Anh Linh Ám Huyết Thân/ Chương 11: Bùa Hộ Thân
Mục lục
16.5px
Anh Linh Ám Huyết Thân

Chương 11: Bùa Hộ Thân

Một năm sau, cuối cùng, tôi và Cố Vân Trạch cũng đến với nhau.
Suốt một năm qua, anh chăm sóc tôi chu đáo từng chút một.
Sự nghiệp của anh cũng ngày càng phát đạt.
Có vài cuốn tiểu thuyết do công ty anh phụ trách đã được bán bản quyền chuyển thể thành phim.
Đúng vào ngày giỗ đầu của đứa con tôi từng mất, anh lại đưa tôi đến bên bờ con sông năm ấy để đốt vàng mã.
Còn chuyện của Trần Dật Thanh, anh chưa bao giờ giấu tôi.
Tay của Trần Dật Thanh tuy đã lành nhưng không còn cầm bút vẽ được nữa. Các ngón tay cũng mất đi sự linh hoạt, chẳng thể làm được việc gì. Anh ta sống sa sút suốt nửa năm.
Sau đó nghe nói lại thuê đúng căn nhà đầu tiên mà chúng tôi từng sống chung. Một mình ở đó sáng tác.
Chỉ tiếc đến giờ vẫn chẳng có thành tựu gì.
Còn tôi vẫn an tâm ở nhà viết truyện.
Ngoài thỉnh thoảng tụ tập với Chu Di và người yêu cô ấy...
Tôi rất hiếm khi ra ngoài.
Vì thế, cũng chưa từng gặp lại Trần Dật Thanh.
Căn nhà cưới của tôi và Cố Vân Trạch đang trong quá trình hoàn thiện.
Một lần Cố Vân Trạch đi công tác.
Bên công ty nội thất gọi điện bảo có món đồ cần tôi đến xác nhận việc lắp đặt.
Khi tôi đến nơi, lại tình cờ gặp vị đại sư từng làm lễ trừ tà cho Trần Dật Thanh. Bà đang xem phong thủy cho căn nhà mới của một khách hàng.
Từ xa nhìn thấy tôi, bà lập tức gọi lại. Bà đặc biệt kéo tôi vào một góc khuất, trên mặt đầy vẻ khó hiểu.
"Có một chuyện trên người cô...từ trước đến nay tôi vẫn không nghĩ thông."
"Theo lẽ thường...Bé linh quấn huyết thân sẽ không chỉ quấn lấy một người. Càng không thể chỉ hành hạ cậu trai nhà họ Trần đến mức ấy."
"Còn cô...không những bình an vô sự mà vận số còn ngày càng tốt."
"Còn cậu trai nhà họ Trần thì..."
Bà nhìn tôi chăm chú mấy lượt, dường như muốn tìm ra điều gì. Nhưng bên kia đã có người đến giục bà tiếp tục xem phong thủy, bà chỉ đành gật đầu với tôi.
"Dù sao..."
"Không xảy ra chuyện xấu cũng là điều tốt."
"Cô cứ sống cho tốt nhé."
"Tôi đi đây."
Sau khi vị đại sư rời đi.
Tôi lên nhà, xác nhận việc lắp đặt nội thất xong xuôi.
Đến lúc trở về, tôi lấy chiếc bùa hộ thân mà Cố Vân Trạch tặng ra.
Suốt một năm qua, nó chưa từng rời khỏi người tôi.
Anh luôn dặn tuyệt đối không được tháo xuống, càng không được mở ra. Nói rằng mở ra thì bùa sẽ mất linh.
Nửa năm trước.
Bạn trai của Chu Di cũng đã chuyển đến đây.
Ngày tôi dọn đi, cô ấy cố ý ngồi nói chuyện với tôi rất lâu. Cô nói...
Hôm tôi sảy thai. Lúc đến bệnh viện, cô tình cờ gặp Cố Vân Trạch ở tầng dưới. Khi ấy, anh đã chuẩn bị sẵn một bình canh gà hầm. Thậm chí còn biết rõ đường đến bệnh viện, biết cả tôi nằm ở phòng bệnh nào.
Chu Di còn nói với tôi...
Ngay từ năm nhất đại học.
Sau khi đọc bài viết tôi gửi đến câu lạc bộ Văn học, Cố Vân Trạch đã lặng lẽ tìm hiểu về tôi. Ngay cả chuyện anh và Trần Dật Thanh đánh nhau trên sân bóng rổ dường như cũng vì tôi.
Thế nhưng trước khi tôi chuyển đi, Chu Di chỉ cười rồi nói:
"Hôm cậu xuất viện..."
"Có phải cậu còn lo máu sau khi sảy thai sẽ làm bẩn xe của anh Cố không?"
"Thật ra hôm mình đến bệnh viện..."
"Đã ngửi thấy trong xe anh ấy có mùi máu tanh rồi."
...
Tôi cúi đầu nhìn chiếc túi vải nhỏ trong tay, nó chỉ bé bằng lòng bàn tay.
Bên trong hình như có thứ gì khô quắt, sờ vào giống hệt một miếng thịt khô.
Sau này, mẹ Trần Dật Thanh cũng từng liên lạc với tôi. Bà nói...
Sau khi từ bệnh viện về được vài ngày, Trần Dật Thanh đã bắt đầu có dấu hiệu bất thường.
Vì thà tin là có còn hơn không, bà từng quay lại tìm vị bác sĩ quen kia, muốn xin lại thai nhi để an táng tử tế.
Nhưng bác sĩ nói không tìm thấy nữa.
Chiếc bùa hộ thân của Cố Vân Trạch lại được nói là mang từ Thái Lan về.
Tôi lặng lẽ nhìn chiếc túi vải ấy.
Cuối cùng vẫn không mở ra nhưng tôi cũng không muốn tiếp tục đeo nữa, định tìm một chiếc hộp cất nó vào thư phòng.
Khi kéo ngăn thấp nhất của tủ sách Cố Vân Trạch, tôi nhớ dưới đó vốn để vài hộp trà.
Thế nhưng vừa mở ra dưới cùng lại đè một quyển sách.
Tôi chỉ vô tình liếc thấy hai chữ..."Cổ Mạn Đồng".
Trong lòng chợt giật thót, tôi không dám nhìn thêm, vội vàng đóng tủ lại.
Sau đó tìm một chiếc hộp đựng trang sức màu nhã nhặn, cất chiếc bùa hộ thân vào trong.
Rồi cầm điện thoại gọi cho Cố Vân Trạch, hỏi anh bao giờ về.
Để tôi còn hầm món gà hầm bụng heo mà anh thích nhất.
(Hoàn)

Hết chương
Chương trước
Chương sau
Mục lục