Chương 10: Nghi Thức Siêu Độ
Vị đại sư đến rất nhanh. Nhưng điều khiến tôi bất ngờ là bà ấy lại là một cụ bà ngoài sáu mươi tuổi.
Vừa nhìn thấy tôi, bà khựng người một chút, rồi ánh mắt lướt sang Cố Vân Trạch, nở một nụ cười đầy ý vị.
Bà quay sang hỏi tôi:
"Nghe nói trước đây cô từng định siêu độ cho đứa bé?"
"Cũng biết rằng thai nhi sau khi bị phá thì tuyệt đối không được nhìn, đúng không?"
Nhớ lại những chuyện đã xảy ra, lòng tôi vẫn quặn đau.
Cho đến khi Cố Vân Trạch lặng lẽ nắm lấy tay tôi...
Tôi mới cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút, khẽ gật đầu với vị đại sư.
"Bé linh quấn lấy huyết thân."
"Cô không cảm nhận được sao?"
"Loại bé linh có quan hệ huyết thống này rất khó hóa giải."
"Thế nhưng trên người cô..."
Bà vừa nói vừa chăm chú quan sát tôi từ trên xuống dưới, ánh mắt lộ rõ vẻ nghi hoặc.
"Gần đây vận khí của cô khá tốt phải không?"
Tôi chỉ khẽ nhíu mày.
Cố Vân Trạch lại hừ lạnh:
"Bà đến để giúp Trần Dật Thanh hay đến dò hỏi chúng tôi?"
Vị đại sư nhìn thẳng vào mắt Cố Vân Trạch, trong đôi mắt đục ngầu thoáng hiện lên một tia cảm xúc khó hiểu. Bà khẽ ho một tiếng.
"Được rồi."
"Bắt đầu làm lễ siêu độ cho đứa bé đi."
...
Nghi thức không khó như tôi tưởng.
Vị đại sư lập đàn cúng.
Sau đó lấy một sợi tóc của tôi và một sợi tóc của Trần Dật Thanh buộc lại thành một hình nhân rơm.
Tiếp theo, bà đặt một chậu nước sạch trước mặt chúng tôi. Bảo tôi và Trần Dật Thanh mỗi người nhỏ hai giọt máu đầu ngón tay vào trong nước.
Bà giải thích:
"Mười đầu ngón tay đều nối liền với trái tim."
"Máu đầu ngón tay của cha mẹ hòa vào nước...là tượng trưng cho huyết mạch tương liên."
Lúc lấy máu của tôi thì rất thuận lợi.
Đến lượt Trần Dật Thanh...
Khi được đưa ra ngoài, lớp băng gạc dày trên hai tay anh ta được tháo xuống. Các đầu ngón tay đều đắp đầy thuốc, khô quắt như những cành củi mục.
Khó khăn lắm mới nặn được vài giọt máu. Vậy mà anh ta vẫn vùng vẫy điên cuồng.
Cha mẹ Trần hợp sức cũng không giữ nổi.
Cuối cùng, Cố Vân Trạch bước lên.
Không biết anh làm thế nào, chỉ thấy Trần Dật Thanh mềm nhũn người rồi ngã xuống đất.
Vị đại sư nhìn Cố Vân Trạch bằng ánh mắt vô cùng phức tạp, vừa nghi ngờ lại vừa thấp thoáng vẻ kiêng dè.
Sau khi lấy được máu của Trần Dật Thanh...
Tôi nhìn những giọt máu loang dần trong làn nước, cảm giác bất an ngày ấy ở bệnh viện lại ùa về.
Vị đại sư đặt hình nhân rơm vào trong chậu nước máu, rồi bảo tôi dùng hai tay giữ chặt.
Bà còn phủ lên miệng chậu một tấm vải đen, nghiêm giọng dặn dò:
"Dù xảy ra chuyện gì...tuyệt đối không được buông tay, càng không được lấy hình nhân rơm ra ngoài."
Dường như nghĩ đến điều gì đó, bà quay sang Cố Vân Trạch.
"Cậu ở cạnh cô ấy."
Cố Vân Trạch cúi đầu mỉm cười với tôi.
"Anh ở đây. Đừng sợ."
...
Trần Dật Thanh bị trói chặt trên ghế, ngồi đối diện chiếc chậu nước phủ vải đen.
Lúc này, có vẻ thần trí anh ta đã tỉnh táo hơn đôi chút. Anh ta liên tục gọi tên tôi.
"Tần Cầm..."
"Tần Cầm..."
"Chúng mình đi ngắm hoa anh đào nhé..."
"Hoa anh đào đẹp lắm."
Hồi còn học đại học, anh ta luôn thích đi khắp nơi để ký họa. Còn tôi phải ở trong ký túc xá viết truyện kiếm tiền.
Thấy các cặp đôi đều đi ngắm hoa anh đào, anh ta vẫn luôn muốn đưa tôi đi, nói rằng như thế rất lãng mạn.
Nhưng chúng tôi chưa từng có cơ hội ấy.
Đúng lúc đó, vị đại sư bắt đầu làm phép, khói hương nghi ngút.
Tiếng chuông đồng vừa ngân lên, tôi lập tức nghe thấy tiếng trẻ sơ sinh khóc oe oe.
Ngay sau đó, hình nhân rơm trong tay bỗng trở nên trơn nhớt, tôi gần như không thể giữ nổi.
Cùng lúc ấy, tôi cảm thấy vô số bàn tay, bàn chân bé xíu không ngừng giãy giụa trong lòng bàn tay mình.
Dù không nhìn thấy nhưng tôi có cảm giác hình nhân rơm đã biến thành một đứa trẻ thật sự. Nó ra sức vùng vẫy trong tay tôi.
Dù cố đến đâu, tôi cũng không giữ nổi.
Phía đối diện, Trần Dật Thanh bị trói trên ghế lại bật khóc. Anh ta gào lên về phía tôi:
"Tần Cầm!"
"Tần Cầm!"
"Con của chúng ta!"
"Chúng ta đã nói rồi mà..."
"Anh sẽ dạy con vẽ tranh..."
"Em sẽ đọc truyện cho con nghe..."
"Tần Cầm..."
Tiếng trẻ sơ sinh bên tai tôi càng lúc càng dồn dập như thể có một đứa bé đang áp sát bên tai mà khóc.
Hai bàn tay giữ hình nhân bất giác nới lỏng.
Đúng lúc ấy, Cố Vân Trạch đột ngột nắm lấy cánh tay tôi.
"Tần Cầm!"
Tiếng gọi ấy khiến tôi như bừng tỉnh khỏi cơn mê.
Anh giữ lấy cánh tay tôi, giúp tôi ấn chặt hình nhân rơm xuống dưới mặt nước.
Tiếng khóc gào của Trần Dật Thanh càng lúc càng dữ dội. Anh ta bắt đầu điên cuồng đạp chân.
Không biết đã qua bao lâu...
Đột nhiên, một luồng gió tanh hôi nồng nặc mùi xác thối từ phía Trần Dật Thanh ập thẳng về phía tôi.
Trần Dật Thanh cũng gầm lên đầy hung dữ.
Cơn gió ấy rất mạnh mang theo mùi tanh của cá chết.
Đến cả hương nhang trong phòng cũng bị thổi tan.
Thậm chí còn suýt hất tung tấm vải đen phủ trên chậu nước.
May mà Cố Vân Trạch phản ứng rất nhanh, anh lập tức đưa tay đè chặt tấm vải xuống.
Đợi cơn gió quái dị ấy tan biến, tiếng trẻ sơ sinh khóc cũng dần xa đi.
Hình nhân rơm trơn nhớt trong tay tôi, cuối cùng cũng không còn cử động nữa.
Phía đối diện...
Hai chân Trần Dật Thanh đạp mạnh một cái.
Rồi ngã vật xuống ghế.
Chìm vào giấc ngủ.