Chương 7: Đầu Thất Qua Đi, Người Cũ Trở Lại
Tôi vẫn lái chiếc xe của Doãn Băng Trạch, tiện đường ghé về nhà thay quần áo.
Những vòng hoa đặt trước cửa đã được dọn đi, nhưng những dòng chữ chửi rủa trên tường vẫn còn nguyên.
Tôi nhìn chúng một lúc, trong lòng không khỏi chua xót.
Thay quần áo xong, tôi đo nhiệt độ, vẫn còn sốt nhẹ. Nhưng nghĩ đến việc uống thuốc hạ sốt sẽ khiến đầu óc mê man, tôi đành thôi.
Đến địa chỉ mẹ gửi, tôi mới phát hiện người đến viếng đông hơn mình tưởng.
May mà tôi đeo khẩu trang nên không ai nhận ra.
Sau bao lần dư luận đảo chiều, lại thêm màn giả nhảy sông của Du Hoài bị bóc trần, điện thoại tôi cuối cùng cũng yên tĩnh hơn.
Khi tìm được bố mẹ, họ đang phụ phát hoa tang cho khách đến tiễn đưa. Thấy tôi, họ không dám gọi tên, chỉ vẫy tay bảo tôi đến giúp.
Ngoài họ hàng nhà họ Doãn, còn có bạn học, đối tác làm ăn của Doãn Băng Trạch và rất nhiều cư dân mạng tự nguyện đến đưa tiễn.
Người nhà họ Doãn tuy đông nhưng còn bận nhiều việc quan trọng, nên việc phát hoa tang được giao cho những người không quá thân như chúng tôi.
Vừa cài hoa tang cho khách, tôi vừa hỏi mẹ tình hình.
Thi thể Doãn Băng Trạch đã được hỏa táng, nhưng tro cốt vẫn chưa được đưa ra. Hình như phía họ Doãn vẫn còn vài chuyện chưa thống nhất.
Nghĩa trang thì ngay trong đêm qua đã được chuẩn bị xong.
Tôi nghe mà không khỏi thở dài.
Đúng lúc ấy, có người thì thầm: “Mẹ Doãn vì mấy ngày liền thức trắng. Lúc nhìn thi thể con trai được đưa vào lò hỏa táng, cuối cùng cũng không gượng nổi, ngất ngay tại chỗ, giờ đã được đưa vào bệnh viện.”
Hiện giờ, người thân trực hệ của Doãn Băng Trạch chỉ còn mỗi bố cậu ấy.
Dù anh em họ hàng có đông đến đâu, nhưng người chết vì cứu người, lại chết oan, nên chẳng ai muốn ôm di ảnh hay bưng hũ tro cốt.
Theo phong tục...vợ sẽ ôm hũ tro, con trai sẽ bưng di ảnh.
Nhưng Doãn Băng Trạch chưa từng kết hôn, cũng chẳng có con.
Nghe nói họ hàng nhà họ Doãn vẫn đang bàn bạc.
Bố Doãn mặt mày xanh xao, mắt đỏ ngầu, cố gắng thuyết phục từng người, nhưng ai nấy đều tỏ vẻ khó xử.
Bố tôi nhìn mà xót xa, khẽ nói: “Hôm qua có người còn đề nghị nhận một đứa con nuôi cho Băng Trạch, nhưng họ Doãn không chịu. Thành ra hôm nay cũng chẳng ai muốn giúp bưng tro cốt với di ảnh nữa.”
Nhà họ Doãn giàu có, ai cũng hiểu, nhận con nuôi lúc này chẳng qua là nhắm vào tài sản. Việc bố mẹ Doãn từ chối cũng là điều dễ hiểu.
Nhưng vì họ từ chối trước, giờ lại nhờ người khác giúp bưng tro cốt, trong lòng người ta ít nhiều vẫn thấy khó chịu.
Nhìn khuôn mặt trầm lặng của bố Doãn, lòng tôi chợt quặn lại.
Sau một hồi do dự, tôi bước tới, đỡ lấy cánh tay ông rồi khẽ nói: “Chú... để cháu bưng hũ tro cốt cho anh ấy nhé.”
Bố Doãn nhìn tôi, đôi môi run run như muốn nói gì đó.
Tôi cố gượng cười.
“Dù sao... cháu cũng coi như là vợ anh ấy rồi, phải không ạ?”
Ông khẽ gật đầu, run rẩy dẫn tôi vào phía sau.
Trong lúc đó, mấy người họ hàng kéo bố Doãn sang hỏi tôi là ai rồi rì rầm bàn tán.
Nghe loáng thoáng vài câu, tôi cũng hiểu.
Chẳng qua là nhắc ông phải đề phòng tôi.
Nhà họ Doãn giàu có, giờ tôi chủ động đứng ra giúp, chẳng phải sau này muốn lấy tình cảm để mưu cầu lợi ích sao?
Khi nhận lấy hũ tro cốt, nhìn bức ảnh dán trên đó, tôi chợt nhận ra...con người nhất định phải còn sống.
Một khi chết đi...không chỉ không còn cơ hội tự minh oan. Mà ngay cả khi chưa kịp xuống mồ, đã có người bắt đầu tính toán tài sản mình để lại.
Sau đó chỉ còn là những nghi thức tiễn đưa.
Nhân viên nhà tang lễ nghẹn ngào kể lại cuộc đời Doãn Băng Trạch, ca ngợi anh là người anh hùng đã hy sinh vì cứu người.
Mọi người đứng mặc niệm trong đại sảnh, ai cũng đeo khẩu trang.
Tôi đứng giữa đám đông, nhìn những khuôn mặt xa lạ.
Không biết ai là họ hàng, ai là bạn bè, ai là bạn học của Doãn Băng Trạch.
Lại càng không biết...
Ai là những người từng mang hoa đến viếng.
Ai là những kẻ trước đó từng kéo đến phá linh đường.
Đứng thêm một lúc, đầu tôi lại bắt đầu choáng váng.
Những việc sau đó, tôi chỉ làm theo sự hướng dẫn, bảo làm gì thì làm nấy.
Tôi ôm hũ tro cốt, lặng lẽ bước theo sau bố Doãn.
Cho đến khi nhân viên nghĩa trang đóng nắp mộ.
Nhìn bức ảnh Doãn Băng Trạch trên bia mộ.
Nhìn từng bó hoa cư dân mạng đặt xuống.
Rồi từng người lặng lẽ rời đi.
Đầu tôi càng lúc càng nặng.
Sau đó cũng chẳng còn việc gì đến lượt tôi nữa.
Bố Doãn còn phải tiếp khách và tiễn họ hàng.
Tôi chỉ đứng từ xa vẫy tay chào ông rồi cùng bố mẹ về nhà.
Vừa về đến nơi, cơn choáng đã dữ dội hơn.
Tôi gọi người lái thuê đưa chiếc xe của Doãn Băng Trạch trả lại, còn bố thì chở tôi vào bệnh viện.
Đợt cảm cúm lần này đến quá dữ dội.
Tôi phải nằm viện hai ngày mới tỉnh táo hơn.
Sóng gió trên mạng đến nhanh mà cũng đi nhanh.
Mấy ngày sau, dư luận cũng dần lắng xuống.
Chỉ có mẹ tôi thỉnh thoảng vẫn càm ràm: “Đều tại Du Hoài hại con. Kết cái minh hôn gì chứ, chắc bị âm khí quấn lấy rồi, bệnh mấy ngày liền, người gầy rộc, mặt mũi vàng vọt.
Đến ngày thứ ba, tôi xuất viện.
Bố mẹ Doãn mang hoa quả đến thăm.
Tôi nhất quyết trả lại chiếc nhẫn và hai bao lì xì hôm minh hôn, nhưng họ nhất quyết không nhận.
Đành để nguyên như vậy.
Hôm sau là đầu thất của Doãn Băng Trạch, bố mẹ Doãn muốn tôi sang.
Nghĩ một lúc, tôi vẫn đến, cùng họ ra bờ sông đốt vàng mã.
Vị pháp sư hôm trước cũng có mặt. Ông nhìn cổ tay tôi một cái, nhưng chẳng nói gì, làm lễ xong liền rời đi.
Bố mẹ Doãn giữ tôi ở lại qua đêm.
Họ nói...đêm đầu thất, linh hồn người mất sẽ trở về nhà. Hai người cũng muốn được gặp con trai lần cuối.
Có lẽ...đó sẽ là lần duy nhất cả gia đình được đoàn tụ.
Mà "gia đình" trong lời bà Doãn...bao gồm cả người con dâu minh hôn như tôi.
Mấy hôm nay sức khỏe tôi cũng đã khá hơn.
Tôi nghĩ...nếu thật sự gặp được Doãn Băng Trạch, coi như chuyện này cũng khép lại.
Đêm đó, bố mẹ Doãn ngủ từ rất sớm để chờ con trai trở về.
Tôi vẫn ngủ trong phòng Doãn Băng Trạch nhưng cả đêm chẳng có chuyện gì xảy ra.
Chỉ nửa đêm, hình như điều hòa hơi lạnh, tôi thấy rét, rồi chẳng biết từ lúc nào, chăn đã được kéo kín người. Tôi ngủ một mạch đến sáng.
Không biết bố mẹ Doãn có gặp được Doãn Băng Trạch hay không.
Chỉ biết sáng hôm sau, tinh thần hai người đã tốt hơn rất nhiều.
Lúc tôi chuẩn bị về, mẹ Doãn đưa chìa khóa xe cho tôi.
“Con cứ lái xe của A Tễ đi. Nhà vẫn còn xe khác, để không cũng phí. Con lái quen rồi, sau này nhớ thường xuyên về thăm hai bác nhé.”
Tôi hiểu ý họ.
Dù sao tôi cũng từng mặc váy cưới ấy, từng đeo cặp nhẫn ấy. Trong mắt họ, tôi ít nhiều cũng là chút an ủi còn sót lại.
Nhưng điều kiện nhà họ Doãn quá tốt.
Nếu tôi cứ thường xuyên lui tới, khó tránh khỏi điều tiếng.
Vì thế tôi chỉ cười cho qua.
Nghỉ ngơi thêm hai ngày, tôi quay lại công ty làm việc.
Công ty biết chuyện nên trước đó cũng không thúc giục.
Ngày đầu đi làm, đồng nghiệp hỏi tôi rất nhiều chuyện về minh hôn.
Có người còn thương tôi vì gặp phải một người bạn trai như Du Hoài.
Phần lớn đều là thiện ý.
Mọi chuyện cũng dần trở lại bình thường.
Lo bố mẹ Doãn khó vượt qua nỗi đau mất con, mấy tuần đầu cuối tuần nào tôi cũng ghé thăm.
Thỉnh thoảng mẹ Doãn giữ tôi ở lại ăn cơm nhưng bà đã dần bước ra khỏi nỗi đau, không còn bắt tôi ngủ trong phòng Doãn Băng Trạch nữa.
Có lúc tôi vẫn vào phòng anh.
Mọi thứ từng được trang trí như phòng tân hôn đều đã dọn sạch. Căn phòng trở về đúng dáng vẻ lúc anh còn sống. Chiếc váy cưới cũng đã được giặt sạch, treo ngay ngắn trong tủ.
Mỗi lần nhìn những bức ảnh của Doãn Băng Trạch, tôi vẫn thấy tiếc nuối.
Đôi khi còn giống mẹ Doãn, đứng trước ảnh anh lẩm bẩm vài câu.
Nhưng...tôi không còn gặp linh hồn Doãn Băng Trạch nữa.
Có lẽ sau đầu thất...anh thật sự đã rời đi.
Hơn một tháng sau, tôi mới gặp lại Du Hoài.
Hôm ấy tăng ca về muộn.
Bất ngờ hắn từ sau bụi cây dưới chung cư lao ra, chụp lấy tay tôi, tôi hoảng hốt hét lên.
Hắn vội nói:
“Là anh... Du Hoài đây.”
Chỉ hơn một tháng, hắn đã để râu ria lởm chởm. Mới đầu thu đã mặc chiếc áo khoác vừa bẩn vừa nhăn nhúm, cả người tiều tụy đến mức tôi suýt không nhận ra.
Nghe nói hắn từng bị tạm giam bảy ngày.
Bố mẹ hắn vì quá hoảng sợ nên phải nằm viện một thời gian, sau đó cứ khăng khăng nói gặp ma, rồi lên chùa ở luôn.
Tôi vẫn nhớ như in chuyện cả nhà họ từng suýt siết chết mình bằng chiếc khăn, vì thế cũng chưa từng đến thăm họ.
Công ty cũ đã sa thải Du Hoài.
Ra ngoài, hắn luôn lẩn trốn khắp nơi, tôi cứ tưởng hắn đã bỏ đi nơi khác, không ngờ hôm nay lại xuất hiện.
Nhìn dáng vẻ sa sút ấy, lòng tôi vẫn có chút nặng nề.
“Có chuyện gì?”
Du Hoài nắm lấy tay tôi.
“Thiều Ảnh... đợi chuyện này qua hẳn rồi... chúng ta vẫn sẽ kết hôn, đúng không?”
Tôi nhìn hắn, chậm rãi lắc đầu.
“Thiều Ảnh...”
Hắn lục túi áo, lấy ra mấy quả quýt xanh còn nguyên cành lá rồi đưa cho tôi.
“Lúc đến anh tiện hái trên cây. Anh ăn thử một quả rồi, ngọt lắm, không chua đâu. Vỏ thơm lắm, em thử xem.”
Hương thơm dìu dịu của quýt xanh lập tức lan tỏa. Nhìn những quả quýt ấy, sống mũi tôi bỗng cay cay.
Du Hoài và tôi là bạn học đại học. Cùng quê, cùng thành phố, lên học chung một trường nên càng thân thiết.
Mỗi lần nghỉ lễ, chúng tôi đều cùng mua vé tàu về quê.
Anh ta rất chu đáo. Từ lúc đi đến lúc về đều giúp tôi xách hành lý, sắp xếp mọi việc đâu ra đấy.
Tôi bị say xe.
Mỗi lần hết kỳ nghỉ quay lại trường, Du Hoài đều hái cả túi quýt xanh từ vườn nhà mang theo. Anh nói ngửi mùi vỏ quýt sẽ dễ chịu hơn.
Quả thật rất hiệu quả.
Chỉ cần bóc lớp vỏ xanh bóng, mùi tinh dầu thơm mát lập tức lan tỏa. Múi quýt bên trong vàng cam óng ánh. Ăn vài múi là cảm giác buồn nôn vì say xe cũng dịu đi rất nhiều.