Chương 7: Lời Cầu Cứu Sau Ba Tháng
Nghe đồng nghiệp nói vậy, tôi bất giác nhớ đến mùi hôi thối trên người Trần Dật Thanh trong bệnh viện hôm ấy. Nhưng tôi thật sự không muốn bản thân còn bất kỳ liên hệ nào với anh ta nữa.
Vì thế, tôi chỉ cười nhạt, không để trong lòng.
Mãi đến nửa tháng sau...
Tôi nhận ra trong những giấc mơ, tiếng trẻ sơ sinh khóc ngày một rõ hơn.
Đôi khi ngồi trước máy tính quá lâu, tôi còn mơ hồ nhìn thấy một bàn tay bé xíu của trẻ con bám lên màn hình rồi vụt biến mất.
Dù những hiện tượng ấy không ảnh hưởng đến cơ thể...
Nhưng cứ hết lần này đến lần khác bị dọa giật mình như vậy, tinh thần tôi hoàn toàn kiệt quệ.
Thêm vào đó, vì Trần Dật Thanh đến công ty gây rối, tôi không vượt qua được kỳ thực tập.
Tôi bị loại. Công việc cũng mất.
Điều khiến tôi lo lắng hơn là trạng thái của chính mình.
Trước đây, mỗi lần viết bản thảo, tôi có thể ngồi một mạch hoàn thành cả một chương.
Giờ đây...ngồi trước máy tính nửa ngày, đầu óc vẫn trống rỗng, chẳng viết nổi một chữ.
Sau khi chuyển đến ở cùng Chu Di, tôi mới biết...
Hóa ra cô ấy đã âm thầm quen một người bạn trai ở xa, chỉ là chưa từng nói với tôi.
Còn Cố Vân Trạch...vẫn thỉnh thoảng lấy cớ bàn chuyện công việc để đến tìm Chu Di.
Lần nào anh cũng xách theo rất nhiều hoa quả và thức ăn. Nhưng tất cả đều là những món giúp bổ khí huyết, bồi bổ cơ thể.
Tôi đã lờ mờ hiểu...người anh thật sự muốn chăm sóc là ai.
Không ít lần tôi bóng gió rồi nói thẳng với anh. Rằng tôi bị tổn thương quá sâu trong mối tình vừa rồi. Hiện tại hoàn toàn không có ý định yêu thêm ai nữa.
Thế nhưng... Cố Vân Trạch luôn giả vờ như không hiểu. Anh chỉ cười, nói mình đến tìm Chu Di bàn công việc nhưng mỗi lần đến, anh vẫn mang theo đủ thứ.
Biết tôi bí ý tưởng khi viết truyện, anh thường tìm tài liệu đưa cho tôi đọc để thư giãn.
Đến cuối tuần lại lái xe đưa tôi và Chu Di ra ngoại ô hít thở không khí.
Biết tôi thường xuyên nghe thấy tiếng trẻ sơ sinh khóc...
Anh còn tặng tôi một lá bùa hộ thân. Anh bảo mình nhờ người quen mang từ Thái Lan về rất tốt cho việc trấn an tinh thần. Dặn tôi nhất định phải luôn mang theo bên người và tuyệt đối không được mở ra.
Đến ngày tròn một tháng của đứa bé...
Cố Vân Trạch lại đưa tôi ra bờ sông lần trước, cùng đốt thêm một lần vàng mã.
Điều kỳ lạ là...
Từ khi đeo lá bùa anh tặng...
Tôi thật sự không còn nghe thấy tiếng trẻ sơ sinh khóc nữa.
Cũng không còn nhìn thấy những bóng đen kỳ quái xuất hiện quanh mình.
...
Có một lần cuối tuần, khi tôi cùng Chu Di và Cố Vân Trạch đi dã ngoại ở ngoại ô, tình cờ gặp một người bạn học cũ.
Người đó nhìn tôi với ánh mắt rất kỳ lạ.
"Tần Cầm, cậu... chia tay Trần Dật Thanh rồi à?"
Lúc ấy, tôi đã hoàn toàn buông bỏ, chỉ bình thản gật đầu.
Người bạn kia vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt vừa tò mò vừa quái lạ, dường như còn định nói gì đó. Nhưng Cố Vân Trạch đã khéo léo chuyển sang chủ đề khác.
Khoảng ba tháng sau...
Tôi đã hoàn toàn bước ra khỏi biến cố ấy. Tôi không tìm công việc mới nữa, ở nhà chuyên tâm viết truyện, còn mở riêng một chuyên mục sáng tác.
Mọi chuyện đều khá thuận lợi.
Tuy vẫn chưa chính thức đáp lại tình cảm của Cố Vân Trạch...
Nhưng cũng giống như lời Chu Di từng nói, cứ thuận theo tự nhiên, nếu có duyên thì sẽ đến.
Một buổi cuối tuần...
Tôi và Chu Di đang ở nhà, vừa mở kinh Phật nghe, vừa làm ngải cứu trị liệu.
Bỗng một số điện thoại lạ gọi đến.
Tôi liên tục cúp máy nhưng đối phương vẫn không ngừng gọi lại.
Cuối cùng, tôi đành nghe máy.
Đầu dây bên kia lập tức vang lên tiếng khóc nức nở của mẹ Trần Dật Thanh.
"Tần Cầm..."
"Cháu đang ở đâu?"
"Cháu cứu Dật Thanh đi!"
"Nó... nó bị tà ma quấn lấy rồi!"
"Đại sư nói... đứa con của cháu vẫn luôn bám theo nó!"
...
Sau khi nhận cuộc gọi ấy, mẹ Trần Dật Thanh cứ khóc mãi. Bà ta liên tục nói Trần Dật Thanh đã bị tà nhập, bị oan hồn quấn lấy, chỉ có tôi mới cứu được anh ta.
Từ sau mấy lần Trần Dật Thanh đến công ty làm loạn, tôi đã chặn tất cả phương thức liên lạc của những người có liên quan đến anh ta.
Nghe mẹ anh ta vừa khóc vừa van xin...
Tôi chỉ bình tĩnh đặt điện thoại sang một bên rồi lạnh nhạt nói:
"Nếu đã mời đại sư rồi...Vậy cứ để đại sư cứu anh ta đi."
Ngày trước...
Lúc tôi đề nghị làm lễ siêu độ cho đứa bé...bọn họ đã nói gì?
Nói xong...tôi lập tức cúp máy, rồi tắt nguồn điện thoại.
Buổi tối, Cố Vân Trạch sang nhà ăn cơm ké.
Chu Di vốn thẳng tính, vừa gặp anh đã kể ngay chuyện mẹ Trần Dật Thanh gọi điện cầu cứu.
Cố Vân Trạch nhìn tôi một lúc rồi chậm rãi nói:
"Nếu em có thời gian..."
"Thì đến gặp Trần Dật Thanh một lần đi."
"Dạo gần đây..."
"Tình trạng của cậu ta quả thật rất tệ."