Chương 2: Đêm Minh Hôn – Đón Hồn Bên Sông
Chỉ cần không quá đáng, tôi cũng mặc cho họ sắp xếp.
Ban đầu tôi cứ nghĩ, làm minh hôn thì sẽ đến thẳng bờ sông nơi xảy ra tai nạn. Không ngờ Du Hoài ấp a ấp úng nói rằng, bố mẹ Doãn Băng Trạch muốn gặp tôi trước.
Có lẽ... họ muốn xem tôi có xứng với Doãn Băng Trạch hay không.
Mẹ Du Hoài đứng bên cạnh lẩm bẩm, giọng đầy mỉa mai:
"Nó không có bản lĩnh thì đừng có cứu người. Giờ làm như nhà mình nợ nó một mạng vậy. Đã để bạn gái của Du Hoài kết minh hôn với nó rồi, còn đòi xem hàng nữa."
Tôi liếc bà ta một cái, lạnh lùng đáp:
"Chẳng phải đúng là đang nợ người ta một mạng sao?"
"Tôi và Du Hoài chia tay rồi. Tôi không còn là bạn gái anh ta nữa."
Du Hoài nghiến chặt răng, sắc mặt tái xanh, nhưng vẫn im lặng. Anh ta còn kéo mẹ mình một cái, có lẽ sợ bà nói thêm nữa thì tôi sẽ đổi ý.
Trước khi đến nhà họ Doãn, tôi cũng hơi thấp thỏm. Tôi sợ cảm xúc của bố mẹ Doãn Băng Trạch không ổn định nhưng đến nơi rồi mới biết, điều kiện nhà họ thật sự rất khá.
Một căn biệt thự ba tầng tự xây khang trang. Chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi, cả căn nhà đã được trang hoàng thành lễ đường minh hôn.
Tuy mọi thứ đều là màu trắng, nhưng lại mang một vẻ đẹp thanh nhã, vừa bi thương vừa nên thơ.
Mẹ Du Hoài lại ghé tai lẩm bẩm:
"Thấy chưa? Nhà người ta đâu có thiếu tiền. Nhỡ họ mở miệng đòi mấy chục triệu, mấy trăm triệu tiền bồi thường, hay bắt Du Hoài đền mạng thì sao?"
Vừa bước vào nhà, mẹ Doãn Băng Trạch nhìn tôi, trong mắt bà chỉ có nỗi đau buồn. Bà dịu dàng nắm lấy tay tôi.
"Con lên lầu với cô một lát nhé."
Du Hoài lập tức nắm lấy tay tôi, lo lắng nói:
"Long Thiều Ảnh, em đừng sợ."
Tôi hất tay anh ta ra, chỉ khẽ mỉm cười với mẹ Doãn rồi đi theo bà lên tầng.
Tôi cứ nghĩ bà sẽ hỏi tôi học vấn thế nào, gia đình làm nghề gì. Dẫu sao, dù chỉ là minh hôn, chắc cũng phải "môn đăng hộ đối". Không ngờ, bà chỉ nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi.
"Người ta nói con tự nguyện, có thật vậy không?"
Tôi gật đầu nhưng bà vẫn đầy lo lắng.
"Nếu con không muốn thì cũng không sao. Cô sẽ bảo họ đưa con về. Rồi chúng ta cứ quay một đoạn video, nói rằng nhà cô đã tha thứ cho họ."
"Băng Trạch nhà cô..."
Đôi mắt vốn bình tĩnh của bà lập tức đỏ hoe. Bà buông tay tôi, quay mặt đi hít sâu một hơi rồi vội lau nước mắt. Tôi cũng chẳng biết nên an ủi thế nào.
Một lúc sau bà mới bình tĩnh lại.
"Xin lỗi con."
"Cô biết minh hôn sẽ ảnh hưởng đến con."
"Chỉ là... cô vẫn luôn mong được nhìn thấy Băng Trạch kết hôn."
"Ai ngờ..."
Tôi hoàn toàn hiểu được tâm trạng ấy, liền nói với bà rằng tất cả đều là tự nguyện.
Cảm xúc của bà vẫn rất bất ổn.
Bà vội mở tủ quần áo, bên trong treo một chiếc váy cưới trắng tinh khôi. Bà vuốt ve chiếc váy, giọng run run:
"Hồi trước cô cứ giục nó lấy vợ. Thỉnh thoảng còn kéo nó đi xem váy cưới, hy vọng khơi dậy ý định kết hôn."
"Nó thích nhất bộ này nên cô lén mua về."
Bàn tay bà khẽ vuốt lên lớp ren trắng, nước mắt lặng lẽ rơi xuống. Tôi cũng không khỏi nghẹn lòng.
"Tối nay con sẽ mặc chiếc váy này."
Bà lại dặn tôi:
"Băng Trạch lúc còn sống là người tốt. Sau khi chết... chắc chắn cũng sẽ là một hồn ma tốt. Con đừng sợ."
"Thật ra, cô cũng không biết trên đời có ma hay không. Cứ coi như mặc chiếc váy này, làm một nghi thức để vợ chồng cô được nhìn thấy con trai mình cưới vợ."
An ủi tôi vài câu xong, bà lặng lẽ rời khỏi phòng, để tôi thay đồ.
Đến lúc ấy tôi mới phát hiện...căn phòng này đã được trang trí thành phòng tân hôn.
Hoa trắng.
Chữ Hỷ.
Mọi thứ đều được chuẩn bị rất tỉ mỉ.
Nhưng vẫn có thể nhìn ra đây vốn là phòng của Doãn Băng Trạch. Khắp nơi là mô hình, sách và rất nhiều ảnh chụp của anh.
Anh thật sự rất đẹp trai, đẹp đến mức mang theo khí chất quý phái. Nếu bước chân vào giới giải trí chắc chắn cũng có thể nổi tiếng ngay.
Trong lòng tôi càng thêm tiếc nuối.
Đồng thời...càng thấy kỳ lạ.
Ảnh đời thường càng nhiều, cảm giác quen thuộc trong tôi lại càng mãnh liệt.
Tôi không dám nhìn thêm, thay chiếc váy cưới rồi đi xuống lầu.
Gu thẩm mỹ của Doãn Băng Trạch quả thật rất tốt.
Chiếc váy cực kỳ đẹp.
Điều kỳ lạ hơn là...nó vừa khít với người tôi.
Mọi người dưới lầu đều đã chuẩn bị xong.
Nhà họ Doãn chuẩn bị rất chu đáo. Họ còn mời cả một vị pháp sư.
Vì là minh hôn. Người ta sợ quá nhiều người sống sẽ làm kinh động hồn ma của Doãn Băng Trạch nên bố mẹ tôi cùng gia đình Du Hoài đều không được đi.
Chỉ có bố mẹ Doãn Băng Trạch đi cùng.
Trên đường thì không sao.
Nhưng đến bờ sông...
Nhìn dòng nước cuồn cuộn chảy, bên mép nước dựng sẵn một đàn pháp, gió đêm rít từng cơn như tiếng ai khóc than. Tim tôi bắt đầu đập nhanh.
Pháp sư bảo tôi ôm di ảnh Doãn Băng Trạch ngồi bên bờ sông, trên cổ tay buộc một sợi dây đỏ rất dài, đầu dây thả xuống dòng nước.
Việc của tôi rất đơn giản, chỉ cần ngồi đó.
Pháp sư làm lễ, đọc chú, báo cho Doãn Băng Trạch biết chuyện minh hôn.
Suốt cả buổi, sợ tôi hoảng hốt, bố mẹ anh luôn ngồi cạnh tôi.
Tiếng nước róc rách.
Tiếng gió rít.
Tiếng chuông pháp khí xen lẫn lời chú ngữ khe khẽ.
Khung cảnh khiến người ta sởn gai ốc.
Đặc biệt là...theo từng nghi thức của pháp sư, gió sông càng lúc càng mạnh.
Trong gió dường như còn lẫn cả tiếng ai đó thì thầm rất khẽ.
Đúng lúc pháp sư bảo tôi gọi tên Doãn Băng Trạch...
Có lẽ dòng nước quá xiết, sợi dây đỏ trên cổ tay tôi bỗng bị thứ gì đó kéo mạnh, cả cánh tay tôi bị giật xuống. Nước sông ào ào dậy sóng.
May mà...ngay sau đó, sợi dây lại buông lỏng.
Pháp sư nhìn chằm chằm vào sợi dây, ánh mắt khẽ biến đổi nhưng ông không nói gì, chỉ bảo tôi ôm di ảnh lên xe.
Sợi dây đỏ cứ để kéo lê như vậy, không được thu lại. Đến khi lên xe mới từ từ kéo từng đoạn vào, đầu dây phải đặt song song bên cạnh tôi trên ghế.
Ông còn dặn đi dặn lại:
"Tuyệt đối không được quay đầu. Cậu ấy mới mất ba ngày, ba hồn bảy vía vẫn chưa tụ đủ, ý thức có lẽ vẫn còn mơ hồ. Đừng làm cậu ấy hoảng sợ."
Nghe vậy, tôi càng thấy sợ.
May mà mẹ Doãn vẫn luôn nhẹ giọng trấn an.
Khi tôi ôm di ảnh quay người bước về phía xe... Sợi dây đỏ từng chút từng chút được kéo lên khỏi mặt nước, nó nặng trĩu giống như đang kéo theo thứ gì đó.
Thậm chí...tôi còn cảm giác thứ ấy đang giãy giụa giống hệt cảm giác hồi nhỏ đi câu cá cùng bố, khi một con cá lớn cắn câu phải từ từ kéo lên.
Tôi rất muốn ngoái đầu nhìn nhưng vừa nghiêng mặt sang đã thấy mẹ Doãn đứng đó, gương mặt đẫm buồn. Hai tay bà khẽ đưa ra phía trước, như sẵn sàng đỡ lấy tôi bất cứ lúc nào. Sống mũi tôi chợt cay xè.
Nhớ lời pháp sư căn dặn, tôi lại quay đầu đi.
Đi thêm vài bước, sợi dây đỏ đã hoàn toàn lên bờ. Gió rất lớn, cả sợi dây bị thổi bay lơ lửng trong không trung.
Sau khi lên xe, tôi làm theo lời pháp sư thu từng đoạn dây vào trong. Mỗi lần thu một đoạn lại gọi:
"Doãn Băng Trạch..."
Điều kỳ lạ là...
Dù bị gió thổi tung lên, sợi dây vẫn ướt sũng.
Đến cuối cùng...nó còn nhỏ từng giọt nước.
Đầu ngón tay tôi cũng ướt đẫm.
Tôi cố xua đi những suy nghĩ đáng sợ, chỉ mong trở về nhà họ Doãn, ngủ một giấc. Mọi chuyện sẽ kết thúc.
Đúng lúc xe chuẩn bị khởi hành. Gia đình Du Hoài lại lái một chiếc xe bán tải đến, bố mẹ anh ta mỗi người ôm một hình nhân giấy. Họ cười nói:
"Đợi mãi mới tới. Dù là minh hôn thì cũng phải có quà mừng, tiện thể đốt ít tiền giấy cho Doãn Băng Trạch"
Họ mang rất nhiều đồ ra bờ sông hóa vàng, hai hình nhân giấy, một dán ảnh Doãn Băng Trạch, một dán ảnh của tôi.
Lòng tôi bỗng nặng trĩu, ngay cả mẹ Doãn cũng lên tiếng:
"Làm vậy không ổn đâu."
Nhưng mẹ Du Hoài cười hớn hở:
"Ôi dào! Tôi hỏi người ta rồi, làm thế mới đúng nghi thức minh hôn. Nhà tôi cũng là muốn thể hiện thành ý thôi mà."
Bà giục Du Hoài ôm hình nhân giấy ra đốt, miệng còn không ngừng chúc mừng tôi và Doãn Băng Trạch.
Du Hoài ôm hình nhân, ánh mắt lảng tránh, đến nhìn tôi cũng không dám.
Tôi lại có thêm một nhận thức mới về sự hèn nhát và vô trách nhiệm của anh ta.
May mà...chúng tôi đã chia tay. Tôi cũng chẳng còn chút hy vọng nào nữa.
Chiếc xe tôi ngồi được xem là "xe hoa". Ngoài tài xế, phía sau chỉ có một mình tôi.
Có lẽ vì gió sông quá lạnh, tôi luôn cảm thấy trong xe lạnh buốt, sợi dây đỏ dường như vẫn đang rịn nước. Nhưng tôi vẫn làm theo lời pháp sư, suốt quãng đường không ngừng gọi:
"Doãn Băng Trạch..."
Về đến nhà họ Doãn, tôi ôm di ảnh anh làm lễ bái đường trước di ảnh, kính trà cha mẹ. Thế là nghi thức minh hôn hoàn thành.
Nhà họ Doãn vô cùng chu đáo.
Dù chỉ là minh hôn, họ vẫn chuẩn bị một đôi nhẫn kim cương còn lì xì cho tôi hai phong bao đỏ thật dày.
Doãn Băng Trạch không có mặt, chiếc nhẫn trên tay tôi do chính mẹ anh đeo vào. Bàn tay bà run dữ dội, ước mắt rơi lã chã. Bà không ngừng xin lỗi tôi.
Tôi chỉ mỉm cười an ủi bà rồi ôm di ảnh lên lầu.
"Phòng tân hôn" chính là căn phòng trước kia của Doãn Băng Trạch.
Tôi đặt di ảnh lên đầu giường, cẩn thận treo chiếc váy cưới lên, thay bộ đồ ngủ mẹ Doãn chuẩn bị.
Nhìn chiếc váy cưới xinh đẹp bị bùn đất và cỏ dại bám đầy nơi gấu váy, tôi bỗng thấy chua xót.
Lần đầu tiên trong đời mặc váy cưới đẹp đến vậy...lại là để kết minh hôn.
Nếu đây là một đám cưới thật...thì tốt biết bao.
Tôi tắm qua loa rồi định đi ngủ nhưng pháp sư dặn rằng không được tháo sợi dây đỏ, phải đeo nó suốt đêm.
Trước khi nhắm mắt, tôi nhìn tấm ảnh của Doãn Băng Trạch, nhìn đôi nhẫn cưới đặt trên tủ đầu giường. Gương mặt anh vẫn khiến tôi thấy vô cùng quen thuộc.
Mọi thứ cứ như một giấc mơ.
Tôi đưa tay khẽ vuốt gương mặt trong bức ảnh.
"Ngủ ngon nhé."
Sau cả một đêm bận rộn, tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Đang mơ màng...sợi dây đỏ trên cổ tay bỗng từ từ siết chặt.
Dường như...có thứ gì đó đang men theo sợi dây.
Từng chút.
Từng chút.
Tiến lại gần tôi.
Tôi giật mình, vội nắm lấy sợi dây.
Nhưng...thứ tôi chạm vào lại là...một bàn tay hơi lạnh.
Tôi hoảng hốt mở bừng mắt. Đập vào mắt tôi, chính là gương mặt đẹp trai, quý phái của Doãn Băng Trạch.
Khác với bức ảnh, ánh mắt anh có phần mơ màng, đầy vẻ nghi hoặc, môi khẽ mấp máy:
"Long... Thiều Ảnh..."
Tôi vẫn còn ngái ngủ, không hiểu sao lại chẳng thấy sợ, cứ như đang nằm mơ. Tôi quay đầu nhìn bức ảnh trên tủ đầu giường, rồi mỉm cười với anh.
"Ừm...Em là Long Thiều Ảnh. Ngủ đi."
Trên gương mặt anh thoáng hiện vẻ khó hiểu, rồi...anh nhẹ nhàng nắm ngược lấy tay tôi, từng chút một...tiến sát lại gần tôi.