Chương 5: Người Đến Đón Tôi
Nghe Trần Dật Thanh nói vậy, tôi biết vừa rồi anh ta cũng đã nghe thấy tiếng trẻ con khóc.
Nhưng Chu Di lại nhìn hai chúng tôi với vẻ khó hiểu, lo lắng nói:
"Hai cậu căng thẳng quá rồi đấy. Làm gì có tiếng trẻ con khóc chứ? Bây giờ sinh con đều được bảo hiểm chi trả, ai còn đến bệnh viện tư sinh nữa? Người ta đều chọn bệnh viện tốt nhất, chỉ mong con vừa chào đời đã được hưởng mọi thứ tốt nhất. Chỉ có phá thai thì mới..."
Nói đến đây, cô ấy ngượng ngùng nhìn tôi cười ái ngại.
Tôi và Trần Dật Thanh đưa mắt nhìn nhau. Cả hai đều nhìn thấy nỗi sợ trong mắt đối phương.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố đè nén cảm giác bất an trong lòng, đang định nghiêm túc nói với Trần Dật Thanh về chuyện làm lễ siêu độ cho đứa bé.
Đúng lúc ấy, mẹ anh ta vừa cúp điện thoại, từ phía xa gọi với sang:
"Tần Cầm à, dì đã đặt giúp cháu một khách sạn rồi. Cháu qua đó ở vài hôm đi."
Tôi sững người.
"Tại sao cháu phải ở khách sạn?"
"Ôi dào, đang ở cữ mà. Người vẫn còn chưa sạch sẽ, ở khách sạn thì tốt hơn."
Mẹ Trần phẩy tay, vẫn là vẻ mặt như muốn nói "cô không hiểu đâu."
Trong chớp mắt, tôi hiểu ra.
Bà ta đang kiêng kỵ tôi. Nhưng vừa nãy chẳng phải chính họ còn nói tôi mê tín sao?
Tôi nghẹn cổ, lạnh lùng hỏi:
"Căn hộ tôi và Trần Dật Thanh đang ở là hai đứa cùng thuê. Đến đó cháu cũng không được ở sao?"
"Ôi, chỗ đó gần công ty Dật Thanh, nó còn phải ở. Nó cũng đâu biết chăm sóc cháu, cháu ở đó càng bất tiện. Hơn nữa..."
Ánh mắt bà ta lướt xuống phần eo của tôi, khóe môi cong lên đầy ẩn ý.
"Khí huyết nặng lắm, đừng làm đàn ông bị xung. Sẽ gặp xui xẻo."
Tôi vốn nghĩ mình sẽ đau lòng.
Thế nhưng...có lẽ suốt hơn hai tháng qua, tôi đã bị tổn thương quá nhiều.
Đến mức bây giờ...tôi chẳng còn thấy đau nữa.
Căn hộ đó là tôi và Trần Dật Thanh cùng thuê. Khi ấy cả hai còn chưa tốt nghiệp, tiền thuê nhà phải đặt cọc một tháng, trả trước ba tháng.
Trần Dật Thanh nói anh ta không có nhiều tiền như vậy, lại ngại xin gia đình. Là tôi dùng toàn bộ tiền nhuận bút tích cóp suốt nửa năm để đóng.
Sau này, Trần Dật Thanh có lương rồi nhưng anh ta lại nói phải mua vài bộ quần áo tử tế để đi làm, rồi bảo trong studio vẽ ai cũng đeo đồng hồ đẹp. Thế là mua đồng hồ mới, đổi điện thoại mới, mua dụng cụ vẽ...
Suốt hơn nửa năm đi làm, anh ta chưa từng đóng một đồng tiền nhà.
Tiền thuê nhà, tiền điện, tiền nước...đều là tôi trả.
Ngay cả tiền đi chợ mua thức ăn mỗi ngày...cũng là của tôi.
Vậy mà bây giờ...họ lại chê trên người tôi có "huyết khí", sợ làm Trần Dật Thanh gặp vận rủi, nên bắt tôi ra khách sạn ở?
Lúc nãy tôi chỉ đề nghị đốt ít vàng mã, làm lễ siêu độ cho đứa bé. Họ liền bảo tôi mê tín.
Còn bây giờ...việc họ làm chẳng phải cũng là mê tín hay sao?
Tôi cười lạnh một tiếng, quay đầu nhìn Trần Dật Thanh.
Không ngờ...anh ta còn gật gù tỏ vẻ đồng tình.
Lửa giận trong lòng lập tức bốc lên, tôi lấy điện thoại ra, gọi thẳng cho chủ nhà.
"Tôi không thuê căn hộ đó nữa. Tiền đặt cọc và tiền thuê còn lại tôi cũng không lấy. Hôm nay hoặc ngày mai tôi sẽ dọn đi. Phiền anh qua nhận lại nhà."
"Ê!"
Mẹ Trần Dật Thanh nghe tôi gọi điện liền mấy lần lao tới định giật điện thoại.
May mà Chu Di kịp ngăn lại.
Bà ta chỉ thẳng vào mặt tôi, lớn tiếng mắng:
"Tần Cầm! Tôi biết ngay cô chẳng phải hạng người tốt đẹp gì! Cho cô ở khách sạn thì ấm ức lắm hả? Căn hộ đó vẫn còn hơn một tháng tiền thuê với cả tiền đặt cọc đấy! Cô thà để người khác hưởng chứ nhất quyết không để Dật Thanh được lợi phải không? Tự dưng trả nhà làm gì? Có trả thì cũng phải đợi hết hạn chứ!"
Tôi liếc nhìn Trần Dật Thanh.
Mỗi lần như thế này...anh ta đều im lặng, chờ mẹ mình mắng tôi cho hả giận rồi mới lên tiếng.
Ngay cả Chu Di cũng không chịu nổi nữa. Cô ấy đá nhẹ anh ta một cái.
Trần Dật Thanh chỉ khẽ nhúc nhích, quay sang nhìn tôi.
"Tần Cầm, đừng làm mình làm mẩy nữa. Khách sạn sạch sẽ, vệ sinh, tốt cho sức khỏe của em bây giờ. Em gọi lại cho chủ nhà đi, đừng trả nữa. Anh thuê tiếp, được chưa?"
"Đúng thế!"
Mẹ anh ta lập tức hùa theo.
"May mà nhà tôi chưa cưới cô về! Người đầy huyết khí như cô, đàn ông nào nhìn thấy mà chẳng phải tránh xa?"
Người ta vẫn nói...hoạn nạn mới biết lòng người.
Chỉ vì mang thai một đứa con...tôi đã nhìn thấu tất cả.
Tôi không muốn tiếp tục đôi co với mẹ con họ nữa, liền gọi Chu Di cầm hành lý đã thu dọn xong rồi chuẩn bị rời đi.
"A, nói có vài câu mà đã không vui rồi à?"
Mẹ Trần Dật Thanh vẫn không chịu buông tha.
"Chẳng lẽ mẹ cô chưa dạy sao? Phụ nữ ở cữ sau sảy thai, người đầy huyết khí thì phải tránh tiếp xúc với người khác, nhất là đàn ông!"
Bà ta cười khẩy.
"Loại phụ nữ phá thai như cô ấy à, đến tài xế taxi biết cũng chẳng thèm chở đâu, cô có biết không?"
Nhưng bà ta còn chưa dứt lời...
Một giọng nói trầm ấm đã vang lên từ cửa phòng bệnh.
"Tần Cầm, em thu dọn xong chưa? Anh đến đón em."
Tôi ngẩng đầu lên.
Là Cố Vân Trạch.
Nhớ lại những lời cay nghiệt mẹ Trần Dật Thanh vừa nói, tôi bỗng thấy vô cùng khó xử. Nhưng tôi cũng chẳng muốn tiếp tục dây dưa với hai mẹ con họ nữa.
Tôi cầm lấy hành lý, định bước đi.
Đúng lúc ấy...
Trần Dật Thanh bất ngờ chộp lấy cổ tay tôi. Ánh mắt anh ta dán chặt lên người Cố Vân Trạch, vẻ mặt căng thẳng như đang đối diện với một kẻ địch đáng gờm.
"Sao anh lại ở đây?"Nghe Trần Dật Thanh nói vậy, tôi biết vừa rồi anh ta cũng đã nghe thấy tiếng trẻ con khóc.
Nhưng Chu Di lại nhìn hai chúng tôi với vẻ khó hiểu, lo lắng nói:
"Hai cậu căng thẳng quá rồi đấy. Làm gì có tiếng trẻ con khóc chứ? Bây giờ sinh con đều được bảo hiểm chi trả, ai còn đến bệnh viện tư sinh nữa? Người ta đều chọn bệnh viện tốt nhất, chỉ mong con vừa chào đời đã được hưởng mọi thứ tốt nhất. Chỉ có phá thai thì mới..."
Nói đến đây, cô ấy ngượng ngùng nhìn tôi cười ái ngại.
Tôi và Trần Dật Thanh đưa mắt nhìn nhau. Cả hai đều nhìn thấy nỗi sợ trong mắt đối phương.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố đè nén cảm giác bất an trong lòng, đang định nghiêm túc nói với Trần Dật Thanh về chuyện làm lễ siêu độ cho đứa bé.
Đúng lúc ấy, mẹ anh ta vừa cúp điện thoại, từ phía xa gọi với sang:
"Tần Cầm à, dì đã đặt giúp cháu một khách sạn rồi. Cháu qua đó ở vài hôm đi."
Tôi sững người.
"Tại sao cháu phải ở khách sạn?"
"Ôi dào, đang ở cữ mà. Người vẫn còn chưa sạch sẽ, ở khách sạn thì tốt hơn."
Mẹ Trần phẩy tay, vẫn là vẻ mặt như muốn nói "cô không hiểu đâu."
Trong chớp mắt, tôi hiểu ra.
Bà ta đang kiêng kỵ tôi. Nhưng vừa nãy chẳng phải chính họ còn nói tôi mê tín sao?
Tôi nghẹn cổ, lạnh lùng hỏi:
"Căn hộ tôi và Trần Dật Thanh đang ở là hai đứa cùng thuê. Đến đó cháu cũng không được ở sao?"
"Ôi, chỗ đó gần công ty Dật Thanh, nó còn phải ở. Nó cũng đâu biết chăm sóc cháu, cháu ở đó càng bất tiện. Hơn nữa..."
Ánh mắt bà ta lướt xuống phần eo của tôi, khóe môi cong lên đầy ẩn ý.
"Khí huyết nặng lắm, đừng làm đàn ông bị xung. Sẽ gặp xui xẻo."
Tôi vốn nghĩ mình sẽ đau lòng.
Thế nhưng...có lẽ suốt hơn hai tháng qua, tôi đã bị tổn thương quá nhiều.
Đến mức bây giờ...tôi chẳng còn thấy đau nữa.
Căn hộ đó là tôi và Trần Dật Thanh cùng thuê. Khi ấy cả hai còn chưa tốt nghiệp, tiền thuê nhà phải đặt cọc một tháng, trả trước ba tháng.
Trần Dật Thanh nói anh ta không có nhiều tiền như vậy, lại ngại xin gia đình. Là tôi dùng toàn bộ tiền nhuận bút tích cóp suốt nửa năm để đóng.
Sau này, Trần Dật Thanh có lương rồi nhưng anh ta lại nói phải mua vài bộ quần áo tử tế để đi làm, rồi bảo trong studio vẽ ai cũng đeo đồng hồ đẹp. Thế là mua đồng hồ mới, đổi điện thoại mới, mua dụng cụ vẽ...
Suốt hơn nửa năm đi làm, anh ta chưa từng đóng một đồng tiền nhà.
Tiền thuê nhà, tiền điện, tiền nước...đều là tôi trả.
Ngay cả tiền đi chợ mua thức ăn mỗi ngày...cũng là của tôi.
Vậy mà bây giờ...họ lại chê trên người tôi có "huyết khí", sợ làm Trần Dật Thanh gặp vận rủi, nên bắt tôi ra khách sạn ở?
Lúc nãy tôi chỉ đề nghị đốt ít vàng mã, làm lễ siêu độ cho đứa bé. Họ liền bảo tôi mê tín.
Còn bây giờ...việc họ làm chẳng phải cũng là mê tín hay sao?
Tôi cười lạnh một tiếng, quay đầu nhìn Trần Dật Thanh.
Không ngờ...anh ta còn gật gù tỏ vẻ đồng tình.
Lửa giận trong lòng lập tức bốc lên, tôi lấy điện thoại ra, gọi thẳng cho chủ nhà.
"Tôi không thuê căn hộ đó nữa. Tiền đặt cọc và tiền thuê còn lại tôi cũng không lấy. Hôm nay hoặc ngày mai tôi sẽ dọn đi. Phiền anh qua nhận lại nhà."
"Ê!"
Mẹ Trần Dật Thanh nghe tôi gọi điện liền mấy lần lao tới định giật điện thoại.
May mà Chu Di kịp ngăn lại.
Bà ta chỉ thẳng vào mặt tôi, lớn tiếng mắng:
"Tần Cầm! Tôi biết ngay cô chẳng phải hạng người tốt đẹp gì! Cho cô ở khách sạn thì ấm ức lắm hả? Căn hộ đó vẫn còn hơn một tháng tiền thuê với cả tiền đặt cọc đấy! Cô thà để người khác hưởng chứ nhất quyết không để Dật Thanh được lợi phải không? Tự dưng trả nhà làm gì? Có trả thì cũng phải đợi hết hạn chứ!"
Tôi liếc nhìn Trần Dật Thanh.
Mỗi lần như thế này...anh ta đều im lặng, chờ mẹ mình mắng tôi cho hả giận rồi mới lên tiếng.
Ngay cả Chu Di cũng không chịu nổi nữa. Cô ấy đá nhẹ anh ta một cái.
Trần Dật Thanh chỉ khẽ nhúc nhích, quay sang nhìn tôi.
"Tần Cầm, đừng làm mình làm mẩy nữa. Khách sạn sạch sẽ, vệ sinh, tốt cho sức khỏe của em bây giờ. Em gọi lại cho chủ nhà đi, đừng trả nữa. Anh thuê tiếp, được chưa?"
"Đúng thế!"
Mẹ anh ta lập tức hùa theo.
"May mà nhà tôi chưa cưới cô về! Người đầy huyết khí như cô, đàn ông nào nhìn thấy mà chẳng phải tránh xa?"
Người ta vẫn nói...hoạn nạn mới biết lòng người.
Chỉ vì mang thai một đứa con...tôi đã nhìn thấu tất cả.
Tôi không muốn tiếp tục đôi co với mẹ con họ nữa, liền gọi Chu Di cầm hành lý đã thu dọn xong rồi chuẩn bị rời đi.
"A, nói có vài câu mà đã không vui rồi à?"
Mẹ Trần Dật Thanh vẫn không chịu buông tha.
"Chẳng lẽ mẹ cô chưa dạy sao? Phụ nữ ở cữ sau sảy thai, người đầy huyết khí thì phải tránh tiếp xúc với người khác, nhất là đàn ông!"
Bà ta cười khẩy.
"Loại phụ nữ phá thai như cô ấy à, đến tài xế taxi biết cũng chẳng thèm chở đâu, cô có biết không?"
Nhưng bà ta còn chưa dứt lời...
Một giọng nói trầm ấm đã vang lên từ cửa phòng bệnh.
"Tần Cầm, em thu dọn xong chưa? Anh đến đón em."
Tôi ngẩng đầu lên.
Là Cố Vân Trạch.
Nhớ lại những lời cay nghiệt mẹ Trần Dật Thanh vừa nói, tôi bỗng thấy vô cùng khó xử. Nhưng tôi cũng chẳng muốn tiếp tục dây dưa với hai mẹ con họ nữa.
Tôi cầm lấy hành lý, định bước đi.
Đúng lúc ấy...
Trần Dật Thanh bất ngờ chộp lấy cổ tay tôi. Ánh mắt anh ta dán chặt lên người Cố Vân Trạch, vẻ mặt căng thẳng như đang đối diện với một kẻ địch đáng gờm.
"Sao anh lại ở đây?"