Chương 12
Tô Minh ngồi trong căn phòng tối, ánh đèn mờ ảo phản chiếu trên gương mặt anh. Những giấc mơ kỳ lạ đã trở lại, lần này rõ nét hơn bao giờ hết. Anh nhìn về phía cửa sổ, nơi ánh trăng yếu ớt len lỏi qua rèm. Những hình ảnh mơ hồ về một tương lai đen tối, nơi Lục Kha bị tổn thương, khiến trái tim anh nhói đau.
“Mình không thể để điều đó xảy ra,” Tô Minh thầm thì, lòng tràn ngập lo âu. Anh đã quen với những giấc mơ như vậy, nhưng lần này, cảm giác sợ hãi như một chiếc bóng đen bám riết lấy anh. Đó là lý do anh cần phải nói với Lục Kha, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.
Lục Kha bước vào, mang theo một nụ cười tươi rói, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt trầm tư của Tô Minh, nụ cười đó dần tắt lịm. “Cậu lại mơ thấy gì à?” Lục Kha hỏi, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy lo lắng.
“Có một điều không ổn,” Tô Minh đáp, ánh mắt không rời khỏi khoảng không trước mặt. “Mình cảm thấy như có điều gì đó sắp xảy ra.”
“Có phải là về Hạ Vũ không?” Lục Kha nhíu mày, lo lắng hiện rõ trong đôi mắt sáng. “Cậu biết đấy, hắn ta luôn tìm cách gây rối.”
“Không chỉ có hắn. Cảm giác này… nó mạnh mẽ hơn. Mình không thể giải thích được,” Tô Minh thở dài, nắm chặt tay Lục Kha. “Mình không muốn cậu bị tổn thương.”
Lục Kha im lặng, ánh mắt anh nảy lên những tia sáng lấp lánh. “Tô Minh, cậu không thể cứ sống trong sợ hãi như vậy. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua mọi thứ. Mình tin vào khả năng của cậu.”
“Nhưng nếu mình không thể kiểm soát được những giấc mơ? Nếu chúng trở thành sự thật?” Tô Minh ngập ngừng, nỗi bất lực tràn ngập.
“Thì chúng ta sẽ đối mặt với chúng,” Lục Kha khẳng định, nắm chặt tay Tô Minh hơn nữa. “Mình không sợ bất cứ điều gì, chỉ cần có cậu bên cạnh.”
Tô Minh cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Lục Kha, nhưng sự hoang mang trong lòng anh vẫn chưa nguôi. Anh cần thời gian để suy nghĩ, để hiểu rõ hơn về khả năng của mình, và những gì mà nó có thể mang lại cho cả hai.
Khi màn đêm dần buông, những hình ảnh trong đầu Tô Minh lại trở về. Anh thấy Lục Kha, nhưng không phải với nụ cười tươi tắn mà anh yêu thích, mà là một hình ảnh mờ ảo, đầy tổn thương. Cảm giác này như một nhát dao đâm sâu vào trái tim anh. Tô Minh nhắm chặt mắt, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ tiêu cực.
“Cậu có biết rằng, khả năng của cậu là một món quà không?” Lục Kha đột ngột nói, ánh mắt thăm dò. “Có thể giúp mọi người tránh khỏi những điều xấu. Cậu chỉ cần học cách kiểm soát nó.”
“Nhưng mình không muốn trở thành một người mơ mộng, hay một kẻ bi quan,” Tô Minh cắt ngang, giọng điệu đầy bối rối. “Mình chỉ muốn sống một cuộc sống bình thường, không phải lúc nào cũng cảm thấy có trách nhiệm với mọi thứ xung quanh.”
“Và đó chính là lý do mình ở đây,” Lục Kha nhẹ nhàng nói. “Để cùng cậu tìm ra cách sống trong thế giới này, dù cho nó có khó khăn đến đâu.”
Tô Minh nhìn Lục Kha, cảm giác lòng mình ấm lại. Anh nhận ra rằng, không chỉ có khả năng tiên tri là gánh nặng, mà còn là sự kỳ vọng từ chính bản thân mình. Anh cần phải chấp nhận khả năng này, không phải để trốn chạy, mà để bảo vệ những người anh yêu thương.
“Cảm ơn cậu,” Tô Minh nói, giọng nhẹ nhàng. “Mình sẽ cố gắng.”
Lục Kha mỉm cười, nhưng trong đôi mắt anh vẫn hiện lên chút lo lắng. “Mình sẽ luôn ở bên cạnh cậu, dù thế nào đi nữa.”
***
Những ngày tiếp theo, Tô Minh cố gắng tìm kiếm sự bình yên trong tâm hồn. Anh tìm đọc những cuốn sách về khả năng tiên tri, hy vọng có thể hiểu rõ hơn về bản thân mình. Nhưng mỗi khi nhắm mắt lại, những hình ảnh u ám vẫn hiện lên, khiến anh không thể ngủ yên.Lục Kha thấy rõ sự mệt mỏi trên khuôn mặt Tô Minh, anh quyết định tổ chức một buổi tối thư giãn. “Chúng ta nên ra ngoài, làm điều gì đó vui vẻ,” Lục Kha đề nghị, ánh mắt sáng rực. “Mình biết một quán cà phê có không gian rất dễ thương.”
Tô Minh hơi chần chừ, nhưng rồi gật đầu. “Được thôi. Có thể một chút không khí mới sẽ giúp mình.”
Quán cà phê nằm trong một con hẻm nhỏ, không quá đông đúc. Mùi hương cà phê hòa quyện với không khí ấm áp khiến Tô Minh cảm thấy thư thái hơn. Họ chọn một góc nhỏ, nơi có thể nhìn ra con phố nhộn nhịp bên ngoài.
“Cậu có muốn thử món gì đặc biệt không?” Lục Kha hỏi, đôi mắt lấp lánh.
“Có lẽ là một cốc cappuccino,” Tô Minh mỉm cười. “Cậu biết đấy, mình chưa bao giờ từ chối cà phê.”
Khi ly cà phê được đặt xuống, họ bắt đầu trò chuyện về những điều bình dị trong cuộc sống. Tô Minh cảm thấy sự nhẹ nhõm dần trở lại, nhưng vẫn không thể gạt bỏ những lo lắng trong lòng.
“Cậu có nghĩ rằng, khả năng của mình có thể giúp được người khác không?” Lục Kha hỏi, ánh mắt thăm dò.
“Có thể,” Tô Minh đáp, nhưng giọng anh không chắc chắn. “Nhưng mình không biết liệu mình có đủ sức mạnh để làm điều đó hay không.”
“Cậu có thể, Tô Minh. Mình tin vào cậu,” Lục Kha khẳng định. “Chỉ cần cậu không từ bỏ bản thân.”
Khi ánh đèn trong quán cà phê dần trở nên mờ ảo, Tô Minh cảm thấy lòng mình ấm áp hơn. Nhưng ngay khi anh chuẩn bị mở lòng với Lục Kha, một cơn gió lạnh bất ngờ ập đến. Cảm giác như có điều gì đó đen tối đang rình rập quanh đây.
“Tô Minh, cậu có sao không?” Lục Kha hỏi, nhận thấy sự thay đổi trong thái độ của anh.
“Có lẽ mình cần về,” Tô Minh đáp, giọng đầy lo lắng.
“Được rồi, nhưng cậu phải nói cho mình biết nếu có điều gì không ổn,” Lục Kha nói, nắm chặt tay Tô Minh, như thể muốn truyền tải sức mạnh cho anh.
Khi họ ra khỏi quán, bầu không khí đột nhiên trở nên ngột ngạt. Tô Minh cảm nhận được sự hiện diện của ai đó, bóng dáng lấp ló trong góc khuất. Anh dừng lại, quay đầu nhìn quanh, nhưng chỉ thấy những ánh đèn le lói và những con phố vắng vẻ.
“Mình cảm thấy như có ai đó đang theo dõi,” Tô Minh nói, giọng thấp.
“Cậu chắc chắn không phải là người duy nhất có cảm giác đó,” Lục Kha trấn an, nhưng trong lòng anh cũng dâng lên nỗi lo lắng.
“Tốt nhất là chúng ta nên cẩn thận,” Tô Minh khẳng định, quyết tâm trong ánh mắt.
Họ bước đi chậm rãi, nhưng sự hồi hộp vẫn bao trùm không khí. Dù có Lục Kha bên cạnh, Tô Minh vẫn cảm thấy như những bóng tối đang chờ đợi để tấn công. Anh không biết rằng, chính lúc này, Hạ Vũ đang quan sát từ xa, mỉm cười với những âm mưu đang hình thành trong đầu.
“Đây mới chỉ là bắt đầu,” Hạ Vũ thì thầm, ánh mắt đầy thách thức. “Cậu sẽ không thể trốn chạy mãi đâu, Tô Minh.”