghe thấy tiếng động chạy tới.
Doãn Băng Trạch chỉ nhìn tôi thật sâu.
“Sau này tránh xa Du Hoài một chút. Hắn đã cùng đường rồi, chuyện gì cũng dám làm.”
Tôi khẽ hỏi:
“Anh... có lời nào muốn nhắn với bố mẹ mình không? Họ rất nhớ anh.”
Khoảng thời gian này, tuy mẹ Doãn ít khi để lộ nỗi đau, nhưng mỗi bữa cơm trên bàn vẫn luôn có thêm một bộ bát đũa.
Bà thường nói, ngày trước Băng Trạch bận công việc, hiếm khi ăn cơm cùng gia đình. Bây giờ...có thể ngày nào cũng ăn cùng rồi.
Doãn Băng Trạch nhìn tôi, một lúc sau mới khẽ nói:
“Bảo họ tháo sợi dây minh hôn này đi.”
Tôi ngẩn người.
Anh cong khóe môi, cười đầy chua xót.
“Anh đã chết rồi. Em chỉ vì Du Hoài mới kết minh hôn với anh. Gỡ nó đi chỉ có lợi cho em.”
“Hơn nữa... anh dù sao cũng là quỷ. Âm khí quá nặng. Ở mãi bên em cũng không tốt cho sức khỏe của em.”
Nói rồi anh đưa tay đẩy nhẹ tôi.
Tôi nhìn sợi dây đỏ lúc ẩn lúc hiện, tim bỗng thắt lại.
“Khoảng thời gian này... anh vẫn luôn ở bên em sao?”
Doãn Băng Trạch chỉ cười khổ, gật đầu.
Ngay sau đó...anh tan biến, cả sợi dây đỏ cũng biến mất theo.
Tôi đưa tay vuốt cổ tay vừa còn cảm giác bị kéo căng, trong lòng bỗng trống rỗng lạ thường.
Thì ra...suốt khoảng thời gian ấy, Doãn Băng Trạch vẫn luôn ở bên cạnh tôi.
Chỉ là sau lần tôi sốt mê man, cứ lẩm bẩm rằng mình bị quỷ ám, bị minh hôn nên mới phát bệnh...anh mới không dám xuất hiện nữa.
Đang mân mê cổ tay thì có người ló đầu hỏi tôi có sao không.
Tôi vội đáp không sao, cảm ơn rồi nhanh chóng lên lầu.
Rửa sạch dấu tay còn dính nước quýt mà Du Hoài để lại trên cánh tay, tôi lại ngẩn ngơ nhìn cổ tay mình.
Suy nghĩ một lúc, tôi lấy điện thoại tìm một tấm ảnh của Doãn Băng Trạch trên mạng.
Trong ảnh, anh cười rạng rỡ, ấm áp, khác hẳn người đàn ông lạnh lẽo, cô độc và đầy bi thương mà tôi vừa gặp.
Có lẽ...người sống và người chết, vốn dĩ đã khác nhau.
Tôi nhìn bức ảnh thật lâu, rồi lấy chiếc nhẫn minh hôn ra, vuốt ve nó rất lâu. Cuối cùng gửi tin nhắn cho mẹ Doãn.
"Bác còn thức không? Cháu muốn sang thăm hai bác."
Mẹ Doãn ngủ không ngon. Nghe tôi nói muốn qua, bà lập tức gọi điện, hỏi tôi có muốn ăn khuya không.
Bà vừa chuẩn bị nhân hoành thánh tôm tươi, còn đang hầm cháo sườn rau xanh, vừa bổ dưỡng, lại không sợ béo.
Tôi đeo chiếc nhẫn lên, khẽ xoa cổ tay phải nơi sợi dây đỏ vô hình từng quấn quanh, nhỏ giọng nói:
“Doãn Băng Trạch... Em biết anh vẫn ở đây. Chúng ta cùng về thăm bố mẹ anh nhé.”
Trong phòng hoàn toàn yên tĩnh, không có bất kỳ tiếng đáp lại nào nhưng tôi vẫn cầm đồ ra cửa.
Khi tới nơi, mẹ Doãn đã trộn xong nhân hoành thánh, nồi cháo sườn đang sôi lục bục.
Bố Doãn đứng trong bếp rửa rau.
Tôi rửa tay rồi ngồi xuống gói hoành thánh cùng mẹ Doãn.
Bà cứ nhìn chiếc nhẫn trên tay tôi, nụ cười không giấu nổi, vừa gói vừa kể.
Ngày Doãn Băng Trạch mới khởi nghiệp, thường xuyên bận đến quên ăn, đêm về muộn cũng chẳng có khẩu vị. Bà thường gói hoành thánh tôm cho anh.
Tôi vừa hỏi cách nêm nhân, vừa lén nhìn sang bên cạnh.
Mẹ Doãn vẫn luôn liếc chiếc nhẫn. Đang nói thì mắt đỏ hoe, giọng nghẹn lại nhưng bà vẫn cố cười.
“Sau này nếu muốn ăn thì cứ sang đây. Để bác gói cho.”
“Người trẻ các cháu bận lắm, hoặc bỏ bữa, hoặc gọi đồ ăn ngoài, như thế sao được.”
“Cháu chịu khó sang thăm hai bác nhiều hơn... cũng tốt.”
Đầu ngón tay bà làm rách vỏ hoành thánh, nhân rơi đầy bàn tay. Bà hít sâu.
“Bác đi rửa tay đã.”
Trong bếp, tiếng dao băm rau, tiếng nồi cháo sôi ùng ục hòa cùng tiếng nước chảy, ấm áp như một gia đình bình thường. Nhưng mẹ Doãn vừa cúi xuống bồn rửa, vai đã run lên từng hồi. Bố Doãn đặt dao xuống nhẹ nhàng ôm vai bà, vỗ về từng cái.
Tôi nhìn mà sống mũi cay xè, chiếc thìa xúc nhân trong tay cũng run lên.
Đúng lúc ấy...một bàn tay nhẹ nhàng đỡ lấy miếng vỏ hoành thánh của tôi, đỡ luôn phần nhân sắp rơi xuống.
Tôi nghiêng đầu.
Doãn Băng Trạch đang đứng cạnh, anh nhận lấy miếng vỏ trong tay tôi, động tác khéo léo, thành thạo gói thành một chiếc hoành thánh hoàn chỉnh.
Nhưng ánh mắt...lại vẫn hướng về phía nhà bếp.
Tối hôm đó, mẹ Doãn vốn chỉ định nấu ba bát, tôi nhất quyết bảo nấu bốn.
Doãn Băng Trạch ngồi cạnh tôi, khẽ nói:
“Bảo mẹ anh... nhỏ bốn giọt dầu sơn tiêu vào bát của anh.”
Tôi hơi ngẩn người nhưng vẫn truyền đạt lại.
Bàn tay mẹ Doãn đang khuấy hoành thánh chợt khựng lại. Bà kinh ngạc nhìn tôi.
“Không có sao ạ?”
Tôi nghĩ hoành thánh tôm cho thêm dầu sơn tiêu chắc cũng không ngon.
Mẹ Doãn lập tức đứng bật dậy, liên tục gật đầu.
“Có... có chứ...”
Bà vội chạy vào bếp, suýt va vào bàn. Doãn Băng Trạch đứng cạnh đưa tay đỡ nhẹ vai bà.
Mẹ Doãn khựng lại, nhìn bờ vai vừa như được ai nâng đỡ, rồi nhìn bát hoành thánh nghi ngút khói, vừa khóc vừa cười.
“Là bác... quên mất.”
Bà lấy chai dầu sơn tiêu, cẩn thận đếm.
Một...
Hai...
Ba...
Bốn giọt.
Mùi hương khá nồng.
Bà cười bảo tôi:
“Nó thích ăn thế này.”
Tôi liếc sang Doãn Băng Trạch.
Anh mỉm cười, ngồi xuống, lặng lẽ ngửi bát hoành thánh của mình.
Từ đó, bố mẹ Doãn không còn vẻ u uất như trước.
Hai người chỉ lặng lẽ nhìn bát hoành thánh thơm mùi sơn tiêu, ăn hết phần của mình.
Rửa bát xong đã gần mười một giờ.
Về nhà cũng bất tiện.
Mẹ Doãn vui vẻ lấy đồ ngủ cho tôi, bảo tôi ngủ lại.
Sáng mai có thể lái xe của Doãn Băng Trạch đi làm, hoặc để bố Doãn đưa đi cũng được.
Dù sao tôi cũng từng ngủ ở đây nhiều lần, tôi không từ chối.
Đêm đó tôi ngủ phòng dành cho khách.
Trước khi ngủ, tôi dựa đầu giường, xoay xoay chiếc nhẫn trên ngón tay, khẽ gọi:
“Doãn Băng Trạch.”
Có lẽ vì đã lộ diện rồi, lần này anh không trốn nữa.
Sợi dây đỏ khẽ lóe lên, anh xuất hiện đứng trước giường, lặng lẽ nhìn tôi.
Tôi vuốt chiếc nhẫn nhìn sợi dây đỏ nối giữa hai người, rồi nhớ đến những truyền thuyết về thủy quỷ. Khẽ hỏi:
“Nếu giải minh hôn... có phải anh sẽ mãi mãi bị mắc kẹt dưới dòng nước nơi mình chết không?”
Doãn Băng Trạch gật đầu, khẽ đáp:
“Anh... cũng không hẳn là một thủy quỷ bình thường.”
Tôi nghĩ cũng đúng.
Dù sao anh cũng chết vì cứu người, là một linh hồn lương thiện, chắc sẽ khác.
Tôi khẽ thở dài.
“Vậy sau này... anh sẽ không được gặp bố mẹ nữa.”
Doãn Băng Trạch im lặng, chỉ chăm chú nhìn chiếc nhẫn đang xoay trên ngón tay tôi.
Một lúc lâu sau, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa. Mẹ Doãn hỏi tôi có mất ngủ không, có cần hâm ly sữa nóng không.
Tôi vội từ chối.
Bà dặn tôi ngủ sớm rồi rời đi.
Tôi nhìn Doãn Băng Trạch, khẽ nói:
“Sau này nếu có chuyện gì muốn nói... cứ nói với em. Em sẽ giúp anh chuyển lời cho hai bác.”
“Còn chuyện giải minh hôn... sau này tính tiếp.”
Ngay khi tôi đưa tay định tắt đèn.
Doãn Băng Trạch bỗng giữ lấy tay tôi, giọng anh rất khẽ:
“Long Thiều Ảnh...”
“Nếu trước khi anh chết... chúng ta đã từng gặp nhau... thì sao?”