Anh Linh Ám Huyết Thân/ Chương 6: Lời Cầu Xin Muộn Màng
Mục lục
16.5px
Anh Linh Ám Huyết Thân

Chương 6: Lời Cầu Xin Muộn Màng

Cố Vân Trạch và Trần Dật Thanh vốn quen biết nhau.
Hồi còn học đại học, mỗi lần tôi sinh hoạt ở câu lạc bộ Văn học, Trần Dật Thanh thường đến đón tôi.
Về sau, trong một trận bóng rổ, anh ta và Cố Vân Trạch xảy ra mâu thuẫn, còn đánh nhau một trận, cuối cùng cả hai đều bị thương.
Sau chuyện đó, Trần Dật Thanh kiên quyết bắt tôi rời khỏi câu lạc bộ Văn học.
Khi ấy, tôi vừa nhận được khoản nhuận bút đầu tiên nên không nghe theo anh ta.
Thế là từ đó, mỗi lần tôi đến câu lạc bộ, Trần Dật Thanh đều đi theo.
Lúc chúng tôi đọc sách hoặc thảo luận về tác phẩm, anh ta chỉ ngồi một bên vẽ tranh.
Bây giờ gặp lại Cố Vân Trạch ở đây...
Có lẽ người khó xử hơn cả tôi chính là Trần Dật Thanh.
"Đúng là không thể sống thiếu đàn ông."
Mẹ Trần Dật Thanh cười khẩy đầy mỉa mai. Thế nhưng Trần Dật Thanh chỉ siết chặt cổ tay tôi, vội vàng nói:
"Tần Cầm, không ở khách sạn nữa. Anh đưa em về nhà."
Tôi thật sự không muốn tiếp tục dây dưa, bèn hất tay anh ta ra.
"Đủ rồi. Chúng ta chia tay trong yên bình đi. Chủ nhà sắp đến nhận lại căn hộ rồi, anh tự thu dọn đồ của mình đi."
"Tần Cầm!"
Trần Dật Thanh cuống quýt gọi tôi. Nhưng tôi chỉ lách qua người Cố Vân Trạch, kéo Chu Di bước thẳng ra ngoài.
"Tránh ra!"
Trần Dật Thanh đưa tay định đẩy Cố Vân Trạch để đuổi theo tôi. Thế nhưng vừa giơ tay...
Bốp!
Cố Vân Trạch tung một cú đấm thẳng vào mặt anh ta, giọng nói lạnh như băng:
"Cú đấm này là thay đứa bé của Tần Cầm."
"Anh không xứng đáng làm cha của đứa trẻ đó."
Nghe câu nói ấy...
Bước chân tôi khựng lại, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi.
...
Xuống đến tầng dưới, nhìn chiếc xe mới của Cố Vân Trạch, vốn dĩ tôi không định ngồi lên.
Dù sao tôi cũng vừa sảy thai, trên người vẫn còn máu, ngồi xe của người khác thật không hay.
Không ngờ Cố Vân Trạch lại trực tiếp đẩy cả tôi lẫn Chu Di lên xe.
"Quen nhau bao nhiêu năm rồi còn kiêng kỵ chuyện này làm gì?"
"Nói đi, bây giờ muốn đến đâu?"
Tôi đã trả căn hộ, vốn định tìm khách sạn ở tạm nhưng Chu Di nhất quyết kéo tôi về nhà cô ấy. Cô ấy thuê một căn hộ hai phòng ngủ, vừa hay còn trống một phòng.
"Dù là ở ghép thì cậu cũng phải trả tiền thuê nhé."
Chu Di ôm lấy cánh tay tôi, cười khanh khách.
"Nhưng ngoài tiền thuê, cậu còn phải nấu cơm cho mình. Tay nghề nấu ăn của cậu ngon quá! Nếu ngày đó cậu không dọn ra sống cùng Trần Dật Thanh từ khi chưa tốt nghiệp thì chỉ vì mấy bữa cơm này thôi, mình cũng nhất quyết lôi cậu về ở cùng."
Nghe cô ấy nói, lòng tôi không khỏi chua xót.
Nhưng trong tình trạng hiện tại...
Ở khách sạn quả thực không thích hợp.
Tuy nhiên, tôi không đến nhà Chu Di ngay. Nhân lúc Trần Dật Thanh còn đang bị mẹ anh ta giữ lại, tôi quay về căn hộ thuê chung. Tôi mang đi toàn bộ những thứ thuộc về mình.
Từ đồ nội thất, đồ điện gia dụng...
Đến rèm cửa, đồ trang trí...
Nhỏ như thùng rác, móc treo quần áo, hộp đựng giấy...
Chỉ cần là thứ tôi bỏ tiền mua, ôi không để lại bất cứ món nào.
Cố Vân Trạch còn giúp tôi gọi một chiếc xe tải.
Một mình anh chạy lên chạy xuống hơn chục lượt để khuân đồ.
Đến khi chuyển hết mọi thứ đi...
Tôi mới nhận ra căn hộ từng rất ấm áp ấy bỗng trở nên trống trải đến lạ.
Có lẽ vì quá mệt. Suốt cả quá trình, bên tai tôi vẫn luôn vang vọng tiếng trẻ sơ sinh khóc.
...
Khi chuyển hết đồ đến nhà Chu Di thì trời cũng đã khuya. Tôi gọi đồ ăn ngoài để cảm ơn hai người họ.
Thế nhưng lúc Cố Vân Trạch xuống lấy đồ ăn...
Anh lại xách về một túi lớn đầy nhang, nến và vàng mã. Anh đưa cho tôi rồi khẽ nói:
"Coi như gửi gắm chút tấm lòng..."
"Và cũng là bù đắp đôi phần cho đứa bé."
Ngay khoảnh khắc tôi nhận lấy túi vàng mã...tiếng khóc của đứa trẻ bên tai bỗng trở nên rõ ràng hơn.
Đêm hôm ấy...Cố Vân Trạch lái xe đưa tôi và Chu Di ra bờ một con sông ở ngoại ô. Anh lặng lẽ ở bên cạnh, cùng tôi đốt hết cả túi vàng mã ấy.
...
Những ngày sau đó...
Tôi xin nghỉ phép ở công ty. Ngày nào cũng chép kinh cầu siêu cho con, mỗi bữa cơm đều bày thêm một bộ bát đũa dành cho đứa bé.
Thế nhưng...
Dù đã làm tất cả những điều ấy. Đêm nào tôi cũng vẫn nghe thấy tiếng trẻ sơ sinh khóc.
Đôi khi ra ngoài.
Ở những góc tối...tôi luôn thấy một bóng dáng mơ hồ vụt lướt qua.
Trần Dật Thanh liên tục gọi điện cho tôi.
Tôi thẳng tay chặn toàn bộ.
Anh ta còn nhiều lần đến tận cổng công ty chờ tôi, nhưng tình trạng của anh ta dường như càng lúc càng tệ.
Chỉ mới hơn mười ngày, anh ta đã tiều tụy đến mức không còn hình dạng. Gầy trơ xương, râu ria lởm chởm.
Người đi đường ngang qua đều bịt mũi nhìn anh ta, như thể trên người anh ta đang bốc ra mùi hôi thối.
Tôi chỉ đứng từ xa nhìn một cái, rồi lập tức tránh đi.
Nhưng Trần Dật Thanh vẫn không chịu từ bỏ, thậm chí còn đến công ty tôi gây náo loạn. Tôi chỉ có thể trốn vào phòng trà nước.
Đến khi bảo vệ kéo anh ta ra ngoài...anh ta vẫn gào lên tuyệt vọng:
"Tần Cầm!"
"Xin em bảo đứa bé tha cho anh đi!"
"Anh biết sai rồi!"
"Tần Cầm... xin em bảo con đừng bám lấy anh nữa!"
Đợi đến khi tôi bước ra khỏi phòng trà nước.
Một đồng nghiệp tiến lại gần rồi nhỏ giọng hỏi:
"Bạn trai cũ của cậu bị thương mà không chữa à?"
"Cậu bảo anh ta đến bệnh viện sớm đi."
"Mùi trên người anh ta..."
"Hình như thịt đã bắt đầu thối rữa rồi."
Cố Vân Trạch và Trần Dật Thanh vốn quen biết nhau.
Hồi còn học đại học, mỗi lần tôi sinh hoạt ở câu lạc bộ Văn học, Trần Dật Thanh thường đến đón tôi.
Về sau, trong một trận bóng rổ, anh ta và Cố Vân Trạch xảy ra mâu thuẫn, còn đánh nhau một trận, cuối cùng cả hai đều bị thương.
Sau chuyện đó, Trần Dật Thanh kiên quyết bắt tôi rời khỏi câu lạc bộ Văn học.
Khi ấy, tôi vừa nhận được khoản nhuận bút đầu tiên nên không nghe theo anh ta.
Thế là từ đó, mỗi lần tôi đến câu lạc bộ, Trần Dật Thanh đều đi theo.
Lúc chúng tôi đọc sách hoặc thảo luận về tác phẩm, anh ta chỉ ngồi một bên vẽ tranh.
Bây giờ gặp lại Cố Vân Trạch ở đây...
Có lẽ người khó xử hơn cả tôi chính là Trần Dật Thanh.
"Đúng là không thể sống thiếu đàn ông."
Mẹ Trần Dật Thanh cười khẩy đầy mỉa mai. Thế nhưng Trần Dật Thanh chỉ siết chặt cổ tay tôi, vội vàng nói:
"Tần Cầm, không ở khách sạn nữa. Anh đưa em về nhà."
Tôi thật sự không muốn tiếp tục dây dưa, bèn hất tay anh ta ra.
"Đủ rồi. Chúng ta chia tay trong yên bình đi. Chủ nhà sắp đến nhận lại căn hộ rồi, anh tự thu dọn đồ của mình đi."
"Tần Cầm!"
Trần Dật Thanh cuống quýt gọi tôi. Nhưng tôi chỉ lách qua người Cố Vân Trạch, kéo Chu Di bước thẳng ra ngoài.
"Tránh ra!"
Trần Dật Thanh đưa tay định đẩy Cố Vân Trạch để đuổi theo tôi. Thế nhưng vừa giơ tay...
Bốp!
Cố Vân Trạch tung một cú đấm thẳng vào mặt anh ta, giọng nói lạnh như băng:
"Cú đấm này là thay đứa bé của Tần Cầm."
"Anh không xứng đáng làm cha của đứa trẻ đó."
Nghe câu nói ấy...
Bước chân tôi khựng lại, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi.
...
Xuống đến tầng dưới, nhìn chiếc xe mới của Cố Vân Trạch, vốn dĩ tôi không định ngồi lên.
Dù sao tôi cũng vừa sảy thai, trên người vẫn còn máu, ngồi xe của người khác thật không hay.
Không ngờ Cố Vân Trạch lại trực tiếp đẩy cả tôi lẫn Chu Di lên xe.
"Quen nhau bao nhiêu năm rồi còn kiêng kỵ chuyện này làm gì?"
"Nói đi, bây giờ muốn đến đâu?"
Tôi đã trả căn hộ, vốn định tìm khách sạn ở tạm nhưng Chu Di nhất quyết kéo tôi về nhà cô ấy. Cô ấy thuê một căn hộ hai phòng ngủ, vừa hay còn trống một phòng.
"Dù là ở ghép thì cậu cũng phải trả tiền thuê nhé."
Chu Di ôm lấy cánh tay tôi, cười khanh khách.
"Nhưng ngoài tiền thuê, cậu còn phải nấu cơm cho mình. Tay nghề nấu ăn của cậu ngon quá! Nếu ngày đó cậu không dọn ra sống cùng Trần Dật Thanh từ khi chưa tốt nghiệp thì chỉ vì mấy bữa cơm này thôi, mình cũng nhất quyết lôi cậu về ở cùng."
Nghe cô ấy nói, lòng tôi không khỏi chua xót.
Nhưng trong tình trạng hiện tại...
Ở khách sạn quả thực không thích hợp.
Tuy nhiên, tôi không đến nhà Chu Di ngay. Nhân lúc Trần Dật Thanh còn đang bị mẹ anh ta giữ lại, tôi quay về căn hộ thuê chung. Tôi mang đi toàn bộ những thứ thuộc về mình.
Từ đồ nội thất, đồ điện gia dụng...
Đến rèm cửa, đồ trang trí...
Nhỏ như thùng rác, móc treo quần áo, hộp đựng giấy...
Chỉ cần là thứ tôi bỏ tiền mua, ôi không để lại bất cứ món nào.
Cố Vân Trạch còn giúp tôi gọi một chiếc xe tải.
Một mình anh chạy lên chạy xuống hơn chục lượt để khuân đồ.
Đến khi chuyển hết mọi thứ đi...
Tôi mới nhận ra căn hộ từng rất ấm áp ấy bỗng trở nên trống trải đến lạ.
Có lẽ vì quá mệt. Suốt cả quá trình, bên tai tôi vẫn luôn vang vọng tiếng trẻ sơ sinh khóc.
...
Khi chuyển hết đồ đến nhà Chu Di thì trời cũng đã khuya. Tôi gọi đồ ăn ngoài để cảm ơn hai người họ.
Thế nhưng lúc Cố Vân Trạch xuống lấy đồ ăn...
Anh lại xách về một túi lớn đầy nhang, nến và vàng mã. Anh đưa cho tôi rồi khẽ nói:
"Coi như gửi gắm chút tấm lòng..."
"Và cũng là bù đắp đôi phần cho đứa bé."
Ngay khoảnh khắc tôi nhận lấy túi vàng mã...tiếng khóc của đứa trẻ bên tai bỗng trở nên rõ ràng hơn.
Đêm hôm ấy...Cố Vân Trạch lái xe đưa tôi và Chu Di ra bờ một con sông ở ngoại ô. Anh lặng lẽ ở bên cạnh, cùng tôi đốt hết cả túi vàng mã ấy.
...
Những ngày sau đó...
Tôi xin nghỉ phép ở công ty. Ngày nào cũng chép kinh cầu siêu cho con, mỗi bữa cơm đều bày thêm một bộ bát đũa dành cho đứa bé.
Thế nhưng...
Dù đã làm tất cả những điều ấy. Đêm nào tôi cũng vẫn nghe thấy tiếng trẻ sơ sinh khóc.
Đôi khi ra ngoài.
Ở những góc tối...tôi luôn thấy một bóng dáng mơ hồ vụt lướt qua.
Trần Dật Thanh liên tục gọi điện cho tôi.
Tôi thẳng tay chặn toàn bộ.
Anh ta còn nhiều lần đến tận cổng công ty chờ tôi, nhưng tình trạng của anh ta dường như càng lúc càng tệ.
Chỉ mới hơn mười ngày, anh ta đã tiều tụy đến mức không còn hình dạng. Gầy trơ xương, râu ria lởm chởm.
Người đi đường ngang qua đều bịt mũi nhìn anh ta, như thể trên người anh ta đang bốc ra mùi hôi thối.
Tôi chỉ đứng từ xa nhìn một cái, rồi lập tức tránh đi.
Nhưng Trần Dật Thanh vẫn không chịu từ bỏ, thậm chí còn đến công ty tôi gây náo loạn. Tôi chỉ có thể trốn vào phòng trà nước.
Đến khi bảo vệ kéo anh ta ra ngoài...anh ta vẫn gào lên tuyệt vọng:
"Tần Cầm!"
"Xin em bảo đứa bé tha cho anh đi!"
"Anh biết sai rồi!"
"Tần Cầm... xin em bảo con đừng bám lấy anh nữa!"
Đợi đến khi tôi bước ra khỏi phòng trà nước.
Một đồng nghiệp tiến lại gần rồi nhỏ giọng hỏi:
"Bạn trai cũ của cậu bị thương mà không chữa à?"
"Cậu bảo anh ta đến bệnh viện sớm đi."
"Mùi trên người anh ta..."
"Hình như thịt đã bắt đầu thối rữa rồi."

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục