Anh Linh Ám Huyết Thân/ Chương 8: Bức Tranh Vẽ Bằng Máu
Mục lục
16.5px
Anh Linh Ám Huyết Thân

Chương 8: Bức Tranh Vẽ Bằng Máu

Cố Vân Trạch đưa điện thoại cho tôi, giọng trầm xuống:
"Em xem đi."
Trong điện thoại là vài đoạn video, người trong video là Trần Dật Thanh.
Có vẻ anh ta đang ở trong phòng làm việc. Anh ta cúi đầu, vừa dùng dao rọc giấy gọt thứ gì đó, vừa chăm chú vẽ lên tờ giấy trước mặt.
Trần Dật Thanh học mỹ thuật. Sau này lên đại học chuyển sang chuyên ngành hoạt hình, nền tảng hội họa rất vững. Ngay từ năm cuối đại học, anh ta đã được studio hiện tại ký hợp đồng.
Ngày nhận được thông báo trúng tuyển...anh ta ôm lấy tôi, vui mừng xoay liền ba vòng.
"Tần Cầm, sau này truyện tranh anh vẽ mà bán chạy..."
"Anh sẽ mua cho em căn nhà lớn nhất."
"Căn hộ cao cấp, biệt thự..."
"Còn dành riêng cho con chúng ta một phòng đầy đồ chơi."
...
Thế nhưng sau này...khi tôi mang thai.
Điều anh ta nghĩ đến chỉ là phá bỏ đứa bé.
Sợ nó ảnh hưởng đến việc sáng tác, sợ tôi dùng đứa trẻ để trói buộc anh ta. Ép anh ta phải cưới tôi.
"Tần Cầm?"
Thấy tôi thất thần, Cố Vân Trạch khẽ vỗ vai.
Tôi hoàn hồn, cúi xuống nhìn lại màn hình, lúc này góc quay của video đã được phóng to.
Tôi mới phát hiện...Trần Dật Thanh đâu phải đang gọt bút chì.
Anh ta đang dùng dao rọc giấy...
Từng chút...
Từng chút một...
Lạng đi lớp da trên chính ngón tay mình, máu tươi chảy ròng ròng.
Thế nhưng anh ta lại dùng chính máu ấy bôi lên giấy vẽ.
Vừa bôi...Vừa cười.
Đợi một ngón tay không còn chảy máu nữa...anh ta lại chuyển sang ngón khác.
Dường như...anh ta hoàn toàn không cảm thấy đau, đôi mắt trống rỗng, vô hồn. Thỉnh thoảng trong cổ họng còn phát ra âm thanh giống hệt tiếng trẻ sơ sinh khóc:
"... Oa... oa..."
Trên tờ giấy, những vệt máu dày đặc chồng chất lên nhau. Có nơi còn dính cả những mảng da đã khô và chuyển sang màu đen, nhìn chẳng khác nào từng cục máu đông.
Ở chính giữa bức tranh có một khoảng trắng được quét qua bằng lớp máu rất mỏng.
Dưới ánh đỏ của máu, màu trắng của giấy thấp thoáng hiện ra.
Trông hệt như trong vũng máu đặc quánh ấy có một thai nhi đỏ hỏn, chưa mọc lông, đang cuộn tròn.
Chỉ nhìn đến đó thôi, tôi đã thấy cổ họng cuộn lên từng cơn buồn nôn.
Nhưng trong video, Trần Dật Thanh vẫn cười rất vui vẻ. Thỉnh thoảng còn khàn giọng bắt chước tiếng trẻ sơ sinh:
"Ưm... oa..."
"Ưm... oa..."
Người quay video hẳn đã đứng rất gần anh ta. Thế nhưng, anh ta hoàn toàn không có phản ứng, vẫn mải mê dùng dao rọc giấy cắt da ngón tay mình, lấy máu làm màu vẽ.
Nền tảng mỹ thuật của Trần Dật Thanh rất tốt. Dù là tay trái hay tay phải, anh ta đều tô màu rất thành thạo.
Vì vậy, mười đầu ngón tay đều bị anh ta lạng đến mức máu thịt bầy nhầy.
Khi một ngón không còn máu nữa, anh ta lại chuyển sang ngón khác.
Từng lớp da thịt bị lạng xuống rơi lả tả chẳng khác nào những cuộn gỗ bào từ một cây bút chì đang được chuốt.
Người bên cạnh thử khẽ gọi tên anh ta nhưng anh ta chẳng hề nghe thấy, vẫn chăm chú vẽ.
Đoạn video rất dài.
Càng về sau, những miếng thịt anh ta cắt xuống càng lớn.
Khung cảnh ấy khiến người xem rợn tóc gáy.
Điều kỳ dị hơn cả là...
Trong bức tranh được vẽ hoàn toàn bằng máu ấy, thai nhi được tạo nên từ khoảng trắng kia, dường như theo lớp máu ngày càng dày đặc đã bắt đầu khẽ cử động.
Tôi nghẹn thở.
Cố Vân Trạch tắt video.
"Đồng nghiệp của cậu ta đã báo cảnh sát và gọi xe cấp cứu."
"Nhưng tình trạng của cậu ta quá kỳ lạ, trên tay lại cầm dao."
"Không ai dám lại gần, sợ cậu ta kích động."
Anh dừng một chút rồi nói tiếp:
"Studio của cậu ta nhận vẽ truyện chuyển thể từ dự án công ty anh."
"Ông chủ biết bọn anh là bạn học nên đã gửi cho anh những bức tranh Trần Dật Thanh vẽ suốt ba tháng qua."
Nói rồi, Cố Vân Trạch mở album ảnh trong điện thoại.
Từng bức một hiện ra trước mắt tôi. Đó đều là tranh của Trần Dật Thanh.
Màu sắc chủ đạo đỏ như máu.
Ban đầu chỉ là màu vẽ bình thường. Nhưng càng về sau lớp màu càng lúc càng dày.
Phong cách tranh u ám, quỷ dị, đậm đặc mùi máu tanh.
Chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta có cảm giác mùi máu đang xộc thẳng vào mặt.
"Mười đầu ngón tay của cậu ta đều đã bị lạng hết thịt."
"Cả đời này...E rằng sẽ không thể cầm cọ vẽ nữa."
Giọng Cố Vân Trạch đầy tiếc nuối.
"Khi ở bệnh viện, cậu ta luôn nói mình nghe thấy tiếng trẻ con khóc. Chính cậu ta cũng không ngừng bắt chước tiếng khóc ấy. Có lúc còn khăng khăng trong bụng mình có một đứa bé."
"Cậu ta cứ dùng tay cào bụng, nói rằng đứa bé vẫn chưa đủ tháng, phải tiếp tục lớn lên trong bụng mình."
"Lúc khác lại gào lên bảo đó là quỷ thai, rồi lao đi cướp chiếc kẹp của y tá, định gắp đứa bé ra."
Cố Vân Trạch khẽ thở dài. Anh nhìn tôi thật lâu rồi chậm rãi nói:
"Tần Cầm..."
"Đến gặp cậu ta một lần đi."
"Coi như buông tha cho chính mình..."
"Cũng để đứa bé ấy có thể yên lòng rời đi."

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục